Thân người
Thiên nhiên cho ta thân người để tu , nhưng ta không tu mà lại hưởng thụ. Ta ham ăn ngon, cảnh đẹp, âm thanh hay, làm ông này bà nọ, tích lũy tài sản, hưởng thụ ái dục , đều có thành tựu cả nhưng rồi ai cũng phải già , chết. Đức Phật Thích Ca giác ngộ rồi cũng già, chết. Nhưng cái chết của Ngài vang dội và ảnh hưởng đến cả ngàn năm sau. Sau khi giác ngộ rồi Ngài dành cả cuộc đời để tu tập và giảng pháp. Triết lý của Ngài sâu dầy các học giả lão luyện nghiên cứu cả đời vẫn không hết. Già , chết là thứ ai ai cũng sợ hãi nhưng họ dùng các ma túy tinh thần để quên đi, để vui sống một cách giả tạo. Bậc chân tu thì ít hoặc không sợ hãi vì họ biết tách rời tâm với thân thể và giác quan và tư tưởng, những thứ định hình cái tôi để trở về với trạng thái vô ngã trước khi ta được sinh ra. Đó là sự lột bỏ dần dần, tham sân si và chấp chước. Chỉ lúc đó ta mới cảm nhận đúng sự kỳ diệu của thế gian này. Đạo Phật vốn không phải là một tôn giáo đúng nghĩa, mà là một lối sống. Nay CNTT-TT thịnh vượn...