Bài đăng

Biết ơn và yêu cuộc đời

 Trong cuộc đời này, sau tất cả những gì đã qua, chúng ta sẽ tới một điểm biết ơn và yêu tất cả những gì ta đã gặp. Những người lừa lọc, những người yêu thương, những người lạnh lùng, những người nóng nẩy, những người hờn dỗi, những người thẳng thừng, những người nhũng nhiễu, những người lớn tiếng, những người lươn lẹo, những người ngây dại, những người ảo tưởng, những người điên loạn, những người nhu nhược... toàn bộ những người ấy cho phép ta kiểm chứng lại tâm . Nếu không có những người ấy, làm sao ta biết tâm ta có cái gì? Chúng ta yêu họ bằng một tình yêu thuần khiết, không cần động chạm, không cần tiệc tùng, không cần chè chén, kể cả sau khi họ có rời đi, để lại ta một mình thì ta vẫn cứ yêu họ. Một tình yêu thiêng liêng của Thiên Chúa. Lòng biết ơn và tình yêu này là không vụ lợi, không để bất cứ ai và bất kỳ thế lực nào ban phát cho ta một cái gì, bởi vì bản thân ta đã có đầy đủ rồi.

Tai nạn là gì?

 Tai là những sức mạnh bên ngoài ( như thiên tai, nhân tai...) , nạn là những đau đớn khổ sở con người phải chịu. Tai nạn là tên gọi chung của những đau đớn khổ sở gây bởi tác nhân bên ngoài. Mặc dù tai nạn rất dễ xảy ra, nhưng nếu biết cách phòng ngừa và phản ứng kịp thời thì vẫn có thể tránh được.  Trừ những tai nạn bất ngờ như lũ quét, thiên thạch rơi, tên bay đạn lạc... thì nguyên nhân chính là do sao nhãng của hệ thần kinh. Suy nghĩ nhiều quá, say rượu, dùng chất kích thích, quá hào hứng... đều làm yếu năng lực quan sát và phản xạ. Đặc biệt trong môi trường nguy cơ cao như giao thông, nhà bếp, điều khiển máy móc, làm thí nghiệm... Đạo Phật gọi là thất niệm. Ứng phó với nó là chánh niệm.

Vu Lan

 Vu Lan rằm tháng 7 là một lễ hội trong năm âm lịch của người Việt . Mọi người lan truyền sự tích Mục Kiền Liên báo hiếu cho mẹ. Đây là câu truyện có tính giáo dục là chính, rằng con người ta phải tu tâm khẩu ý để tạo phúc lành tránh ác báo, chứ không thể kiểm chứng việc nhìn thấu địa ngục được.  Về thời tiết, dịp này mưa nhiều, đi lại cách trở, buôn bán khó khăn, cho nên còn bị cho là tháng Ngâu (Ngưu lang và Chức nữ gặp nhau khóc sướt mướt). Thời Đức Phật, vì thời tiết không thuận lợi nên Phật cho phép các đệ tử nghỉ đi khất thực hoằng pháp, ở lại tinh xá (đạo tràng) để thiền tập, gọi là tháng An cư kiết hạ. Trong dân gian thì tin rằng tháng Ngâu này âm binh, vong được xá tội vong nhân ở ngoài đường nhiều, nên tránh ra ngoài ban đêm, tránh gọi tên sợ ma nhập... Tại các công trình thì thợ thuyền vẫn thi công bình thường, không kiêng tránh mùa mưa ngâu. Nhân dịp này, nếu có điều kiện, chúng ta học Phật, thỉnh giáo sư phụ, về thăm , tặng quà cha mẹ , thì cũng rất tốt, ngoại trừ...

Hợp lý và vô lý

 Có những hành xử hợp lý với người này nhưng lại vô lý với người kia và ngược lại, cũng có những hành xử trung tính không ai thấy hợp lý hoặc vô lý gì cả. Đó là vì mỗi người có hệ thần kinh, bộ não và cách tư duy khác nhau. Kể cả không có oán thù gì thì tính hợp lý với một sự việc cũng khác nhau hoặc mâu thuẫn. Do đó sống chung là phải biết xử lý những mâu thuẫn phát sinh hàng ngày, không lúc nào ngơi nghỉ. Một quan hệ không mâu thuẫn đơn giản là không tồn tại. Dù chúng ta không biết, nhưng những nhà chế tạo xe cộ, điện thoại, trang trí nội thất, thiết kế hàng tiêu dùng, kinh doanh siêu thị... lại rất biết chiều theo thị hiếu khách hàng để thu hút người dùng và tăng trưởng doanh số. Những nhà kinh doanh nào không biết tâm lý, chỉ nhắm vào tính năng kỹ thuật, thì không trụ lại được trên thương trường. Khi thấy một việc vô lý, không nên kỳ thị, nếu có sức thì tìm hiểu, không có sức thì bỏ qua là hay nhất.

Giá như không có ruồi

 Đó là tên một chuyện ngắn hài của Azit Ne xin , nhà văn Thổ Nhĩ Kỳ . Truyện kể về một ông nhà văn có tư tưởng cầu toàn, nghĩ rằng mình sẽ trở thành nhà văn lớn sau khi có điều kiện viết thật tiện nghi. Nhưng khi có đủ các tiện nghi rồi ông vẫn không sáng tác được, bèn ước giá như không có ruồi quấy quả. Quả là một ước ao vô lý nhưng cũng thật hài hước cho cách suy nghĩ chung của những người vô dụng. Họ lúc nào cũng trăn trở với thành công nhưng lại đòi hỏi điều kiện thuận lợi, không biết tận dụng những gì đang có để tạo dựng tương lai tốt đẹp cho mình. Nhân dịp ngại làm, đang tính kiếm mấy cái tool phục vụ công việc, chợt nhớ ra chuyện này, nên gạt bỏ ý định kiếm tool, có gì dùng nấy vậy.

Một ngày và một năm

 Một năm Tây có 365 hoặc 366 ngày, không thiếu một ngày nào mới đủ 1 năm. Một ngày có 24 giờ, chỉ đủ cho một người bình thường quay ra quay vào. Kết quả của một năm phụ thuộc vào những ngày của nó, nhưng một ngày lại quá ngắn để ta coi trọng. Quanh đi quanh lại 3 bữa ăn và làm lụng tí xíu là lên giường ngủ rồi. Kỷ luật hay không kỷ luật hàng ngày không ai biết, cuối năm đếm kết quả sẽ rõ. Vì vậy có người chăm chỉ quanh năm, có người chỉ ôm điện thoại, kết quả hoàn toàn chênh lệch. Người ôm điện thoại có cả mớ thông tin, người chăm chỉ thì chỉ có tài sản mà thôi.

Làm được và không làm được

 Chúng ta làm được việc gì đó là do am hiểu về công việc và đủ nguồn lực để làm. Nếu không đủ hai yếu tố đó, thành công chỉ là may mắn. Như vậy để làm được bất cứ việc lớn nhỏ gì, bạn phải tìm hiểu, nghiên cứu cho tường tận, không bỏ sót một góc khuất nào. Sau đó bạn tìm gom đủ nguồn lực: vật liệu, dụng cụ, nhân công, mặt bằng , thiết bị ... Và tiến hành làm nó trong khoảng thời gian xác định . Nếu quá thời hạn, bạn cần quay lại những ý tưởng ban đầu, bổ sung những gì còn thiếu, và, nếu còn động lực, thử lại lần 2, lần 3 ... cho đến khi thành công. Khi bạn thiếu nguồn lực mà lại muốn làm việc đó, hoặc làm không đúng cách, đó là sự lãng phí vô cùng lớn trong đời.