Bài đăng

Cố gắng hay từ bỏ?

 Có những việc làm chỉ vì thú vui thì cố gắng không bằng từ bỏ. Có những việc mang lại lợi lạc thì nên cố gắng. Cố gắng không phải bằng sức , vì dùng sức nhanh mệt, mà dùng suy ngẫm, phát minh và thử nghiệm. Thời gian bỏ ra có thể nhiều, phí tổn quy đổi trên thị trường lao động có thể đắt giá, nhưng lợi ích thu được là nhận thức. Nhận thức luôn luôn là vô giá. Dưới con mắt người sử dụng lao động, thế là lãng phí, gàn dở , đáng bị đuổi việc, nhưng gàn dở chẳng phải luôn xuất hiện trong xã hội loài người đó sao ?

Lý luận và thực tế

 Con người là một giống loài có trí tưởng tượng , họ xây dựng một hệ thống lý luận cho tương lai của mình rồi hành động dựa trên lý luận đó. Nếu thành công họ tiếp tục áp dụng lý luận cũ, nếu thất bại họ sẽ thay đổi điều chỉnh lý luận cho đến khi thành công. Khả năng điều chỉnh lý luận chính là thích nghi. Nếu thích nghi kém họ có thể thất bại thảm hại và ngược lại. Đối với những người suy nghĩ đơn giản, không có lý luận gì phức tạp, họ có thể bình an, hay khổ sở , tùy theo gia đình thế nào. Lý luận là khả năng khó dạy bảo nhất, đặc biệt cho người trí tuệ kém. Điều này không có nghĩa những người trí tuệ cao mặc nhiên là sung sướng. Nó còn tùy thuộc họ dùng trí tuệ ấy vào việc gì.

Định tâm

 Trẻ con hoặc nghệ sĩ rất dễ định tâm. Khi vui chơi hoặc sáng tác họ không để ý đến chuyện gì khác ngoài việc họ đang làm. Chúng ta thì không thế, giác quan tiếp xúc với môi trường , đầu óc suy nghĩ lung tung khiến cho việc chính gặp nhiều sai sót và kém hoàn thiện. Ngày nay nhiều tiếng ồn quá, nên việc định tâm rất khó. Hơn nữa tập trung một hiệp xong là cơ thể và trí não tiết ra nhiều chất độc hại, gây mệt, cần nghỉ ngơi cho hồi phục. Con người cần làm việc và nghỉ ngơi xen kẽ.  Khi đầu óc dễ xao nhãng, thì cần không gian làm việc yên tĩnh, gọn gàng, công cụ tài liệu tiện dụng sẵn có. Như thế hiệu suất mới cao và không tác hại đến sức khỏe. Học tập hay làm việc hay đi đường, thắng lợi được cũng là bởi khả năng định tâm .

Tránh sóng

 Thời chưa có mạng Mobifone ( VMS) ra đời, con người không phải lo lắng về sóng cao tần hay sóng vô tuyến, ngoại trừ những gia đình sinh sống gần trạm phát thanh hoặc điện cao thế, hoặc điện thoại kéo dài, hoặc trạm radar hay viba viễn thông. Nhưng ngày nay thì mỗi người đều có vài máy phát đó quanh người, bao gồm máy tính và điện thoại di động thông minh. Vì nó là thiết yếu, nên rời xa sóng cao tần càng ngày càng khó đến mức không tưởng. Để thực hiện điều này, chúng ta cần quay lại phương thức truyền dẫn hữu tuyến. Hoặc hạn chế thời gian dùng các máy móc vô tuyến.  Vì sức khỏe lâu dài của từng cá nhân, điều này hết sức cần thiết. 

Ốc vít

 Trong nghề kỹ thuật điện và điện tử, ốc vít tuy không phải là linh kiện chính, nhưng nếu bạn không kiên trì đến mức có thể tháo lắp chính xác một cái máy đến hàng chục lần, thì bạn không thể theo nghề này được. Có hàng nghìn kiểu ốc vít khác nhau, vật liệu khác nhau, ứng dụng ở các vị trí khác nhau. Một người kỹ sư hay thợ, cả đời không thể biết hết các loại ốc vít trên đời.

Người tu có trong sạch không?

 Ở trên con đường tu thì ta vẫn đang đi học. Là học trò thì vẫn chưa tốt nghiệp, chưa giỏi hẳn, nên những tạp niệm vẫn còn, chưa thể gọi là trong sạch.  Nhưng người tu biết giới và biết giữ giới, nên khi ý nghĩ bất thiện nảy sinh, họ nhận biết được và ngăn không cho nó thành hành động bất thiện.  Một cách tinh vi, có vô số hành động bình thường nhưng soi dưới lăng kính nhân quả, không lợi lạc cho mình và cho người, thì cũng nên và cần bỏ. Dù lúc đầu khó chịu theo tập khí, nhưng dần dần quen sẽ thấy bình thường. Đặc biệt là tâm tham tạo dựng quan hệ, tham làm việc tốt, thì tưởng như thiện mà lại thành không thiện. Muốn đạo lực tăng trưởng, ta cần xa lánh đời sống phàm tục càng lâu càng tốt, càng xa càng hay, không nên nhúng tay vào bất cứ việc gì nhân danh lòng tốt. Đối với cảm xúc rung động cũng nên quan sát chúng hình thành và biến đi như thế nào không nên hùa theo. Việc hoằng pháp là ngoại lệ. Bất cứ cơ hội nào ta nên truyền bá đạo giác ngộ , tức là đạo Phật, cho bạn bè...

Những người mộng mơ

 Thế giới này có thể tạm chia thành hai loại người, những người thực dụng và những người mộng mơ. Những người mộng mơ là những người giữ được tâm hồn ngây thơ như cú đứa trẻ bất kể tuổi tác. Ưa khám phá , thích thực trải nghiệm mới mẻ, dễ dàng rung động trước những điều nhỏ nhất, chỉ cần có chút chất liệu kỳ lạ là đủ. Những người thực dụng chỉ quan tâm đến lợi ích. Bỏ ra từng này thì phải được từng kia, không có chuyện lãng mạn vớ vẩn. Hai kiểu người này có thể bổ khuyết cho nhau, hoặc xung đột không đội trời chung . Người mộng mơ thì dễ nghèo đói, vì không đủ thực dụng để vu vén cho bản thân. Tuy vậy họ có tâm hồn phong phú nên cũng không mấy sợ nghèo đói. Người  thực dụng thì chỉ suy nghĩ đến những nhu cầu hàng ngày, lấy lợi ích làm trọng, nên họ dễ giàu. Nếu họ chơi và ủng hộ người mộng mơ được thì tốt, cả hai cùng có lợi. Nếu không , cuộc sống của họ rất tẻ nhạt, vô vị. Không lãng mạn, không nghệ thuật, chỉ có kỹ thuật và tài chính trong đầu thôi.