Bài đăng

Độc lập là gì?

 Theo vật lý, một hệ độc lập tuyệt đối gọi là cô lập, có nghĩa là không trao đổi năng lượng với môi trường xung quanh. Trong xã hội, độc lập là tự sinh tồn không phụ thuộc vào ai. Tuy nhiên điều đó không có thật. Giả sử chúng ta có vàng, tức là một loại tiền tệ dạng kim loại quý, nhưng hiệu vàng không hoạt động, thì chúng ta cũng không thể đổi ra tiền để mua đồ dùng được. Thời dịch bệnh Covid 19 đã chứng minh điều này. Chúng ta phụ thuộc không khi thở, ánh sáng ban ngày, trọng lực của Trái đất, các dịch vụ thực phẩm và thuốc men Toàn bộ xã hội đã ràng buộc với nhau rất chặt chẽ. Nếu bị cắt điện, nước hay điện thoại là cuộc sống ngay lập tức trở nên rắc rối. Bởi không có độc lập thực sự, chúng ta cần học cách ứng xử với nhau, điều này gọi là nghi thức xã hội. Người nào muốn độc lập tuyệt đối đều gặp rắc rối ngay. Tuy vậy không được lệ thuộc quá vào bất kỳ ai. Chúng ta cần trở thành một dạng mềm dẻo có thể xoay xở được trong mọi tình huống . Như thế là có tính tự chủ. Trẻ con và ngườ...

Sắp xếp không gian làm việc

 1. Một không gian chết là gì? - Là không thể tiếp cận được - Để những đồ giá trị thấp hoặc vô giá trị - Không có lưu chuyển - Không phù hợp khí hậu - Có nguy hiểm tiềm năng Cách bố trí đúng là phải phát hiện và triệt tiêu không gian chết 2. Thời gian Tổ chức không gian không tách rời với thời gian: - Công việc này làm trong bao lâu? - Chức năng của không gian trong bao lâu? Khi nào thì cần cải tạo? 3. Nhân công Một không gian hay liên kết không gian luôn đi kèm với người làm việc trong đó và ra vào chỗ đó. - Nơi này dành cho ai? Đặc tính của họ ra sao? 4. Tính hiệu quả - Với không gian, thời gian và con người như vậy thì hiệu quả tài chính là gì? Nếu không có hiệu quả tài chính, không gian chỉ là vô nghĩa vì trước sau nó cũng bị thu hồi để làm việc khác. 5. Thực thi Ngay cả việc sắp xếp không gian làm việc cũng là một hoạt động kinh tế, cần đến tiền và chi tiêu công sức. Do vậy nó cần có một lộ trình. Giai đoạn chuẩn bị, giai đoạn khởi tạo, giai đoạn cả tiến, giai đoạn duy trì...

Lưỡng lự

 Nhiều lúc ta lưỡng lự, suy tư rằng liệu một việc có nên làm hay không? Việc ấy có thể quá nhỏ, quá ít, hoặc quá độc đáo, quá phức tạp để thực hiện mà hiệu quả lại không rõ ràng. Rồi ta buông trôi theo thời gian để suy nghĩ, biến nó thành một việc kéo dài, không lối thoát, mất uy tín. Rồi thời gian kéo dài ra, và thua lỗ chồng chất, nhưng ta hoàn toàn dửng dưng. Điều này đi ngược lại các quy tắc kinh tế và hoạt động có tổ chức. Tuy nhiên nó lại có lợi về sức khỏe, tâm lý và cuộc sống gia đình. Chúng ta chỉ cần một khoảng hở để không bị chết kẹp giữa các tiến độ. Và cần một áp lực vừa phải để không rơi vào trì trệ quá đáng. Xét cho cùng, ta chỉ có thể làm việc tốt khi trình độ nhận thức của ta vượt quá vấn đề cần giải quyết. Ngay cả những công việc kỹ thuật đơn thuần cũng thế. Giải một bài toán lớn hơn nguồn lực cho phép là ngu ngốc.

Quạt điện

 Quạt là dụng cụ làm mát nhân tạo. Khi xưa có quạt nan, quạt giấy, quạt mo, hoặc cái nón, quyển vở cũng trở thành quạt. Rồi có quạt dây cót, quạt điện. Nguyên lý chung của quạt là tạo luồng gió để làm mát cơ thể. Mùa hè không thể thiếu quạt. Chỉ có vài tháng mùa đông , quạt được gói lại cất đi để mùa xuân lại mang ra dùng. Nói về quạt điện, quan trọng nhất là động cơ, gồm cuộn dây và trục quay. Sau đến tụ điện. Sau đến cánh, mạch điện tử, chuyển mạch, lồng, cổ gập và xoay, cơ cấu chuyển hướng gió bằng động cơ phụ hoặc con sâu bánh răng, hoặc cánh tản gió tự xoay. Về phân loại, có quạt bàn, quạt cây, quạt lửng, quạt giường, quạt trần, quạt chân quỳ, quạt treo tường, quạt cầm tay, quạt tích điện... Về công nghệ, bên cạnh quạt truyền thống thì đã có quạt thông minh, tích hợp điều khiển qua mạng Internet qua ứng dụng nhà thông minh, mô tơ BLDC tiết kiệm điện năng. Mùa hè mua chăn, mùa đông mua quạt, đó là triết lý kinh tế của người xưa, mua đồ dùng khi nó rẻ không đợi sát nút mới mua v...

Bản chất cuộc sống là hỗn loạn

 Chúng ta sinh ra lớn lên vượt qua những chướng ngại trong cuộc đời này, không có gì là chắc chắn cả. Thực sự là một mớ hỗn loạn. Chúng ta đã chứng kiến bao nhiêu cái chết của người thân quen, nhưng vẫn cố gắng sắp xếp mọi thứ theo một trật tự nào đó mà ta gọi là kỹ năng sống. Rồi còn muốn trao truyền cho những thế hệ sau những kiến thức ấy. Chỉ vài thế hệ là tụi trẻ quên sạch truyền thống và lại mầy mò tiếp. Vì vậy ta cần thấy sự sống của bản thân là sự kỳ diệu và thôi sắp xếp, để mọi việc tự nó xảy ra . Việc của chúng ta là tu tập để chấp nhận các sự kiện như nó vốn có. Không ai và không cái gì có thể che chở chúng ta ngoài phúc đức của bản thân. 

Đèo hàng

 Mấy lần mình đèo hàng bằng xe máy bị rơi hoặc suýt rơi. Đèo hàng phía sau một chiếc xe chuyển động có xác suất hỏng hoặc mất hàng khá cao. Chằng buộc cần chắc chắn, cẩn thận. Đi chậm ổn định tránh chỗ xóc. Thường xuyên kiểm tra. Nên có giá chở hàng hoặc hộp đựng đồ chuyên dụng nếu chở nhiều và hàng quan trọng.

Không xét lỗi người

 Trong mối quan hệ nhằng nhịt con người với nhau, việc xét lỗi người khác đương nhiên là có. Người này lỗi này, người kia lỗi kia, không ai là không lỗi, dẫn đến bất mãn, buồn khổ không lối thoát. Chỉ có ta là không lỗi gì mà sao mãi lẹt đẹt khổ thế ! Phật dạy rằng không nên xét lỗi người, chỉ nên hàng ngày quán xét bản thân, ngũ giới, thập thiện đã làm đúng chưa, làm đúng rồi thì có tinh tấn chưa, có từ bi hỉ xả chưa... hàng ngày cứ thế chẳng còn thì giờ đâu mà xét lỗi người khác nữa. Chú tâm làm việc của mình, để mọi người tự do làm việc của họ, đó mới là con đường an vui nhất.