Bài đăng

Bản đồ và thực địa

 Với những khách lữ hành, bản đồ là vật chỉ đường. Đối với nhà quy hoạch, bản đồ là chỉ dẫn xây dựng trong tương lai. Để làm ra một thứ mới không thể thiếu bản vẽ. Nhưng vẽ xong, làm theo, có thể nó cũng thất bại. Vậy việc có bản vẽ không tự nó quyết định thành công. Điều dẫn đến thành tựu một cái gì đấy chính là cơ duyên. Cơ duyên hội tụ đủ thì việc mới thành. Chỉ thiếu một cái bé như đinh vít thôi thì dù có thành cũng không được bao lâu là hỏng. Thiếu cái lớn như vỏ máy thì chẳng nên hình thù gì, không ai mua, không dùng được. Rồi còn hàng trăm tính năng khác nữa để trường tồn trên các cửa hàng. Gọi là thương trường cho có vẻ rộng nhưng chính là ở các cửa hàng. Hàng đã bán mang về dùng rồi thì hãng chẳng quan tâm nhiều nữa vì lợi nhuận họ thu rồi chỉ còn trách nhiệm hậu mãi. Muốn làm việc lớn mà cứ vẽ kế hoạch ra rồi làm thì khó lắm, cứ thuận nước chảy bèo trôi vừa ít mệt mà lại vui vẻ. Tiền ít thì đói . Đói thì lại ra mưu. Cứ thế mà diễn thôi.

Bạn hiền và bạn ác

 Chúng ta ai ai cũng có bạn mà không dễ phân biệt bạn hiền với bạn ác. Bạn hiền thì luôn quan tâm tương trợ ta khi cần và can ngăn ta làm điều xấu hay ít ra không can thiệp vào việc ta làm. Bạn ác thì nhiều âm mưu vụ lợi, tính toán này kia. Không phải người nói tục chửi bậy hay thô lỗ là ác . Có người nói năng hiền hòa nhưng mưu sâu kế hiểm vậy mới là đại ác. Chơi với bạn ác thì mình có giữ được khỏi cái ác không ? Chắc chắn là không vì tư duy có tính lan truyền . Với bạn ác chắc chắn là không nên thân thiết , chỉ xã giao thôi.  Cần kết giao bạn hiền , người có trí, bậc thượng nhân thì ta mới học hỏi được nhiều điều hay . Tuy vậy có ông Tây nào đó hình như là Pareto, đã tìm ra định luật 80-20, theo đó trong số bạn có 20% là hiền còn 80% là ác hoặc lờ mờ. Vậy thì lọc bạn cũng là vô nghĩa , dù có lọc hết số bạn ác thì trong số bạn hiền dần dần lại có 80% tự chuyển thành ác. Vạn pháp duy tâm tạo mà. Mình chỉ có cách tu dưỡng bản thân để không phụ thuộc vào đám đông mà thôi. Lại c...

Oải

Tâm trí của chúng ta hoạt động theo cách: cảm thấy oải rã rời sau một ngày làm việc không có kết quả.  Đó là cách nó sai khiến ta trăn trở nghĩ mưu để đối phó làm thế nào để thành công hoặc rút lui. Máy móc không có tư duy đó, dù thành hay bại thì nó vẫn chạy tiếp thôi , không có mảy may suy nghĩ gì. Thất bại chứng tỏ ta chưa hội đủ cơ duyên để thành công, công cụ, sức khỏe, trí tuệ, đặc biệt là kiến thức và tay nghề về việc đang làm. Xong ta không rút lui ngay mà lại dùng nỗ lực để bù đắp nên càng oải. Xã hội gọi đó là cố gắng, là nghị lực , gì gì đi nữa, nói chung là tôn vinh cái sự cố đấm ăn xôi. Còn chúng ta, không tránh khỏi oải, và nghĩ cách làm thế nào cho khỏi oải. Vậy nên mới có các phát minh. Phần đông xã hội không ai quan tâm phát minh, sáng chế, sở hữu trí tuệ gì hết, chỉ quan tâm ngày kiếm được bao nhiêu, làm ra cái gì để khoe thôi, thế mới chán .

Bình yên và khát vọng

 Khát vọng là thứ không để cho ta ở trong một cái khuôn. Nó đòi vươn ra ngoài cái khuôn mà ta và xã hội định sẵn. Kể cả khi ở trong một cái khuôn, khát vọng rất âm ỉ và mãnh liệt , nó luôn luôn chực chòi ra. Nếu để nó chòi ra ta rơi vào nguy hiểm. Vinh quang đó và hy sinh cũng đó.  Quy y rồi ta sống trong giới định, tuệ, tựa như chủ nghĩa khắc kỷ. Tuy khắc kỷ nhưng nó giúp ta tránh nhiều tai ương, tập trung tốt vào mục đích chính mặc dù môi trường xung quanh có ra sao.  Học thuật là thứ kiếm cơm hay đam mê, còn tùy cách biện giải . Mục đích trên đời ai cũng muốn giàu. Giàu bằng học thuật là tốt và rất khó. Đa số giàu bằng đi làm thuê hoặc làm chủ. Nhưng làm thuê hoặc làm chủ đều mất tự do. Chỉ có tu dưỡng học thuật mới làm tăng tự do.

Mọi người sợ gì nhất ?

 Điều mọi người sợ nhất ở trên đời này là hệ thống quan niệm của họ, nói theo sách vở là nhân sinh quan và vũ trụ quan, đến một ngày xấu trời nào đó, tự nhiên sụp đổ và phải xây dựng lại từ đầu. Cho nên muốn giữ bạn bè thì không nên động chạm đến cái mớ quan niệm ấy. Cứ ừ à cho qua chuyện thôi, vỗ tay tán thưởng, lim dim gật gù, việc đó có lợi cho phát triển kinh doanh. Thật không có lợi gì khi cho mọi người thấy quan điểm cá nhân của mình.  Mọi quan niệm là ảo tưởng, người có trí tuệ phải sẵn sàng từ bỏ quan niệm, nhân sinh quan, vũ trụ quan, chẳng phải kiến thức khoa học vài thập kỷ lại thay đổi lớn đó sao ? Như vậy thì con người mới được gọi là có tự do. Tự do thân thể và tự do tư tưởng, nếu thiếu tự do thì toàn bộ những thứ bạn đang có không thể bền vững.

Chướng ngại

 Chướng ngại là những gì gây bực mình, sợ hãi mà chúng ta gặp trong cuộc sống. Giống như trong games, chúng không bao giờ hết và xuất hiện ngày càng bất ngờ và khó hơn. Nếu chúng ta không tu tâm , nói lời ái ngữ, tìm cách khác nhau để vượt qua chúng, chắc chắn ta sẽ bị đè bẹp hoặc phá hủy trong cơn sân hận buồn bực của mình. Có những con đường ít chướng ngại hơn con đường khác, giống như đường nhựa so với đường rải đá. Tuy vậy không có con đường thuận lợi cho suốt cuộc đời. Lần tới khi gặp chướng ngại ta hãy quan sát nó và để nó tự đi. Nên nhớ nó chỉ là yếu tố ngoại cảnh kích hoạt các mầm tham, sân, si có sẵn trong tâm ta mà thôi. 

Đa thư loạn tâm

 Trái với thời điểm cách đây 20 năm, sách không còn được coi là kho tàng kiến thức hữu dụng duy nhất nữa. Cổ nhân có câu "đa thư loạn tâm" một lần nữa củng cố cho quan điểm này. Nghiên cứu một vấn đề chỉ cần cho thấu đáo, cho đến đỉnh cao, không còn gì để nghiên cứu nữa, thì phải đọc một dòng sách thôi, có khi một vài quyển là đủ, rồi tự thực hành tìm ra các hiện tượng mới và giải pháp cho nó. Chứ đừng nên loanh quanh đọc tạp nham kiến thức mà không đi sâu vào cái gì, như vậy kiến thức không những loạn mà còn nông cạn không đủ sức giải quyết bài toán kiếm cơm, thì khổ là khó tránh khỏi.