Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 8, 2026

Con người là gì?

Con người là tập hợp của một cơ thể sinh vật và một ý thức hệ , bao gồm những cảm xúc và ham muốn... Ý thức hệ con người luôn vận động đến một trạng thái an toàn, và hưởng lạc thú. Để có an toàn và lạc thú, con người tạo ra đủ loại vật chất giá trị tinh thần gọi là văn hóa.  Tùy vào kiến thức và trải nghiệm, con người có tầm suy nghĩ khác nhau. Họ có thể luôn mở rộng tầm suy nghĩ, hoặc giới hạn trong một phạm vi , tuỳ theo trạng thái tinh thần. Khi chưa đủ vật chất, con người chỉ loanh quanh với ham muốn vật chất, ăn , mặc, ở. Khi dư giả vật chất, con người ngoài hưởng lạc thì còn đi tìm lẽ sống. Họ muốn nhìn thấy thiên nhiên và tâm trí hoạt động ra sao. Rồi dự đoán tương lai. Phạm vi của cái tôi là từ lớp da trở vào , cùng với những thứ sở hữu. Khi cơ thể chết đi, cái tôi đó đi đâu , thì chưa ai biết, mặc dù tôn giáo có giải thích, nhưng khoa học chưa chứng minh. Chỉ biết rằng, sau khi chết thì mọi sở hữu đều không còn. Đối với người chết, họ đi đâu, về đâu, tất cả chỉ là lý thuyế...

Không có mối quan hệ nào vô nghĩa

 Trong một rừng quan hệ, không có mối quan hệ nào vô nghĩa. Càng không có mối quan hệ tốt hoặc xấu. Chỉ có ảo tưởng về mối quan hệ là xấu. Khi không ảo tưởng , ta có thể quan hệ với bất kỳ ai mà không sợ nguy hiểm và đều gặt hái lợi ích. Khi có ảo tưởng, thì mọi quan hệ đều nguy hiểm vì không những phí thời gian mà còn khiến ta dễ làm điều sai trái. Hãy đưa các mối quan hệ về đúng vị trí và giá trị của chúng, thì ta sẽ có bình an và hạnh phúc.

Mỗi người có cái sướng khác nhau

 Trong số bạn bè người thân của ta mỗi người có một thú vui sung sướng khác nhau, muôn hình vạn trạng đúng là không ai giống ai, phải tinh ý mới nhận ra được. Thú vui thì cũng có thiện và ác và trung tính, nếu như lấy cái ta làm trung tâm , chưa nói tác động đến con người, sinh vật vào môi trường. Chơi thân hay ở với nhau không nhất thiết thú vui phải giống nhau, chỉ cần đừng cản trở hay xung đột là được . Còn nếu gây xung đột, Phật giáo gọi là "oán tắng hội" - những người ghét nhau phải gặp nhau - thì các bên nên chủ động tháo gỡ dần, không nên tranh chấp rồi mọi sự rắc rối thêm ra.

Cách theo dõi tin tức

 Tin tức , trong tiếng Anh gọi là News, là một dạng thông tin kiểu sự kiện mới xảy ra hàng ngày, kiểu như "ông hàng xóm vừa có cái gì mới", nó không trực tiếp đem lại lợi ích nhưng góp phần nhỏ bé vào kho kiến thức của ta. Tin tức thường mang tính chất mới mẻ, tức thời, đáng quan tâm, do đó còn gọi là "thời sự". Tùy vào độ quan trọng và dung lượng của tin tức , mà nó có số thông tin được lượng hóa lớn nhỏ khác nhau, cái này về mặt chuyên môn khó hiểu nên chưa cần bàn. Điều đáng bàn là cách đọc / nghe/ xem tin. Có những bản tin chính trị, khoa học , công nghệ, chiến sự, thời tiết, thiên tai thảm họa... nó mang thông tin về sự kiện, không kết luận , định hướng dư luận... thì đó là những thông tin tốt, đáng xem. Trong khi những tin giật gân, đánh vào thị hiếu, định hướng dư luận... thì không đáng xem, vì chúng là cái bẫy quảng cáo hoặc chính trị hóa. Người đọc đừng có sốt ruột muốn phân định đúng sai phải trái theo kiểu nhị nguyên, mà cần theo dõi sự kiện theo suốt phổ...

Cách chịu đựng sự buồn bực

 Khi bị đau xương có thời gian ta phải nằm bất động trên giường bệnh. Lúc đó buồn bực kinh khủng mà vẫn phải chịu. Nhưng lúc không đau chúng ra dễ dàng buồn bực khi: - Được nghỉ ngơi - Không có ai để nói chuyện cùng - Không có âm nhạc, phim ảnh - Cảm giác ai đó sẽ tương tác trên mạng xã hội Đầu óc nghĩ lan man một lúc rồi lại phải đi tìm việc gì đó giải trí, mà chủ yếu là trên điện thoại. Đó là một hội chứng của thời đại hay là bản chất vốn có của con người nay được tạo điều kiện phát triển ? Con người là động vật bậc cao, có khả năng học hỏi, chế tác, vận dụng tiện nghi nhanh chóng, cho nên thiên về đáp án 2 hơn. Nếu điều này là đúng, ta hoàn toàn có thể đảo ngược xu thế, bằng cách nhận thức, tập dượt và duy trì kỹ năng, không để cho xu thế lôi kéo đi.  1 là, nhận thức tác hại của tình trạng "không thể ngồi yên" chính là mất hoặc thiếu kết nối với trí tuệ bên trong. 2 là sử dụng những biện pháp dễ dàng, như là các công cụ thay thế cho điện thoại thông minh, để khó bị lôi cuố...

Quảng cáo

 Quảng cáo bây giờ không chỉ ở trên các biển phố và giờ vàng TV nữa mà nó len lỏi vào bất cứ chỗ nào con người đang giải trí và lướt mạng. Muốn nghe trọn một album nhạc tầm 45 phút đến vài giờ là bạn phải mua gói nghe nhạc premium, muốn nghe radio chỉ tin tức và âm nhạc cũng bị chèn quảng cáo . Mà âm thanh quảng cáo thì to , giật cục , nội dung thì phóng đại, nói chung là nghịch nhĩ. Trên app điện thoại mà miễn phí, thì quảng cáo lại chèn khi ta thao tác trên app đó. Kể cũng không trách được, ai bảo tiếc tiền mua dịch vụ thì phải chịu. Xã hội kinh tế phát triển nhanh thì phải vậy, con người sống chung với sự chướng tai gai mắt của quảng cáo thôi. Cho nên nhà giàu sướng, có tiền nên cả ngày không phải nghe âm thanh gì khó chịu.

Trung đạo

 Con đường trung đạo là con đường mà Phật đã tìm ra và phổ biến cho nhân loại. Cho đến bây giờ đã 26 thế kỷ trôi qua, hiểu biết sai lạc nhiều . Hiểu đúng để thực hành đúng là vô cùng cần thiết. Trung ở đây không có nghĩa là trung bình. Nó có nghĩa là ở giữa hai thái cực. Đó là sự cân bằng, không thiên lệch. Xuất phát từ hai lối sống : khổ hạnh và hưởng lạc, đức Phật tìm ra con đường là vẫn phải nuôi dưỡng cơ thể cho đầy đủ, tâm ta có gì thì quan sát cái đó, rồi diệt đi những tâm xấu ác. Điều đó cần rốt ráo, tinh tấn, chứ không phải chung chung, ba phải , thế nào cũng được, tu như thế thì uổng phí một đời người. Trung đạo, nghe thì đơn giản nhưng thực hành nó cần tinh tường, nếu chỉ cần lơ là một chút thôi là chúng ta đã ngả về thái cực này hoặc thái cực kia, đều là xa rời giáo pháp, xa rời sự giải thoát. Giống như  khi căn chỉnh một mạch cộng hưởng, chúng ta cần nhích từng tí một về hai phía, cho đến khi thấy sóng đẹp nhất mới thôi. 

Nội dung A-I

 Khi xem nội dung mạng Reels, Instagram , Theads... không khó để gặp những video do AI (tiếng Việt dịch là " trí tuệ nhân tạo") tạo ra . Thường nó rất vô lý , xem thấy khó chịu. Trừ một vài phim đẹp và ý nghĩa. Người dùng , nhất là người lớn tuổi , nên lưu ý phim nào có chữ "AI contents" hoặc "AI" để tránh hiểu lầm đó là phim thật. Kẻ cả âm nhạc ngày nay trình diễn bằng AI rất mượt mà nhưng thiếu cảm xúc như trình diễn người thật. Với đà phát triển của AI, dễ đến một ngày người xem cũng không còn phân biệt được đâu là giả thật, hoặc họ không có nhu cầu phân biệt, như trẻ con xem phim hoạt hình mà cứ nghĩ là thật vậy. Đó sẽ là một xã hội kỳ quặc . Chúng ta hãy cứ chờ xem.

Tư duy về tiền

 Nếu như khi cầm tiền mà bạn nghĩ ngay đến việc mua sắm là bạn đang rơi vào cái bẫy của người trung lưu và người nghèo. Lưu ý là các danh từ trung lưu hay nghèo chỉ để gọi tên các nhóm người trong xã hội, hoàn toàn không ám chỉ tư cách đạo đức hay năng lực xã hội và chuyên môn của họ. Như bạn có thể thấy , nhà cửa, xe cộ, khách sạn , ngân hàng các dịch vụ đều phân định rõ đẳng cấp theo năng lực tài chính của khách hàng. Để cho đồng tiền ngọ nguậy, không chịu nằm yên trong túi hoặc chảy vào quỹ tiết kiệm, đầu tư, là nguyên lý cơ bản nhất khiến bạn không thể giàu được. Bạn có thể vui vẻ, hưng phấn, nhưng sau đó bạn không giàu. Bạn ở nhà cũ, đi xe cũ, dùng dịch vụ tầm thấp, đó là con đường mòn khó thay đổi.

Tư duy đúng và sai

 Làm thế nào bạn biết được những suy nghĩ trong đầu bạn là đúng đắn? Không thể nào mà biết được, bởi vì tâm trí là kẻ đánh lừa, ngoại trừ nhìn vào kết quả.  Nếu bạn nói về sức khỏe, mà sức khỏe của bạn không tốt, nếu bạn nói về tài chính, mà tài chính của bạn lẹt đẹt, nếu bạn nói về hạnh phúc, mà bạn lại luôn bồn chồn, hoặc bạn không có tự do tối thiểu, thì hiển nhiên là tư duy của bạn cần thay đổi. Hãy học hỏi, cập nhật, rèn luyện, để tư duy là cố vấn, chứ không phải là kẻ thù của bạn. Cách kiểm chứng tốt nhất là học lại toán. Toán tiểu học, hình học, lượng giác, đại số, xác suất thống kê, giải tích, toán nhị phân , toán AI... toán gì cũng được, sẽ giúp bạn tư duy chính xác , thoát khỏi sự mơ hồ trong nhận thức. Chỉ có bằng toán học, đúng và sai mới hiện diện rõ ràng, không cần phải tranh cãi. Ngành giáo dục đã rất đúng đắn khi đưa toán vào mọi cấp giáo dục và đào tạo cho học sinh, sinh viên.

Nepal 2026 08

 Mấy ngày nay truyền thông đưa tin về lũ ở Nepal , nguyên nhân là một khối băng rơi từ trên đỉnh núi cao nhất thế giới vào hồ chứa nước, tạo ra dòng lũ nước và đất đá cực kỳ nhanh và mạnh. Hàng trăm người chết, hàng ngàn người mất tích, nhiều công trình bị phá hủy. Nhà chức trách ước tính chi phí xây dựng lại khoảng 5 tỉ đô la Mỹ với rất nhiều thời gian. Vụ việc này không hề ảnh hưởng đến Việt nam do ở rất xa, nhưng mang tính chất cảnh báo. Rằng những phong cảnh đẹp thanh bình chỉ là tạm bợ. Bản chất của tự nhiên là biến đổi rồi gây thảm họa mà con người chưa có cách phòng tránh hiệu quả.  Ngoài thiên tai từ trái đất thì còn có thiên tai do thiên thạch. Vì vậy chúng ta cần nhận ra không có cách tuyệt đối an toàn trước thiên tai mà chỉ có thể tìm nơi an toàn nhất mà sống và hạn chế ở hoặc đi đến những miền hiểm trở để tìm thú vui. Sau thảm họa này, chúng ta mới quan tâm hơn đến các núi băng trên đỉnh cao của thế giới. Chúng ảnh hưởng đến sự sống nhiều hơn sự tưởng tượng. Khoa h...

Cách sử dụng thời gian ngày nay

 Con người "sử dụng" thời gian mỗi thời một khác. Ngày xưa cả nhà ăn tối xong xem TV còn ngày nay thì không thế nữa. Con người thời nay sử dụng thời gian chủ yếu vào học tập, giải trí (thư giãn) và kiếm tiền. Tính cá nhân hóa rất cao vì mỗi người với chiếc điện thoại là đã có cả kho giải trí vô tận rồi. Vấn đề đặt ra là có vô số khó khăn trong cuộc sống hiện đại con người phải đối mặt, bao gồm bệnh tật, căng thẳng thần kinh và tài chính yếu kém. Thất nghiệp tràn lan. Tương lai thì bấp bênh khi lớn tuổi không làm việc được và cần chăm sóc y tế. Vấn đề học hành dạy nghề cho lớp trẻ... Sức khỏe thể chất, tinh thần và tài chính tốt nên là tập hợp ưu tiên chính. Khả năng học tập và chọn lọc môn học là ưu thế trong mọi thời điểm. Ngoài ra cần tránh cạm bẫy vô tình mắc phải làm tiêu tan sự nghiệp.

Ý tại ngôn ngoại

 Nghĩa đen của câu này là "ý nghĩa ở ngoài ngôn từ". Nghĩa bóng là lời nói không nói lên gì nhiều, mà ta cần cảm nhận qua các thông tin khác: Ngôn ngữ cơ thể Tông chất của giọng nói Những biểu hiện khác trong quá trình và lịch sử giao tiếp Nhiều khi sự nhấn mạnh hoặc lặp đi lặp lại của một câu nói chỉ là tư duy chủ đạo của người nói trong lúc đó thôi, nó rất quan trọng nhưng không phải là tất cả, thậm chí không phải là điều họ muốn thể hiện. Hoặc ý chính là chủ đề nhạy cảm không tiện phát ngôn. Cho nên các bạn trẻ phải vận dụng tốt câu Ý tại ngôn ngoại này, nâng cao khả năng quan sát và phán đoán. Cũng đừng mong đối thoại có thể giải quyết hết mọi việc trong một mối quan hệ.

Biết ơn và yêu cuộc đời

 Trong cuộc đời này, sau tất cả những gì đã qua, chúng ta sẽ tới một điểm biết ơn và yêu tất cả những gì ta đã gặp. Những người lừa lọc, những người yêu thương, những người lạnh lùng, những người nóng nẩy, những người hờn dỗi, những người thẳng thừng, những người nhũng nhiễu, những người lớn tiếng, những người lươn lẹo, những người ngây dại, những người ảo tưởng, những người điên loạn, những người nhu nhược, những người ngạo mạn... toàn bộ những người ấy cho phép ta kiểm chứng lại tâm . Nếu không có những người ấy, làm sao ta biết tâm ta có cái gì? Chúng ta yêu họ bằng một tình yêu thuần khiết, không cần động chạm, không cần tiệc tùng, không cần chè chén, kể cả sau khi họ có rời đi, để lại ta một mình thì ta vẫn cứ yêu họ. Một tình yêu thiêng liêng của Thiên Chúa. Lòng biết ơn và tình yêu này là không vụ lợi, không phải là để bất cứ ai và bất kỳ thế lực nào ban phát cho ta một cái gì, bởi vì bản thân ta đã có đầy đủ rồi.

Tai nạn là gì?

 Tai là những sức mạnh bên ngoài ( như thiên tai, nhân tai...) , nạn là những đau đớn khổ sở con người phải chịu. Tai nạn là tên gọi chung của những đau đớn khổ sở gây bởi tác nhân bên ngoài. Mặc dù tai nạn rất dễ xảy ra, nhưng nếu biết cách phòng ngừa và phản ứng kịp thời thì vẫn có thể tránh được.  Trừ những tai nạn bất ngờ như lũ quét, thiên thạch rơi, tên bay đạn lạc... thì nguyên nhân chính là do sao nhãng của hệ thần kinh. Suy nghĩ nhiều quá, say rượu, dùng chất kích thích, quá hào hứng... đều làm yếu năng lực quan sát và phản xạ. Đặc biệt trong môi trường nguy cơ cao như giao thông, nhà bếp, điều khiển máy móc, làm thí nghiệm... Đạo Phật gọi là thất niệm. Ứng phó với nó là chánh niệm.

Vu Lan

 Vu Lan rằm tháng 7 là một lễ hội trong năm âm lịch của người Việt . Mọi người lan truyền sự tích Mục Kiền Liên báo hiếu cho mẹ. Đây là câu truyện có tính giáo dục là chính, rằng con người ta phải tu tâm khẩu ý để tạo phúc lành tránh ác báo, chứ không thể kiểm chứng việc nhìn thấu địa ngục được.  Về thời tiết, dịp này mưa nhiều, đi lại cách trở, buôn bán khó khăn, cho nên còn bị cho là tháng Ngâu (Ngưu lang và Chức nữ gặp nhau khóc sướt mướt). Thời Đức Phật, vì thời tiết không thuận lợi nên Phật cho phép các đệ tử nghỉ đi khất thực hoằng pháp, ở lại tinh xá (đạo tràng) để thiền tập, gọi là tháng An cư kiết hạ. Trong dân gian thì tin rằng tháng Ngâu này âm binh, vong được xá tội vong nhân ở ngoài đường nhiều, nên tránh ra ngoài ban đêm, tránh gọi tên sợ ma nhập... Tại các công trình thì thợ thuyền vẫn thi công bình thường, không kiêng tránh mùa mưa ngâu. Nhân dịp này, nếu có điều kiện, chúng ta học Phật, thỉnh giáo sư phụ, về thăm , tặng quà cha mẹ , thì cũng rất tốt, ngoại trừ...

Hợp lý và vô lý

 Có những hành xử hợp lý với người này nhưng lại vô lý với người kia và ngược lại, cũng có những hành xử trung tính không ai thấy hợp lý hoặc vô lý gì cả. Đó là vì mỗi người có hệ thần kinh, bộ não và cách tư duy khác nhau. Kể cả không có oán thù gì thì tính hợp lý với một sự việc cũng khác nhau hoặc mâu thuẫn. Do đó sống chung là phải biết xử lý những mâu thuẫn phát sinh hàng ngày, không lúc nào ngơi nghỉ. Một quan hệ không mâu thuẫn đơn giản là không tồn tại. Dù chúng ta không biết, nhưng những nhà chế tạo xe cộ, điện thoại, trang trí nội thất, thiết kế hàng tiêu dùng, kinh doanh siêu thị... lại rất biết chiều theo thị hiếu khách hàng để thu hút người dùng và tăng trưởng doanh số. Những nhà kinh doanh nào không biết tâm lý, chỉ nhắm vào tính năng kỹ thuật, thì không trụ lại được trên thương trường. Khi thấy một việc vô lý, không nên kỳ thị, nếu có sức thì tìm hiểu, không có sức thì bỏ qua là hay nhất.

Giá như không có ruồi

 Đó là tên một chuyện ngắn hài của Azit Ne xin , nhà văn Thổ Nhĩ Kỳ . Truyện kể về một ông nhà văn có tư tưởng cầu toàn, nghĩ rằng mình sẽ trở thành nhà văn lớn sau khi có điều kiện viết thật tiện nghi. Nhưng khi có đủ các tiện nghi rồi ông vẫn không sáng tác được, bèn ước giá như không có ruồi quấy quả. Quả là một ước ao vô lý nhưng cũng thật hài hước cho cách suy nghĩ chung của những người vô dụng. Họ lúc nào cũng trăn trở với thành công nhưng lại đòi hỏi điều kiện thuận lợi, không biết tận dụng những gì đang có để tạo dựng tương lai tốt đẹp cho mình. Nhân dịp ngại làm, đang tính kiếm mấy cái tool phục vụ công việc, chợt nhớ ra chuyện này, nên gạt bỏ ý định kiếm tool, có gì dùng nấy vậy.

Một ngày và một năm

 Một năm Tây có 365 hoặc 366 ngày, không thiếu một ngày nào mới đủ 1 năm. Một ngày có 24 giờ, chỉ đủ cho một người bình thường quay ra quay vào. Kết quả của một năm phụ thuộc vào những ngày của nó, nhưng một ngày lại quá ngắn để ta coi trọng. Quanh đi quanh lại 3 bữa ăn và làm lụng tí xíu là lên giường ngủ rồi. Kỷ luật hay không kỷ luật hàng ngày không ai biết, cuối năm đếm kết quả sẽ rõ. Vì vậy có người chăm chỉ quanh năm, có người chỉ ôm điện thoại, kết quả hoàn toàn chênh lệch. Người ôm điện thoại có cả mớ thông tin, người chăm chỉ thì chỉ có tài sản mà thôi.

Làm được và không làm được

 Chúng ta làm được việc gì đó là do am hiểu về công việc và đủ nguồn lực để làm. Nếu không đủ hai yếu tố đó, thành công chỉ là may mắn. Như vậy để làm được bất cứ việc lớn nhỏ gì, bạn phải tìm hiểu, nghiên cứu cho tường tận, không bỏ sót một góc khuất nào. Sau đó bạn tìm gom đủ nguồn lực: vật liệu, dụng cụ, nhân công, mặt bằng , thiết bị ... Và tiến hành làm nó trong khoảng thời gian xác định . Nếu quá thời hạn, bạn cần quay lại những ý tưởng ban đầu, bổ sung những gì còn thiếu, và, nếu còn động lực, thử lại lần 2, lần 3 ... cho đến khi thành công. Khi bạn thiếu nguồn lực mà lại muốn làm việc đó, hoặc làm không đúng cách, đó là sự lãng phí vô cùng lớn trong đời.

Chúng ta có sống để trả nghiệp không?

 Nền văn hóa phương Đông coi trọng luân hồi , khuyến khích làm lành, tránh việc ác để tu trả nghiệp, khi gặp tai ương họ cũng cho là nghiệp quá khứ trổ quả, nên càng phải nhún nhường khép kín. Mong muốn cuối cùng của họ là giải thoát khỏi cuộc sống, đến được Niết bàn . Triết học của họ là triết học xuất thế. Văn hóa phương Tây dùng giác quan và óc phân tích để khám phá thế giới từ vi mô đến vĩ mô nhằm cải tiến tiện nghi cuộc sống, tăng cường sức mạnh cho loài người. Vấn đề trong xã hội , lý luận là cần thiết và quan trọng, nhưng lý luận ấy có giúp xã hội ổn định, và con người sống tốt hay không, cả về vật chất và tinh thần. Nếu vật chất không tốt, con người sẽ yếu, bệnh, thất học, chết sớm, không thể gọi là tốt đẹp được . Nếu tinh thần không tốt, con người sẽ bị bệnh tâm thần, không thể làm chủ cuộc sống của bản thân, càng không gọi là tốt đẹp. Chúng ta cần một nền triết học mới, nơi các nền văn minh hòa nhập và có tiếng nói chung. Chúng ta không nên theo chủ nghĩa vô thần, cũng kh...

Một mình một ngựa

 Trên đời này không có ai cùng chí hướng với ai lâu dài được. Mỗi người là một cá nhân đi tìm bản sắc của mình. Chỉ có thể chung tay trên một đoạn đường hay một dự án nào đó mà thôi, xong đường ai người nấy đi tiếp. Mọi lời khuyên đều chỉ để tán gẫu. Mọi ý định tốt dành cho nhau cũng không được ghi nhận. Bởi vì hàng tỉ tỉ tế bào mỗi người mỗi khác. Chúng ta là những kỵ sĩ cô đơn, một mình rong ruổi trên con đường vạn lý , đó cũng là tự do và hạnh phúc. Cảm giác có bạn đồng hành chỉ là ảo tưởng. Nếu không có gì trao đổi thì ảo tưởng sẽ tan vỡ. Khi bạn nhận ra rồi, hãy yên tâm với hành trình một mình của chúng ta.

Niềm tin và khoa học

 Chúng ta được sinh ra với 5 giác quan và một trí tuệ để suy luận. Từ đó chúng ta luôn đánh giá điều gì là thật, điều gì là giả, điều gì chỉ là niềm tin. Hầu hết chúng ta đều học khoa học từ trường phổ thông và trường đại học. Rồi khi ra đời va chạm với cuộc sống thật, chúng ta chạm đến ranh giới giữa khoa học và niềm tin. Có những khái niệm chỉ có trong truyền thuyết, hoặc tín ngưỡng, nhưng lại nhiều người thực hành theo. Do đó có một nhu cầu là, phân biệt đâu là khoa học, đâu là niềm tin thuần túy, và niềm tin không được kiểm chứng ấy dẫn đến điều gì . Trong các tôn giáo có nhiều sự tích khác nhau để giáo dục, nhưng dùng nhãn quan khoa học thì thấy rõ là phi lý. Như vậy có thể mất niềm tin vào tôn giáo ấy. Chỗ này cần hể sức thận trọng, tìm hiểu kỹ để tránh chọn một quan niệm sai lầm cho mình. Thông thường với một chút tư duy logic, và kỹ năng tra cứu bằng máy tính, chúng ta có thể tìm hiểu khá ngọn ngành một chủ đề và rút ra kết luận. Đó là nhờ ứng dụng AI đã phổ cập như hiện na...

Mọi thứ đều phức tạp hơn bạn nghĩ

 Trong thế giới này, mọi thứ đều phức tạp hơn bạn nghĩ. Dĩ nhiên là thế rồi, nếu không bạn đã là đấng Sáng thế hoặc đơn giản là đang bị hoang tưởng. Ở cấp độ tế bào, khi nào nó đột biến sinh ung thư, chưa ai biết rõ ràng và tìm ra cách phòng ngừa hiệu quả. Ở cấp độ xã hội, xung đột chưa khi nào chấm dứt. Túi tiền của bạn cũng khó kiểm soát. Khi nào nó đầy, khi nào nó cạn, khi nào nó âm, gần như một cuộc chiến bất tận.  Chúng ta chỉ có thể học tập, rèn luyện và thực hành thành thạo một vài nghiệp vụ, còn phần lớn nghiệp vụ khác chúng ta phải trả tiền thuê những người khác làm cho. Có người luôn đơn giản hóa mọi việc. Thế cũng tốt thôi, cảm thấy dễ chịu hơn. Nhưng cần biết rằng bạn đã làm tròn chứ sự việc không hề tròn trịa như thế.

Thắt chặt hay nới lỏng?

 Quan hệ chặt quá thì khó thở, lỏng quá thì không ích lợi. Tình cảm, tri kỷ, tài chính, sức khỏe, tình dục, tán gẫu, bạn muốn thu lợi ích gì từ mối quan hệ này ? Nếu muốn thắt chặt, bạn phải bỏ ra chi phí , tiền bạc, thời gian và công sức của bạn. Và bạn gánh chịu một tỉ lệ rủi ro thất bại nào đó. Nếu muốn nới lỏng, đơn giản là bớt trò chuyện, chưa cần phải cắt đứt liên lạc. Dĩ nhiên những đối tượng mất kiểm soát chuyên gửi spam thì cần hạn chế cho đỡ nhiễm tiêu cực của họ. Việc này có thể là chủ động hoặc thụ động. Khi đã có tuổi rồi, chúng ta không còn thụ động với những mối quan hệ mang tính ngẫu nhiên nữa.  Lúc này, những quan hệ đến hoàn toàn do nhân duyên tốt đẹp và tự nó tạo khoảng cách vừa đủ để bền vững mà không phá vỡ bản thân ta. Cuộc đời có vòng phản hồi của nó. Nếu bạn không chủ động giao tiếp, bạn cũng hạn chế vòng tròn quan hệ của mình, và số người trong danh bạ không tăng trưởng. Nếu bạn bán hàng, bạn nên tránh sự trì trệ này. Nếu bạn muốn quay vào bên trong nộ...

Điều gì tạo ra con người?

 Chúng ta thường được dạy bảo hãy trân trọng hiện tại, vì quá khứ đã qua rồi không quay lại nữa, tương lai thì chưa đến, chỉ có hiện tại là thật. Nhiều người tin điều đó và cố gắng tận hưởng. Nhưng đó lại là ý tưởng khá nhảm nhí. Hiện tại chỉ là một lát cắt . Không ai được định hình bằng lát cắt này cả. Tất cả đều có chu trình . Nấu cơm cần 45 phút chẳng hạn. Nếu 30 phút ta đã mở nồi cơm ra thì không thể ăn. Tất cả chúng ta đều được định hình từ quá khứ. Không có quá khứ, chúng ta chỉ là những hình ảnh biết đi nhưng vô hồn.  Từ đó ta thấy lịch sử là quan trọng. Văn hóa là quan trọng. Chúng ta học tập, rèn luyện hôm nay để mai sau chúng ta trưởng thành hơn.  Quên chuyện tận hưởng hiện tại đi các bạn ạ. Đó chỉ là huyền thoại do ai đó vẽ lên và được đồn thổi mà thôi.

Độc lập là gì?

 Theo vật lý, một hệ độc lập tuyệt đối gọi là cô lập, có nghĩa là không trao đổi năng lượng với môi trường xung quanh. Trong xã hội, độc lập là tự sinh tồn không phụ thuộc vào ai. Tuy nhiên điều đó không có thật. Giả sử chúng ta có vàng, tức là một loại tiền tệ dạng kim loại quý, nhưng hiệu vàng không hoạt động, thì chúng ta cũng không thể đổi ra tiền để mua đồ dùng được. Thời dịch bệnh Covid 19 đã chứng minh điều này. Chúng ta phụ thuộc không khi thở, ánh sáng ban ngày, trọng lực của Trái đất, các dịch vụ thực phẩm và thuốc men Toàn bộ xã hội đã ràng buộc với nhau rất chặt chẽ. Nếu bị cắt điện, nước hay điện thoại là cuộc sống ngay lập tức trở nên rắc rối. Bởi không có độc lập thực sự, chúng ta cần học cách ứng xử với nhau, điều này gọi là nghi thức xã hội. Người nào muốn độc lập tuyệt đối đều gặp rắc rối ngay. Tuy vậy không được lệ thuộc quá vào bất kỳ ai. Chúng ta cần trở thành một dạng mềm dẻo có thể xoay xở được trong mọi tình huống . Như thế là có tính tự chủ. Trẻ con và ngườ...

Sắp xếp không gian làm việc

 1. Một không gian chết là gì? - Là không thể tiếp cận được - Để những đồ giá trị thấp hoặc vô giá trị - Không có lưu chuyển - Không phù hợp khí hậu - Có nguy hiểm tiềm năng Cách bố trí đúng là phải phát hiện và triệt tiêu không gian chết 2. Thời gian Tổ chức không gian không tách rời với thời gian: - Công việc này làm trong bao lâu? - Chức năng của không gian trong bao lâu? Khi nào thì cần cải tạo? 3. Nhân công Một không gian hay liên kết không gian luôn đi kèm với người làm việc trong đó và ra vào chỗ đó. - Nơi này dành cho ai? Đặc tính của họ ra sao? 4. Tính hiệu quả - Với không gian, thời gian và con người như vậy thì hiệu quả tài chính là gì? Nếu không có hiệu quả tài chính, không gian chỉ là vô nghĩa vì trước sau nó cũng bị thu hồi để làm việc khác. 5. Thực thi Ngay cả việc sắp xếp không gian làm việc cũng là một hoạt động kinh tế, cần đến tiền và chi tiêu công sức. Do vậy nó cần có một lộ trình. Giai đoạn chuẩn bị, giai đoạn khởi tạo, giai đoạn cả tiến, giai đoạn duy trì...

Lưỡng lự

 Nhiều lúc ta lưỡng lự, suy tư rằng liệu một việc có nên làm hay không? Việc ấy có thể quá nhỏ, quá ít, hoặc quá độc đáo, quá phức tạp để thực hiện mà hiệu quả lại không rõ ràng. Rồi ta buông trôi theo thời gian để suy nghĩ, biến nó thành một việc kéo dài, không lối thoát, mất uy tín. Rồi thời gian kéo dài ra, và thua lỗ chồng chất, nhưng ta hoàn toàn dửng dưng. Điều này đi ngược lại các quy tắc kinh tế và hoạt động có tổ chức. Tuy nhiên nó lại có lợi về sức khỏe, tâm lý và cuộc sống gia đình. Chúng ta chỉ cần một khoảng hở để không bị chết kẹp giữa các tiến độ. Và cần một áp lực vừa phải để không rơi vào trì trệ quá đáng. Xét cho cùng, ta chỉ có thể làm việc tốt khi trình độ nhận thức của ta vượt quá vấn đề cần giải quyết. Ngay cả những công việc kỹ thuật đơn thuần cũng thế. Giải một bài toán lớn hơn nguồn lực cho phép là ngu ngốc.

Quạt điện

 Quạt là dụng cụ làm mát nhân tạo. Khi xưa có quạt nan, quạt giấy, quạt mo, hoặc cái nón, quyển vở cũng trở thành quạt. Rồi có quạt dây cót, quạt điện. Nguyên lý chung của quạt là tạo luồng gió để làm mát cơ thể. Mùa hè không thể thiếu quạt. Chỉ có vài tháng mùa đông , quạt được gói lại cất đi để mùa xuân lại mang ra dùng. Nói về quạt điện, quan trọng nhất là động cơ, gồm cuộn dây và trục quay. Sau đến tụ điện. Sau đến cánh, mạch điện tử, chuyển mạch, lồng, cổ gập và xoay, cơ cấu chuyển hướng gió bằng động cơ phụ hoặc con sâu bánh răng, hoặc cánh tản gió tự xoay. Về phân loại, có quạt bàn, quạt cây, quạt lửng, quạt giường, quạt trần, quạt chân quỳ, quạt treo tường, quạt cầm tay, quạt tích điện... Về công nghệ, bên cạnh quạt truyền thống thì đã có quạt thông minh, tích hợp điều khiển qua mạng Internet qua ứng dụng nhà thông minh, mô tơ BLDC tiết kiệm điện năng. Mùa hè mua chăn, mùa đông mua quạt, đó là triết lý kinh tế của người xưa, mua đồ dùng khi nó rẻ không đợi sát nút mới mua v...

Bản chất cuộc sống là hỗn loạn

 Chúng ta sinh ra lớn lên vượt qua những chướng ngại trong cuộc đời này, không có gì là chắc chắn cả. Thực sự là một mớ hỗn loạn. Chúng ta đã chứng kiến bao nhiêu cái chết của người thân quen, nhưng vẫn cố gắng sắp xếp mọi thứ theo một trật tự nào đó mà ta gọi là kỹ năng sống. Rồi còn muốn trao truyền cho những thế hệ sau những kiến thức ấy. Chỉ vài thế hệ là tụi trẻ quên sạch truyền thống và lại mầy mò tiếp. Vì vậy ta cần thấy sự sống của bản thân là sự kỳ diệu và thôi sắp xếp, để mọi việc tự nó xảy ra . Việc của chúng ta là tu tập để chấp nhận các sự kiện như nó vốn có. Không ai và không cái gì có thể che chở chúng ta ngoài phúc đức của bản thân. 

Đèo hàng

 Mấy lần mình đèo hàng bằng xe máy bị rơi hoặc suýt rơi. Đèo hàng phía sau một chiếc xe chuyển động có xác suất hỏng hoặc mất hàng khá cao. Chằng buộc cần chắc chắn, cẩn thận. Đi chậm ổn định tránh chỗ xóc. Thường xuyên kiểm tra. Nên có giá chở hàng hoặc hộp đựng đồ chuyên dụng nếu chở nhiều và hàng quan trọng.

Không xét lỗi người

 Trong mối quan hệ nhằng nhịt con người với nhau, việc xét lỗi người khác đương nhiên là có. Người này lỗi này, người kia lỗi kia, không ai là không lỗi, dẫn đến bất mãn, buồn khổ không lối thoát. Chỉ có ta là không lỗi gì mà sao mãi lẹt đẹt khổ thế ! Phật dạy rằng không nên xét lỗi người, chỉ nên hàng ngày quán xét bản thân, ngũ giới, thập thiện đã làm đúng chưa, làm đúng rồi thì có tinh tấn chưa, có từ bi hỉ xả chưa... hàng ngày cứ thế chẳng còn thì giờ đâu mà xét lỗi người khác nữa. Chú tâm làm việc của mình, để mọi người tự do làm việc của họ, đó mới là con đường an vui nhất.

Âm nhạc

 Âm nhạc là âm thanh nhân tạo. Giai điệu của nó nói lên cảm xúc nào đó của con người. Có rất nhiều loại âm nhạc khác nhau, nhưng rồi nghe mãi ta cũng đến lúc cảm thấy chán. Trái lại, âm thanh tự nhiên từ chuyển động của vật chất hay động vật, cây cối vô cùng phong phú. Mưa rơi, nước chảy, gió thổi, dế kêu, chim hót... cho ta thông tin về môi trường ta đang ở. Âm nhạc là lừa dối và ru ngủ, trong khi âm thanh là đời sống thuần khiết. Không cần nghe nhạc quá nhiều, bạn sẽ hư thính giác. Nên nghe âm thanh tự nhiên và học cách cảm nhận chúng điều này tốt hơn nhiều.

Thu mưa

 Hôm nay là một ngày mùa thu có mưa. Trời không có nắng, mây xầm xì, thoáng chốc lại có một cơn mưa rào nhẹ rồi lại tạnh. Người đi xe máy luôn phải nhớ mang theo áo mưa, thỉnh thoảng đang đi bất chợt dừng lại lấy ra mặc, đi một đoạn lại dừng lại cởi áo mưa ra cho đỡ vướng và bí bức, vì đã đi đến đoạn trời tạnh. Không khí chuyển mùa đã khá rõ rệt. Trên đường phố hay trong lùm cây, bầu không khí se se khó tả, báo hiệu một năm Trái Đất đang đi về nửa cuối, sắp tới mùa Đông rét cắt da cắt thịt . Mùa này, những ai có tâm hồn nhạy cảm rất dễ cảm thấy mềm lòng, trước tiếng mưa rơi, quần áo ướt, nước trên đường lái xe và kẹt xe dưới mưa. Tuy vậy đó cũng là đặc điểm thời tiết từ ngàn xưa. Thay vì chán nản, nên tận hưởng sự lãng mạn do thời tiết đem lại. Chẳng phải chủ đề mưa trong âm nhạc rất nhiều đó sao.

Ý tưởng

 Khi có một ý tưởng, nó có thể là lớn, bé hoặc viển vông. Hoặc đơn giản hơn là không có ý tưởng gì. Ý tưởng lớn thì nên giữ kín. Ý tưởng bé thì tự làm là đủ rồi. Chỉ có ý tưởng viển vông là đi trình bày khắp nơi để mang tiếng là người viển vông. Dĩ nhiên vì là một hiện tượng, ý tưởng cũng có thể thay đổi và chuyển hóa , hoặc đột biến, từ dạng nọ sang dạng kia. Quan trọng là chủ sở hữu ý tưởng thay đổi cách nghĩ, cách nói và cách làm. Số người viển vông càng ngày càng nhiều chứ không phải ít.

Tận dụng

Cuộc đời cho ta vốn quý và cho ta cả rác nữa. Hãy biết tận dụng rác, biến nó thành hữu ích. Còn những gì thiu thối thì bỏ đi thật xa, vì chúng không dùng được đối với mình.

Cũ người mới ta

 Bây giờ có một thứ gì mới rất khó. Hầu hết những trải nghiệm của chúng ta đều đã có ai đó trên thế giới trải qua rồi. Chúng ta giống như con bò nhai đi nhai lại những gì đã rất cũ kỹ.  Cái mới thì luôn luôn thú vị và chúng ta đi tìm nó. Tìm trong sách, trên mạng Internet, trong ngoại ngữ, trong công nghệ, trong bạn bè mới, trong cây cỏ và động vật, trong thế giới tự nhiên, trong tài chính, trong tâm linh. Giả sử không có cái gì mới thì mỗi ngày qua đi thật là nhàm chán. Nhiều khi chúng ta an ủi rằng thứ này cũ người mới ta, nhưng đó cũng chỉ để xoa dịu sự bế tắc mà thôi. Khi cuộc sống không có thứ gì mới, họ thường ăn nhậu say sưa cho qua ngày, đợi tuổi già, bệnh và cái chết đến giải thoát. Vì vậy , đừng có tự an ủi "cũ người nhưng mới ta" nữa. Bạn hãy nhấc chân lên đi tìm cái mới , thực ra là nhấc cái đầu lên. Chỉ cần như thế, bạn mới tìm ra ý nghĩa của cuộc sống của bạn.

Khởi nghiệp 0 đồng

 Khởi nghiệp mà có vốn thì tốt quá. Nhưng nhiều lúc ta không có vốn. Có vốn thì dễ mất , không có vốn ta không có gì để mất lúc đó chỉ có sức lực và trí tuệ . Ưu việt của khởi nghiệp 0 đồng là không sợ mất tiền. Trước mắt chỉ có công việc cứ thế mà làm thôi. Không tiền ta tránh được liều lĩnh mua những thứ chưa cần đến. Ta cũng không cần lôi kéo thuê mướn nhân sự để xảy ra không phù hợp. Từ đó phát huy bàn tay khéo và trí sáng tạo vô tận. Ta cũng không cần tỏ vẻ, ra oai với ai, không cần xu nịnh cấp trên hay khách hàng. Không mua một đống sách rác về học theo nữa. Trên cả tuyệt vời khi ta có thể khởi nghiệp 0 đồng.

Không có ông Bụt nào cả

Càng trưởng thành chúng ta càng thấy vận mệnh của mình phụ thuộc vào chính mình, không có ông Bụt nào hiện ra trợ giúp lúc ta cần đến như trong truyện cổ tích cả. Tiên, Bụt, Phật, Thánh, Thần là những đấng toàn năng trong tâm trí trẻ em. Chúng kêu khóc gọi tên các vị đó ra với hi vọng được cứu vớt. Người lớn thì vào đền, chùa, nhà thờ, miếu, ban thờ gia tiên... để cầu xin phúc, lộc, thọ. Đó là sự lừa dối lâu đời nhất. Cuối cùng không ai thoát khỏi nhân quả và luân hồi.  Vậy tại sao chúng ta có đạo Phật? Bởi vì dù không thể ban phát, Phật đã chỉ ra cách thoát khổ. Bằng cách thay đổi lối sống, lối suy nghĩ và nói năng, chúng ta dần dần làm chủ vận mệnh của mình, không cần cầu xin vào bất cứ thế lực nào nữa.

Trì trệ

 Mỗi việc diễn ra có chủ đích của con người nào đó. Nó là một luồng các sự kiện vật lý , hóa học, sinh học có khởi đầu và kết thúc. Khi diễn biến chậm lại hoặc dừng hẳn, ta nó việc đó bị trì trệ. Nếu điều này xảy ra trong làm ăn, nó dẫn đến thua lỗ rồi phá sản. Nếu xảy ra trong đời thường nó cũng gây thiệt hại, bực bội hoặc thất bại, mất mát. Do đó nhìn chung là nên tránh sự trì trệ. Có những việc trong tầm tay, ta cần cố gắng hoàn thành. Có những việc quá tầm, ta cần đóng lại và dọn dẹp hậu quả. Trì trệ là tín hiệu cho thấy tầm nhìn và kế hoạch ban đầu đã thiếu sót hoặc sai trái. Thay vì bỏ bê, ta cần rút ra bài học và có hành động phát triển phù hợp hơn.

Giới hạn chia sẻ

 Tâm sự, trò chuyện, nay gọi là chia sẻ, tiếng Anh là share infomation, là tiết lộ những bí mật của mình cho ai đó. Điều khó khăn nhất đối với chúng ta là chia sẻ đến đâu là vừa. Ít quá thì trở nên mờ ám, khó hiểu, trong khi nhiều quá thì lại làm lộ thiên cơ. Hoặc nói lòng vòng thì lại mất gian mà còn làm người ta hiểu sai . Một cuộc nói chuyện có ý nghĩa là sau đó hai bên có tiếp những hành động chung. Mình chia sẻ sao cho sau đó người ta còn muốn gặp lại, không thừa, không thiếu, thì là vừa . Về thời gian, chia sẻ cần đúng lúc, sớm quá thì không ai tin, rồi bảo là ảo giác, chậm quá thì không còn giá trị. Với những thứ trừu tượng như tầm nhìn, tâm linh ... thì sự chia sẽ không mấy ý nghĩa ngoài giết thời gian. Người đời bao giờ cũng cần vật chất để chứng minh những thứ còn lại. Khi có niềm vui, chia sẻ trên MXH cho mọi người chia vui cũng là một sở thích . Tuy nhiên thói quen chia sẻ gây mất thời gian, chưa chắc đem lại hiệu quả mong muốn mà lại sinh ra ghen tị. Nếu vui chỉ mình h...

Tiên trách kỷ

 Tất cả những phiền não mà ta gặp trong ngày, bao gồm mệt mỏi, nóng bức, kẹt xe, mắc mưa... ta dễ dàng đổ lỗi cho bên ngoài, tức là khoảng không gian từ lớp da của ta trở ra, trong khi thực tế lại xuất phát từ bên trong cơ thể, cụ thể là những luồng suy nghĩ và quyết định xảy ra bên trong não bộ. Thế giới lý tưởng không có phiền não của đời người chỉ có 9 tháng trong bụng mẹ. Còn khi ra đời, phiền não là tất yếu.  Để chấm dứt phiền não chỉ có mỗi một cách: không coi phiền não là phiền não nữa, mà là những bài học mà ta phải thuộc lòng và vượt qua và không gặp lại cảm giác tồi tệ đó nữa.

Toán học

 Môn Toán phổ thông ngày xưa các lớp đầu đời cho trẻ con gọi là Học tính. Vì sao phải học tính, mà không học ăn, học đi, vì tính toán không phải là bản năng tự nhiên của bộ não. Học sinh phải học cách tính nhẩm, tính trên giấy, rất nhiều năm rồi mới có phản xạ tính toán những thông số phức tạp. Tuy đã học phổ thông, trung cấp, đại học rồi nhưng khi tính toán thì đa số vẫn phải dùng máy tính.  Để kiếm tiền và làm giàu, có cần giỏi toán không? Không cần giỏi quá, nhưng trình độ cơ bản thì phải biết , mới làm cho tiền sinh sản được. Nếu làm ăn và chi tiêu theo cảm tính thì không bao giờ giàu có.

Vui quá thì sao?

 Khi ta gặt hái thành công lớn hoặc nhỏ nhưng lặp lại nhiều lần , trí não lúc đó rất vui vẻ và điều này không hề tốt cho sức khỏe hoặc quá trình thành công lớn tiếp theo. Cơ thể và tâm trí cần sự quân bình và tĩnh lặng, không phải sự huyên náo, ồn ĩ hoặc ngưỡng mộ. Chỉ cái tôi trong tâm trí là cần sự vui vẻ. Nhưng cái tôi luôn là kẻ thù của trí tuệ. Do đó chúng ta nên để cho thành công trôi đi và tiếp tục công việc đang làm của mình.

Tư tưởng tà dâm

 Tà dâm trong tư tưởng xuất hiện dễ dàng hơn bạn tưởng. Khi điều kiện thân cận người khác giới xuất hiện, liền kèm theo đó trí tưởng tượng về quan hệ gần gũi nảy sinh trong đầu. Người tu hành có giới luật còn dễ, nhưng chúng ta sống trong đời thường thì cơ hội ấy xuất hiện khá thường xuyên. Mọi người cần có một hàng rào phòng hộ cho chuyện này. Cũng như mọi suy nghĩ tự động khác, không thể dập tắt tà dâm bằng ngăn cản. Chúng ta cần dùng nhãn quan thiền quan sát nó cho đến khi nó biến mất. Tuyệt đối không nuôi dưỡng cho nó lớn mạnh trở thành hành động vô tình hay hữu ý. 

Hâm

 Nếu xét kỹ ra ai cũng vô lý cả , trái tính, trái nết , kỳ cục, ương gàn... gọi tắt là hâm. Người không hâm dường như không tồn tại. Thực ra ta mới là người hâm nhất ở trên đời. Vì ta hâm cho nên thấy ai cũng hâm. Khi nào nhìn thấy ai cũng thông minh là lúc ta hết hâm. Hâm và thông minh chỉ là 2 mặt của cùng một sự vật mà thôi.

Con hư

 Trong gia đình nếu có một đứa con hư thì cả gia đình mệt mỏi. Nếu nó ốm đau nhưng ngoan thì lại đỡ. Khi con hư cả nhà phải gồng lên tìm cách giải quyết câu chuyện này. Về mặt thực thể và tâm lý, đứa con hư đều có nguyên nhân sâu xa, người lớn cần phát hiện ra thay vì đánh mắng. Về giáo dục, đứa con hư cần cách giáo dục đặc thù, kích hoạt mặt tốt và tránh điểm yếu của nó. Khó khăn nhất là tạo cho nó một công việc, sau này nó kiếm sống được. Ta không thể bỏ mặc, hoặc phó thác nó cho may rủi. Cần nhiều cố gắng cho một đứa con hư.

Cảm xúc tốt đẹp

 Dù bạn là ai thì bạn cũng cần thứ cảm xúc tốt đẹp để sống và làm việc. Có lẽ loài vật cũng cần điều này. Nếu sợ hãi, nóng lạnh, ngứa ngáy hoặc đau đớn, chắc chắn chúng sẽ ăn uống kém và sụt cân và tử vong sớm.  Đối với người trưởng thành, có quá nhiều cách để có được cảm xúc tốt. Nhưng nhìn chung là, cảm xúc tốt cần được nuôi dưỡng thường xuyên. Không có chuyện "bơm" cảm xúc tốt một lần mà có tác dụng mãi. Nói chung nó cũng như thức ăn , nước uống và không khí thở vậy. Những người "bạn" chân thành, vui vẻ, hoạt bát, hào phóng do đó rất quan trọng trong vòng tròn quan hệ của bạn. Còn người cạu quọ, tiêu cực chỉ thích hợp để ở một mình thôi. Dĩ nhiên họ có thể tài ba lỗi lạc, chỉ phải cái là khó chơi.  Cần học cách truyền cảm hứng cho người khác ngay cả trong điều kiện khó khăn. Đó là một quả bóng tung hứng giữa các bên.

Lan man

 Những người lan man không phải tự nhiên họ lan man. Họ có chủ đích nhưng không đủ nguồn lực nên cố tình tạo thế giằng co cho đến khi đạt mục đích của họ, trong khi đối phương chịu thua thiệt hay không thì họ không để tâm nhiều. Họ là những người có cái tôi lớn , luôn muốn làm chủ soái mặc dù sức lực không còn cho phép họ làm vậy nữa. Khác hẳn huyên thuyên là bị thế lực vô tình dẫn dắt, vốn chỉ gây cười, lan man là một tính cách chủ động mang tính hủy hoại mà những ai được nhắm đến nên tránh xa. Người lan man hiếm khi cung cấp điều gì hữu ích, bởi tính ích kỷ quá lớn đã che lấp gần hết tính trong sáng thiện lương. Họ là những người đi câu cá to bằng miếng mồi nhỏ xíu.  Chúng ta cần tránh trở thành mẫu người lan man. Hãy tập trung vào công việc chính và loại bỏ mọi dự án mà bản thân không đủ tầm. Một số người vì lý do tuổi tác buộc phải lan man để tồn tại. Buông xả đối với họ quá khó khăn hoặc không khả thi. Không ai có trách nhiệm thay đổi họ cả, trừ Tạo hóa.

Cô đơn là cần thiết

 Bản năng chúng ta có tính bầy đàn. Mỗi khi cảm thấy cô đơn , chúng ta có xu hướng kéo thêm ai đó vào câu chuyện của chúng ta, chỉ để cho có thêm người tham dự, mặc dù người kia không hề am hiểu hoặc phù hợp với câu chuyện. Bởi khó kiếm người phù hợp hoặc không biết tìm như thế nào , chúng ta vơ đại trong số người thân quen. Và đó là một thói quen cần thay đổi. Chỉ trong cô đơn, chúng ta mới có những khám phá tột cùng. Bởi khi đó ta không phải giao tiếp, toàn bộ giác quan và tư duy được thả lỏng và tập trung vào cái mới. Không nên chụp ảnh, quay phim và chia sẻ quá sớm. Bởi tâm thức cần xử lý và chuyển hóa sự kiện thành ý nghĩa. Nếu không có thế, sự kiện chỉ đơn giản là trôi đi, lãng phí thời gian trên cõi đời của ta mà thôi. Trưởng thành không do tuổi tác mà do năng lực kiểm soát hành vi. Từ hành vi đi ngược lại đến lời nói và suy nghĩ. Đó là con đường dễ. Nếu bạn chọn con đường đối lập, đi từ suy nghĩ đến lời nói và hành vi, có thể là không khả thi về thực tiễn.

Làm chủ

 Trong làm ăn có hai dạng, một là ăn theo, hai là làm chủ. Ăn theo thì dễ, có một chút khả năng, rồi thấy xu hướng nào hay hay , hợp sức thì bám theo. Cách này không giàu mạnh được mà giỏi lắm chỉ làng nhàng thôi. Thích hợp trong khi đang phải dưỡng sức. Làm chủ một cuộc chơi, một xu thế, nó khó và hấp dẫn hơn. Khi đó ta được tung hoành hết sức mình, ít lệ thuộc vài ai khác. Làm chủ một thị trường cần sáng tạo, mạnh mẽ và mạo hiểm. Khi thời cơ đến phải biết nắm bắt. Đê làm một người chủ, phải quy tập đội ngũ bao gồm những người chấp nhận đi theo. Những người có máu làm chủ khác không thích hợp trong đội ngũ này. Tuy nhiên những người có tư duy xuất sắc ít khi muốn dưới trướng một ai. Cần quan hệ với họ như một cố vấn độc lập hơn là nhân sự cơ hữu . Chuyện nhân sự rất khó, nói chung là may hơn khôn. Khôn ngoan mấy cũng có ngày bị lật đổ. Phải biết tùy thời mà ứng xử.

Hợp tác

 Hợp tác là mối liên kết các cá nhân để làm chung việc. Hợp tác có thể với mục đích đen tối hoặc tốt đẹp. Nói chung sự ấy khá mong manh, cần thấu hiểu và chung sức mạnh và tiếng nói chung. Chỉ cần sơ suất hoặc nóng vội là sự hợp tác đổ vỡ, bất kể ở cấp cá nhân hay quốc gia. Có những cá nhân không thiện chí hợp tác mà chỉ thích lợi dụng. Lợi dụng nhà, xe, tiền, quan hệ ... của bạn bè để vun vén cho mình. Bỏ ra thì tí chút nhưng muốn có hiệu quả lớn. Hiện tượng này đã được chính thức hóa qua mô hình "dùng nguồn lực của người khác". Nhiệm vụ của bạn là nhận diện hành vi khả nghi để tránh xa không bị những người có tư tưởng đó ảnh hưởng.

Phân tán tư tưởng

 Thường là để hoàn thành một nhiệm vụ cụ thể, con người cần tập trung tư tưởng, nghĩa là dành toàn bộ thời gian và công sức cho nhiệm vụ đó. Trong thực tế hiếm khi ta dành toàn bộ sự tập trung cho công việc được, mà phải để tâm đến: - Sự ăn uống, trang phục, tắm rửa và đi lại - Gia đình, con cái, cha mẹ già, chuyện họ hàng - Bạn bè rủ rê, nhờ vả - Chữa bệnh do đau ốm - Sữa chữa đồ đạc, xe cộ... - Các vụ tranh cãi bị vướng vào, kể cả trên mạng xã hội Tâm trí càng nhạy cảm chúng ta càng dễ xao nhãng nhiệm vụ chính. Trừ khi bị thúc ép, còn sự tập trung thời gian hiếm khi được 50%. Đối với tốt nghiệp , đề tài nghiên cứu hoặc dự án nước rút, có thời hạn cụ thể, ta dễ tập trung hơn so với công việc tự doanh.  Vậy mấu chốt ở đây là người đôn đốc. Họ đưa ra thời hạn, mục tiêu, phê bình mắng mỏ khi ta chệch hướng.

Mạch điện tử

 Vai trò của mạch điện tử trong toàn bộ số vật chất mà loài người đang có rất lớn, có thể nói mang tính quyết định. Từ xe cộ đến máy bay, không có mạch điện tử chạy thì nằm xó. Tuy nhiên lao động trên mạch thì rất dễ gây nhầm lẫn vai trò, mặc dù tỉ mỉ và khó, thu nhập lại không đáng kể. Kỹ sư điện tử buộc phải tư duy lại. Cái thời được trọng vọng đã qua lâu rồi. Ngày nay xã hội muốn hiệu quả, nhanh, rẻ, tốt. Không thể cứ cắm cúi trên mạch cả ngày được nữa.

Tiền & kỹ năng

 Nếu ta không có kỹ năng, ta sẽ đi thuê giải quyết sự việc và trả bằng tiền. Tiền là cách đơn giản nhất, chỉ cần gọi thợ, chờ đợi và thanh toán rồi hưởng thụ thành quả. Nếu không có đủ tiền, ta có thể tự học kỹ năng ấy và làm nó, chi phí ban đầu có thể đắt hơn đi thuê. Dĩ nhiên là vất vả và hại não. Nếu luôn luôn không có tiền, ta phải tự làm mọi việc, điều đó có thể khiến ta trở nên vạn năng. Tuy vậy thời nay người ta thường thuê là chính, không ai làm hết mọi việc như ngày xưa. Muôn hình vạn trạng thật đấy, nhưng ta nên tránh 2 thái cực, 1 là cái gì cũng thuê/mua, không đụng chân đụng tay, thì rất lãng phí và lười nhác, 2 là làm hết, thiếu chuyên nghiệp thì kết quả cũng tầm thường. Tiền đương nhiên là lưới đỡ cho những tai ương hàng ngày. Ta phải dùng tiền mua urgo phòng sứt da, hoặc khám bác sĩ. Nhưng ỉ lại vào tiền làm ta không sáng tạo, sức ì lớn , thiếu sức sống. Muốn khỏe cần thiểu dục tri túc và nếp sống trên tiền đi ngược lại quy tắc này. 

Sáng tạo ?

 Sáng tạo là tạo ra những ý tưởng mới áp dụng vào thực tế mang lại hiệu quả hơn ban đầu.  Để dễ đánh giá, người ta đo lường sáng tạo bằng tiền trong một khoảng thời gian. Ví dụ để làm cùng một việc, ban đầu hết 2 ngày công, sau đó hết 1 ngày công, thì hiệu quả sáng tạo đã đạt gấp đôi. Không có đo lường thì không biết đâu là sáng tạo , đâu là phản sáng tạo, và so sánh các sáng tạo với nhau. Có những điều người ta làm mãi rồi, đã trả giá rồi, mình lặp lại vì mù quáng lại cứ tưởng sáng tạo là toi cơm. Bà con làm khoa học, kỹ thuật, đầu bếp, kinh doanh, môi giới... lưu ý điều này để quản lý sáng tạo cho đúng. Dĩ nhiên xã hội cần sáng tạo. Đó là động lực cho phát triển. Không thể tưởng tượng cuộc sống mà ngày nào cũng i xì như nhau.

Lỗi tư duy logic

 Logic học là môn lý luận của Phương Tây. Nó giúp ta tư duy rành rọt, phân định rõ ranh giới đúng, sai. Điều này rất quan trọng trong nghiên cứu khoa học và hợp tác làm ăn. Giả sử trong làm ăn thôi, mà giữa các bên có điểm nào đó thiếu rành rọt, là dễ xảy ra tranh chấp . Nhưng cũng có lúc, bộ não không tư duy logic được, mà chạy theo cảm tính. Không có con số, không có tính toán, mà chỉ kỳ vọng một kết quả tốt đẹp nào đó. Điều kỳ lạ là người sở hữu cách suy nghĩ đó không hề nhận ra lỗi trong khi người ngoài lại thấy rõ ràng. Lúc đó có lẽ họ rơi vào một không gian siêu hình nào đó. Tư duy phi logic chưa chắc đã tệ, chỉ là kỳ lạ một chút thôi. Trên đời có thiếu gì điều kỳ lạ đâu.

Quan hệ để làm gì?

Quan hệ người với người có thể tự nhiên, giống như gia đình, thầy trò, bạn học hay đồng nghiệp, nhưng hầu hết là vì lợi ích cá nhân. Thật là vô nghĩa khi quan hệ chỉ để quan hệ cho vui hoặc cho oai.  Một người có mối liên hệ với nhau không nhất thiết có quan hệ. Chỉ khi tham gia vào một hoạt động chung, như mua bán hay từ thiện hoặc tình ái, người ta mới có quan hệ với nhau. Trong hàng nghìn người trong danh bạ và mạng xã hội, có bao nhiêu người thực sự có quan hệ tốt với ta? Chắc chắn là ít thôi, chỉ đủ 20 đầu ngón tay và chân đổ lại. Như vậy, nếu có bạn bè, bạn cần đưa vào một hoạt động có chủ đích. Nếu không thể thì tốt nhất xóa đi cho khỏi vượt hạn mức, như Zalo gói miễn phí là 5.000 người gì đó, để còn kết thêm bạn mới phù hợp với chiến lược hành động của bạn hơn. Tập quan hệ của bạn không nên là một cái hồ tù đọng, mà cần như dòng sông luôn luôn tươi mới.

Giáo dục là gì?

 Một đứa trẻ con không biết đọc biết viết. Nó phải đến trường cho giáo viên dạy. Dần dần hết phổ thông nó biết kiến thức khoa học phổ thông. Những liên kết thần kinh đã được hình thành, chủ yếu trong não bộ, rồi đến mắt và tay , miệng để đọc, nói, viết. Toàn bộ kiến thức của loài người được chuyển giao như vậy qua các cấp học từ nhà trẻ đến trường đại học và viện nghiên cứu. Với một trẻ chậm hiểu, quan trọng là dạy đi dạy lại đi kèm với một kỷ luật và khuyến khích vừa đủ. Không được đánh mắng làm nó sợ càng ghét học hơn.   Sau khi học rồi, thi xong, não không cất giữ toàn bộ thông tin mà sẽ quên hầu hết, chỉ nhớ những đầu mối mà nó cho là quan trọng. Các học giả thường phải ghi chép rất nhiều kèm theo thư viện đồ sộ để tra cứu. Họ chỉ hơn người thường là biết tra cứu nó ở đâu và thế nào. Kể cả khi có AI thì vai trò học giả trong những môn cơ bản vẫn còn cần đến. Chúng ta cần sổ sách là vì vậy, không có sổ sách chỉ ngày hôm sau là ta sẽ không nhớ những thông tin của hôm tr...

Thu vàng

 Thu vàng là đẹp. Nó không của riêng ai, cũng không là đặc tính của riêng một xứ sở nào. Nó là do Thiên nhiên tạo ra , không ai sở hữu được. Chỉ có thể tận hưởng và lưu lại bằng tranh ảnh, văn chương và nghệ thuật. Thu vàng , một số người không thấy đẹp. Do họ không còn đủ sức quan tâm đến nữa , mà buộc phải tập trung vào vài thứ quan trọng khác như sức khỏe, tiền bạc, điền sản. Thu vàng, cũng như giông lốc, với thiên nhiên bình đẳng như nhau. Con người thuộc loài hữu tình mới phân biệt đẹp xấu lành dữ. Khi nào còn trú trong thân người thì con người còn phân biệt, chỉ là mức độ bám chấp và hiểu biết có thể giảm đi về vô cùng nhỏ, nhưng vẫn còn đó.

Học quên

Bạn hãy quên ngay những sự kiện vừa mới xảy ra , mặc dù chúng thách thức trí tò mò hoặc hào hiệp hoặc ngại ngùng hoặc tức giận . Chỉ cần chúng không tác động đến sức khỏe hoặc túi tiền của ta thì ta có thể bỏ qua không cần băn khoăn suy nghĩ. Thói quen băn khoăn suy nghĩ rất có hại, nó thúc giục ta đi tìm người để làm rõ tâm sự và từ đó ta có thể rơi vào vòng xoáy không có lối thoát. Kể cả vừa mới nổi giận thì cũng cần để cho việc đó qua mau. Mỗi phút giây đều tươi mới như không có chuyện gì xảy ra . Nghĩ nhiều bệnh nhiều nghĩ ít bệnh ít không nghĩ không bệnh. Loài súc vật luôn vô tư hành xử theo môi trường không mất công suy nghĩ nên chúng không bệnh. Loài người thì phải cố công dẹp bỏ suy nghĩ dư thừa. Sự ưu tư giết chết chúng ta cho nên ta phải rửa sạch sự ưu tư.

Dừng làm những việc vặt

 Nếu như ta có việc lặt vặt quá nhiều đương nhiên là hiệu quả của ta thấp. Trước đây có những việc đã từng được xem là một nghề như đánh máy... nay đã không cần nữa. Trong khi nghỉ ngơi thư giãn cũng là một việc quan trọng thì đang bị xem nhẹ. Hoặc việc giao tiếp trước đây bị xem là buôn chuyện, nay lại rất cần để giải tỏa cảm xúc và gia tăng tình thân. Hoặc làm việc thủ công để tiết kiệm chi phí mua về, có nâng cao kỹ năng chế tác nhưng tổng chi phí thường cao hơn hàng sản xuất công nghiệp mà chất lượng , mỹ quan lại kém hơn. Rất nhiều ví dụ như vậy.  Khi dừng những việc lặt vặt , chúng ta khá là lạ lẫm và hụt hẫng. Thói quen luôn chân luôn tay hoặc đầu óc vẫn còn chạy trong cơ thể. Tuy nhiên những việc khẩn thiết có thể làm ngay là gì? 1. Tu tập để gỡ bỏ nghiệp xấu hoặc không xấu nhưng phí thời gian 2. Tập trung vào những người đang chờ ta một hành động tích cực (trả một món nợ, sửa một món đồ, chăm sóc, dạy dỗ , thăm hỏi) 3. Tập trung vào tài sản cá nhân. Một khi còn sống t...

Đổi đời tận gốc bằng cách nào?

 Bạn khổ sở, nghèo đói, bệnh tật, hoang mang, nhưng bạn vẫn thích làm theo những gì bạn đã từng làm nhiều năm nay. Theo luật nhân quả thì bạn sẽ không có gì thay đổi cả. Bạn vẫn nghe những bản nhạc cũ , bởi vì nó hay, êm dịu, cảm thấy sảng khoái. Toàn bộ nền âm nhạc là để giải trí, gây sao nhãng, giết thời gian. Tuy nhiên có một ngoại lệ. Những bài thần chú có sức mạnh tác động vào a-lại-da thức của bạn, sửa đổi thông tin trong đó, và làm cho bạn thay đổi từ gốc rễ. Có thể xem đó là một dạng âm nhạc đặc biệt. Thần chú là bí mật của Phật giáo. Không phải giáo lý hay đạo đức.  Kế đến là sự tĩnh lặng. Không có một âm thanh nhân tạo nào. Đây là lúc cho não bộ và cơ thể nghỉ ngơi, tái tạo và sáng tạo. Một không gian và thời gian yên tĩnh vì thế vô cùng cần thiết.

Đạo lực là gì?

 Lúc còn trẻ tuổi tâm sân hận của ta rất mạnh. Ta đã từng muốn gây lộn, tranh cãi bất cứ khi nào có thể. Nhưng khi trưởng thành tâm trí, ta đạt được một điều không tưởng: khả năng không phản ứng trước tư tưởng đối lập. Ta không hấp thu, không tranh cãi, không phản biện, không bảo vệ quan điểm của mình, bởi vì hiểu biết rằng những việc đó không hề có tác dụng, ngoài việc lãng phí năng lượng. Không phản ứng trước châm chọc, chê bai, chửi bới, đánh đập. Không cần tranh cãi hơn thua với bất kỳ ai. Mỗi ngày làm tốt hơn với nội tâm của mình, với sức khỏe của mình, với công việc của mình. Hiểu rằng ai cũng đang trên con đường học bài học nghiệp quả của họ. Họ không hơn ta cũng không kém ta, chỉ là đang ở những cột mốc giác ngộ (tiếng Ấn độ , giác ngộ chính là buddha, nghĩa là Phật hay Bụt) khác nhau.  Tranh luận thì lại khác. Tranh luận làm sáng tỏ những điểm chưa biết, để trong nhóm có một thống nhất chung đúng đắn. Tranh luận không có hơn thua mà chỉ có tiêu chuẩn kỹ thuật được đo ...

Những việc vặt vãnh

 Làm những việc vặt vãnh không những không giàu được mà ngay cả kiếm cho đủ ăn cũng đã khó khăn. Thế giới việc làm vô cùng đa dạng và ta cần tìm được một việc đủ lớn. Thực sự có lúc ta không thể làm gì ra tiền cả. Những lúc ấy chỉ có thể làm việc vặt và tu luyện để chờ thời.  Cũng có những thứ làm cho rối trí. Nếu ta không biết làm cho gọn tâm trí đi thì thực là một thảm họa.

Đàn vịt

 Chắc hẳn bạn đã có lần nhìn thấy đàn vịt bơi trong ao. Chúng vui vẻ mò thức ăn, tắm táp, bơi lặn mà không biết rằng chỉ mấy tháng sau sẽ trở thành món ăn cho con người. Chúng còn tuân thủ mệnh lệnh và tiếng gọi của người chăn. Giả sử ai đó nói cho chúng biết sự thật thì chúng cũng không hiểu gì, vẫn làm theo thói quen và sở thích của chúng mà thôi. Con người trước sinh, già, bệnh, chết cũng tương tự như vậy. Cứ vui chơi, làm lụng , giải trí theo truyền thống mà không biết tu tập. Phật nói hàng ngàn năm nay về tứ khổ, bát chánh đạo, nhưng chỉ có rất ít người theo. Đến khi gặp sự cố muốn thoát ra thì đã muộn. Con người cần giác ngộ , hạn chế rong chơi mà chú tâm vào tu tập để tránh số phận như đàn vịt kia.

Loài kiến

 Nếu bạn có sữa thì chỉ một loáng sau đã có mấy con kiến đi đến và rủ thêm một đàn kiến đến ăn sữa. Dù bạn có cất kỹ thì nó vẫn tìm cách chui vào các khe để ăn sữa, trừ khi bạn cất sữa vào trong hộp đậy rất kín. Kiến có thể là phép thử cho độ kín của cái hộp đó có bay mùi sữa ra ngoài cho kiến thấy hay không. Chuyện này cho chúng ta bài học về sự quyết tâm , không kể hiểm nguy, đi kiếm ăn của kiến. Nếu chúng ta cũng có tinh thần làm việc như kiến, chắc chắn kết quả sẽ rất cao chứ không khiêm tốn như bây giờ. Nhưng chúng ta lại có tính cách ngại khó khăn nguy hiểm, sẽ nghĩ rằng chui vào hộp rồi nhỡ không chui ra được thì sao. Đó vừa là trí thông minh của con người để giảm chết chóc, cũng là thứ cản trở thành tích của chúng ta.

Vì sao chúng ta bực mình khi không tìm thấy đồ đạc?

 Đồ đạc không tự nó di chuyển được nhưng đôi khi rất khó tìm thấy. Nhất là khi cần đến tìm nó không ra thì ta bắt đầu hoang mang, bực bội, nổi cáu, trong Phật giáo gọi là sân. Có muôn vàn cách khác nhau để dễ tìm thấy đồ đạc khi cần. Nào là ngăn ô kéo, nào là giá tủ, nào là hệ thống 5S. Nhưng trên hết cả ta thử đi tìm nguyên nhân của tâm sân này. Chúng ta thường có kỳ vọng vào cái đồ đó để ở chỗ đó. Có thể nó không đúng sự thật. Có thể nó ở chỗ khác hoặc đã bị ai đó lấy đi rồ. Nhưng ta vẫn nghĩ nó ở chỗ đó, thì đấy là ảo tưởng. Rồi khi ta tìm không thấy, mãi không thấy, ảo tưởng không tan vỡ mà ta đem nghi ngờ cho ai đó. Hoặc là chính ta thật tệ hại. Cái sân nổi lên để bảo vệ cái tôi . Đổ tội cho một ai đó thì thật là thoải mái, à tôi không làm sao mà là do người đó. Chúng ta phải rèn tâm mình sao cho sáng suốt, không thấy vật đó là do tại đâu. Không còn bị ảo tưởng và cái tôi che lấp nữa thì mới có tự do tự tại thực sự.

Đôi khi phải chấp nhận là mình ngu

 Ở đời không nên tỏ ra khôn ngoan quá. Như thế không có lợi mà chỉ mệt mỏi vì việc thể hiện và tô vẽ. Khi đã chấp nhận mình tệ hại và yếu kém, không gì có thể làm mình tổn thương được nữa thì lúc ấy mới là lúc mình mạnh mẽ nhất. Nhiều người dại quá muốn tỏ ra cái gì cũng biết, cái gì cũng phải hơn người, cuối cùng sống trong cảnh khó khăn thiếu thốn thiên hạ chê cười. Trong khi những người tự hạ mình lúc nào cũng ung dung, thức ăn ngon đầy tủ, tiền đầy ví, xe cộ đầy nhà, họ chẳng mất công đi tô vẽ bản thân.

Không nên quanh quẩn với những điều đã biết

 Về tính thấy biết của con người được chia làm hai loại là những điều đã biết và những điều chưa biết. Thông qua quan sát và suy ngẫm , vùng thấy biết liên tục được mở rộng. Những thứ mới, lạ, thú vị luôn làm tươi mới nhận thức . Về công việc nghiên cứu, nếu ta chỉ quanh quẩn trong vùng đã biết, chúng ta có thể bị ám thị với những ý tưởng bao người đã thực hiện , nhưng vẫn còn sức hấp dẫn . Thời gian và tiền bạc hao phí , ta không khám phá ra điều gì mới đáng kể. Vì thời gian và sức lực chúng ta có hạn, chúng ta phải chọn lựa công việc nào đem lại giá trị nhất. Hãy gạt bỏ nỗi ám thị của những gì cũ rích ai cũng làm được và vượt sang lãnh địa của những điều mới mẻ.

Đi lại và thể dục

 Ý tưởng đi làm bằng xe đạp vì sao khó thực hiện? Bởi vì đi lại và thể dục là hai hoạt động mục đích khác nhau. Nếu như đi chợ ta có thể đạp xe đủng đỉnh được, thì đi làm cần nhanh, ít mệt, chở nhiều hàng thì lái xe máy hoặc ô tô vẫn phù hợp hơn. Nếu cố đi làm bằng xe đạp, không những vất vả trông thấy, hiệu quả công việc thấp, mà nhiều khi còn bỏ lỡ cơ hội làm ăn. Dĩ nhiên xe máy ô tô đều có lúc trục trặc, lúc đó xe đạp lại là cứu cánh, vừa được vận động tăng cường .

Tự do và kỷ luật

 Tự do và kỷ luật là hai mặt đối lập nhưng lại có liên quan mật thiết với nhau, giống như hai của một thanh nam châm. Thanh nam châm có hai cực nam, bắc, khi bẻ đôi ra thì mỗi nửa lại hình thành cặp cực nam bắc mới. Con người nếu quá tự do thì thành hư hỏng, nếu quá kỷ luật thì không sáng tạo.  Đối với một nhóm người càng đông càng cần kỷ luật. Ai cũng có sở thích và bộ máy suy nghĩ riêng. Có những nhóm cần thoải mái sáng tạo cần ít gò bó nhưng không có nhóm nào không có nội quy. Những nhóm dự án xây dựng , thi công , lắp đặt cần kỷ luật cao để nâng năng suất và tránh tai nạn.

Ảo tưởng chế tạo

 Giới thợ và kỹ sư luôn có ham muốn chế tạo ra thứ máy móc gì đó bán chạy hoặc nổi danh để đời. Đó là một ảo tưởng tốt và cũng có nhiều tỉ phú, triệu phú đã thành công với việc chế tạo máy móc.  Nếu có cơ xưởng chúng ta hoàn toàn có quyền mơ ước một thành công như vậy, có thể khởi động với một vài dự án nhỏ. Nhưng sản xuất không phải là việc giản đơn, nhất là thời kỳ thương mại phát triển, các xưởng toàn cầu lớn dễ dàng cạnh tranh với công nghệ cao và chi phí thấp. Cần luôn luôn tính kỹ khi muốn chế tạo cái gì đó, tránh thua lỗ hiển nhiên. Khi mà điều kiện cần và đủ quá nhiều so với những thứ ta đang có, nên chấm dứt ảo tưởng và tập trung vào việc đang làm. Ngừng ảo tưởng cũng là mục đích của tu tập. Việc phát triển sản phẩm tự thân nó không làm ta bình an hơn mà chánh mạng nghĩa là phục vụ nhu cầu chính đáng của nhân dân. Nghiên cứu mô hình lý thuyết. Nghiên cứu sản phẩm thực tế. Kiến thức thu được cũng hữu ích hơn là lao vào chế tạo một mặt hàng cụ thể. 

Cải tiến và đổi mới

 Khi một hành động không đem lại kết quả mong đợi, thay vì cố chấp làm mãi thì ta cần cải tiến nó đi. Đó chính là bí quyết thành công của các công ty Nhật bản mà đã được in thành sách giáo khoa cho các nhà kinh doanh và sản xuất trên khắp thế giới. Nhưng ta thường thấy sự bảo thủ cố chấp ở khắp nơi, hoặc sự hài lòng với hiện tại.  Đây là nguy hiểm, vì thế giới luôn luôn biến động cần chúng ta cải tiến liên tục quá trình làm việc để cạnh tranh. Cải tiến là những thay đổi nhỏ. Trong khi đổi mới là những thay đổi về cơ bản, bản chất hoạt động. Đổi mới là cải tiến là thứ duy nhất không đổi trong kinh doanh và sản xuất, cũng như lao động nói chung.

Ăn

 Ăn là một trong 4 thú vui của con người, nhưng không phải lúc nào cũng luôn như vậy. Giả sử như đang ốm hay phải tập trung làm việc, thì ăn hết suất cơm cũng là một nhiệm vụ khó. Bởi thế các nhà ẩm thực đã biết cách nấu nướng sao cho khách dễ ăn nhất và ăn được nhiều nhất có thể. Từ đó sinh ra nghề cấp dưỡng, nghề đầu bếp và nghề kinh doanh ẩm thực. Ăn sao cho khỏe không hề dễ dàng. Chúng ta cũng phải dày công tìm hiểu và chế biến để bữa ăn hiệu quả nhất, không chỉ là về tài chính cá nhân mà còn là sức khỏe và tuổi thọ lâu dài.

Hiện diện cá nhân là nhân viên bán hàng tốt nhất

 Những người bán hàng lớn luôn đến gặp khách hàng và sự hiện diện của họ chính là điều kiện cần và đủ cho một vụ bán hàng xảy ra.

Thời gian

 Đôi khi trong cuộc sống Có những thứ không có giải pháp Thời gian sẽ tự chữa lành Như cái xác không hồn sẽ có vi khuẩn phân hủy  Cây cối và động vật làm sạch Nếu còn động lực bạn hãy đứng lên Nếu không thì chờ thời gian chữa lành tất cả Thế giới không hề suy suyển khi không có bạn.

Không ham lợi lộc

 Lợi và lộc là những thứ người đời đều yêu thích. Gọi chung là lợi lộc. Đó có thể là thức ăn hoặc của cải, đất đai, tiền bạc, chế độ đãi ngộ, phúc lợi hoặc sắc đẹp . Khi muốn trưng dụng một ai, người chủ phải đem lợi lộc ra chiêu dụ. Khi muốn tình cảm của một ai, người tán tỉnh cũng đem lợi lộc ra mua chuộc. Hứa cho người ta sở hữu những thứ ấy để họ đi theo mình. Nó tương tự như mồi nhử trong cái bẫy chim thú. Con vật thông minh không nghe theo tiếng gọi của lợi lộc mà dựa trên linh tính của bản thân, nhằm bảo vệ tự do và bình yên của mình. Vì không ham lợi lộc ta có thể nghèo trước mắt. Ta cần tìm ra cách làm giàu bằng lối đi riêng ít hoặc không có người từng biết đến. Đó là cách tiền nhân lập nghiệp khi xưa. 

Tĩnh lặng

 Tâm trí con người không được rèn giũa trong âm thanh. Nó cần sự tĩnh lặng. Kể cả các bản nhạc hay nhất cũng cần tắt đi. Chỉ có trong yên tĩnh, sự nghỉ ngơi mới được hoàn toàn và ý tưởng mới trong sáng mới được phát sinh. Mỗi người cần có một không gian riêng nơi không còn một âm thanh nào của đời sống có thể chui vào.  Sự giao tiếp rất cần thiết nhưng cũng có lúc cần tạm ngưng. Quá ồn ào, quá triết lý cũng chỉ đem thêm rác vào tâm trí. Và rác cần sự tĩnh lặng để đào thải ra. Tâm trí là một thực thể khó chiều nhưng điều tốt nhất cho tâm trí là nghỉ ngơi.

Cưỡng

Nhiều khi ta cần phải cưỡng lại cảm xúc, bởi vì cảm xúc là nguyên nhân của mọi xao động. Cảm giác thì tốt , đói, khát... là phục vụ cơ thể, còn cảm xúc phần lớn dựa trên ảo tưởng. Có những lúc muốn nhắn tin, gọi điện, chỉ phục vụ cảm xúc, biết rằng sau đó không có gì mới, không có gì lợi lạc, thì nên phanh lại. Cuộc sống nên co gọn lại thì mới tốt đẹp và bình yên .

Bên trong và bên ngoài

Cùng là một sự việc đang diễn ra nhưng cảm nhận về nó khác hẳn nhau đối với người bên trong và người bên ngoài. Ở trong thì thiếu khách quan do nó thao túng tâm trạng và cơ thể của anh ta ở mức cao nhất. Họ rất bối rối và mất bình tĩnh khó tìm được giải pháp cho những vấn đề khó. Ở ngoài thì thấy khá bình tĩnh hoặc dửng dưng lý giải vanh vách. Kết luận là ở trong và ở ngoài là 2 vị trí quan sát khác nhau cho nên kết quả thấy được cũng khác nhau , không nên tranh cãi, khuyên nhủ bừa bãi mà khi nào rơi vào trong ta mới có thực chứng chuẩn xác được. 

Đòi hỏi quá cao

 Khi thực tế đối tượng là a, nhưng ta lại muốn nó là 2a, 5a... 10a... thì gọi là đòi hỏi quá cao về lượng. Ngoài lượng ra thì còn nhiều chiều kích thước khác như là hướng đi, độ ổn định, độ trung thực... gọi chung là tố chất của đối tượng. Ta sẽ dùng mọi biện pháp rèn giũa, tác động để đối tượng đó đạt kỳ vọng cú ta một cách nhanh nhất. Và đấy chính là nóng vội. Muốn đạt mục tiêu, không thể nóng vội , nhưng cũng không nên buông thả. Những việc làm có mục đích của con người đều phải kiểm soát, từ nông nghiệp cho tới công nghệ cao, giáo dục , đào tạo và quản lý tròn mọi lĩnh vực.

Không nên lặp lại lối mòn

 Con người tích lũy kiến thức , thông tin và kỹ năng từ quá khứ cho nên khi gặp tình huống mới họ đều dùng lối suy nghĩ và hành động cũ để xử trí. Ưu điểm của điều này là mọi việc được tự động hóa nhanh chóng. Nhưng nhược điểm chí mạng là không giải quyết được vấn đề cho những bài toán lớn. Càng nhiều lối mòn chúng ta càng yếu kém, cuối cùng thua cuộc rút vào một nơi khu trú an toàn. Cần mạnh mẽ sử dụng các ý tưởng mới, táo bạo, đó mới là cách xử lý vấn đề hay nhất.

Kiêng điện thoại

Tên chính thức của điện thoại là smartphone - điện thoại thông minh. Nhưng thực tế dụng cụ này đã vượt xa tên gọi của một chiếc điện thoại ban đầu , chỉ có micro, tai nghe và phím quay số. Nó là một mát phát xạ sóng cao tần mạnh và một màn hình màu hủy diệt thị lực. Một trợ lý khó rời xa. Và một kẻ quấy rầy cũng như khuấy động tâm trí khủng khiếp.  Kiêng điện thoại chỉ cần vài tiếng là khỏe hơn hẳn. Rời xa cái điện thoại đúng là một ân huệ cho bản thân. Chúng ta nên thay thế việc sử dụng điện thoại bằng các phương tiện giải trí khác , mà không có sóng cao tần cường độ cao phát xạ ra xung quanh. Hơn thế nữa, những nội dung lộn xộn, đột ngột khi đi vào não nó có độ rối trí rất cao. Não giống như một máy tính già cỗi phải xử lý lượng tin thức liên thiên khổng lồ, không ngừng lý giải và sắp xếp đống rác khổng lồ đó, cuối cùng đơ, lag, giật là điều hiển nhiên. Đây là vấn đề chung của toàn xã hội, còn lên các nghị trường để ban hành luật hẳn hoi. Nhưng chúng ta cần nhận thức và đi trước,...