Bài đăng

Làm điều ý nghĩa

 Trong mọi hội nhóm, điều quan trọng không phải là nói hay , mà làm điều gì đó có ý nghĩa. Làm ra những sản phẩm vật chất hoặc văn hóa / tinh thần Làm ra tiền và rất nhiều tiền. Nếu không , không nên lý luận quá nhiều. Hoặc là chỉ tồn tại thôi. Sự tồn tại bản thân nó đã mang ý nghĩa rồi. Nếu chúng ta lờ đi những vấn đề nóng bỏng của bản thân và xoay qua các chủ đề khác, thì vẫn cứ là tự ru ngủ. Ngủ có tác dụng dưỡng sức, nhưng không giải quyết vấn đề, trong khi vấn đề nặng thêm theo thời gian. Cần tỉnh táo.

Tranh cãi vớ vẩn

 Không khi nào nên tranh cãi với bất kỳ ai vì bất kỳ chuyện gì vì điều đó gây tốn sức mà chẳng đạt gì . Dù có chướng tai gai mắt thì cũng nên bình thản nói lý lẽ . Không mượn bia rượu nói văng mạng được. Đơn giản là vì nó không hiệu quả.

Tiết kiệm

 Trong hoạt động hàng ngày có rất nhiều hoạt động dư thừa. Đến mức ta có thể bỏ hết mọi hoạt động mà vẫn ổn. Bạn đã thử chưa ? Tất cả kế hoạch, mục tiêu, học tập, phần lớn là dư thừa. Kể cả ăn cũng thế . Nếu suy xét kỹ, bạn sẽ nhận ra.

Tán loạn tâm

 Tâm của chúng ta hiếm khi không tán loạn. Vui quá, buồn quá, hồi hộp quá... nói chung cứ quá là tâm mất cân bằng. Rượu, chè, cafe, thuốc lá, công nghệ ... cho đến các chất cấm , được dùng để đối trị, nhưng càng làm tình hình tệ đi. Tiên dược là ngủ. Khi ngủ thì ta chỉ ngủ say hoặc mơ. Trong lúc đó mọi thứ được sửa chữa. Ác cái là ngủ mãi rồi cũng tỉnh, phải dậy, phải làm gì đó. Thế là thuốc an thần ra đời. Nó là một loại chất gây phụ thuộc khác. Vận động, phơi nắng, làm vườn, nuôi thú cưng , nghe nhạc, thở khí công, yoga , kiếm tiền ... vô số cách lành mạnh được phát minh ra . Nếu như không quá hâm hấp thì bạn thử xem.

Kẻ gây rối

 Trong thế giới ta bà này, chúng ta đều là những kẻ vô thức gây ra mọi rối loạn , nhưng lại luôn đổ lỗi cho bên ngoài. Từ khi còn là bào thai, cho đến lúc chết đi rồi, chúng ta đều gây rắc rối cho những người xung quanh.  Nhưng lại tự hào về vẻ đẹp, thành tích, chiến công, đấng này đấng nọ... Trừ khi bạn nhận thức được điều này thì bạn còn gây rắc rối tiếp. Ngay khi nhìn ra điều này thì các rắc rối sẽ đi đến chấm dứt. Bạn trở nên bình an. Không cần cầu xin.

Cái ta

 Thực tế là không có một cái ta thường hằng. Ta là tổng hợp của vật chất , năng lượng và thông tin góp nhặt từ lúc sinh ra đến nay, tạo thành cái ta ảo ảnh. Về vật chất và năng lượng ta phải bổ sung chúng mỗi ngày. Về thông tin ta phải bảo quản bộ não để nó hoạt động tốt và tránh mất trí nhớ. Ta cũng xung đột hay hòa bình với các cái ta khác tạo nên cộng đồng xã hội này. Nếu một trong những giao diện tạo thành cái ta bị đụng chạm, thì sân nổi lên để bảo vệ. Dĩ nhiên khi phiền hà quá đáng thì sự bảo vệ là tự vệ chính đáng và rất cần thiết. Còn nếu không suy suyển gì thì nên cho qua, dĩ hòa vi quý, thêm bạn bớt thù. Hơn thua thì ta cũng chẳng thêm được cân lạng nào. Các vị cứ dạy đưa má nọ má kia cho người ta tát chỉ là ẩn dụ thôi chứ không ai dại dột như vậy.

Yêu có điều kiện và yêu vô điều kiện

 Yêu vô điều kiện là yêu đối tượng đó bất kể nó đẹp xấu ra sao. Yêu có điều kiện là chỉ yêu khi đối tượng đó thuận theo mong muốn của mình . Người ta dễ yêu theo cách thứ hai và chẳng mấy khi yêu theo cách thứ nhất. Đó là vì họ yêu bản thân là chính. Họ có thể hy sinh bản thân cho đối tượng nhưng khi và chỉ khi đối tượng đó ngoan, dễ bảo. Để yêu vô điều kiện thì ta phải hiểu lý nhân duyên và pháp vận hành. Yêu có điều kiện dễ bị biến thành xung đột thậm chí chiến tranh. Chỉ có yêu vô điều kiện mới dẫn đến hòa bình. Bạn có thể yêu vô điều kiện đứa con nhỏ, thú cưng hoặc cha mẹ mình. Nhưng khi đứa con lớn lên cãi lại, thú cưng quậy phá, cha mẹ trái tính, thì bạn thường bị rơi vào yêu có điều kiện hơn. Mặt khác, những người dành cho ta tình yêu vô điều kiện thực sự không nhiều, thậm chí rất hiếm. Điều này là bình thường xét theo bản tính của con người.