Bài đăng

Thật và mơ

 Các triết gia thường hỏi liệu giữa cuộc sống thực tế hàng ngày lúc thức và cảnh hiện ra trong các giấc mơ , đâu mới là thật, và đâu mới là mơ. Có thể nói giấc mơ là sự cắt ghép của nhiều suy nghĩ bên trong con người và cũng có những giấc mơ phi lý không có nguồn gốc để lý giải. Chúng ta có thể lý luận rằng nếu cảm thấy đau, và âm thanh hình ảnh rõ ràng, là thật. Tuy vậy cũng có giấc mơ rõ nét như vậy. Giấc mơ có thể là xảy ra trong những chiều không , thời gian khác với không gian 3 chiều chúng ta trải nghiệm bằng cơ thể vật lý trên trục thời gian đo bằng lịch và đồng hồ. Nhưng chúng có liên quan mật thiết với tâm trạng bên trong chúng ta, nói cách khác chúng tồn tại song hành. Việc giải mã giấc mơ là đối tượng của phân tâm học và giới đồng cốt .  Còn đâu mới là thực tế hơn thì mỗi cá nhân đều có trải nghiệm riêng, kể cả khi chung sống với nhau thì cũng không biết hết được của nhau.

Vòng kim cô

 Cuộc đời là nơi thử lửa. Không có chuyện chỉ sống trong an nhàn, sung sướng. Dù là ai đi nữa , chúng ta đều phải đấu tranh với học vấn, tiền tài, địa vị, bệnh tật , tuổi già và cái chết. Ngoài ra các mối quan hệ thường bất hòa không khi nào hoàn hảo hết. La Quán Trung đã hình tượng hóa nỗi khổ của loài người thành vòng Kim cô trên đầu Tôn Ngộ Không. Mặc dù có tài hàng yêu , hộ vệ Đường Tăng đi Tây Trúc, chỉ đến khi giác ngộ thành Phật thì vòng Kim Cô mới được gỡ bỏ.  Khi còn bám chấp vào bản ngã , ham mê, thiếu tu tập thì vòng kim cô chưa buông tha, chỉ chờ dịp chúng ta sơ hở là nó sẽ bóp tạo ra cơn đau đầu lăn lộn. Không ảo tưởng về một cuộc đời êm ái. Khó khăn, vất vả, khổ sở, bực tức , khó chịu... chính là các con ma chướng ngại mà ta cần hàng phục. Tự mình , không dựa dẫm vào ai được cả. Chúng ta có thể thấy ai đó yêu, hợp, thần tượng trong một thời gian nào đó, nhưng đó là ảo ảnh, cần phải đi tiếp một mình, như cách Đức Phật đã làm.

Bệnh chập chờn

 Một cái máy có thể ở trong tình trạng lúc tốt lúc không. Bình thường nó chạy, nhưng thỉnh thoảng nó dừng lại bởi một nguyên nhân bên trong. Người thợ gọi đó là bệnh chập chờn. Vì lỗi không xuất hiện thường xuyên nên khó tìm chỗ hỏng và xử lý. Ta có thể dùng máy cho đến khi nó hỏng hẳn, hoặc đổi cụm phụ tùng nghi vấn có lỗi. Quy trình vận hành máy công nghiệp hoặc xe cộ có thay thế phụ tùng định kỳ là vì lý do này, khi quá một thời hạn nhất định, sự hao mòn làm xác xuất lỗi tăng lên gây nguy hiểm cho vận hành khai thác máy, hoặc lỗi dừng máy tốn kém. Trong sửa chữa dân dụng , người thợ nên khuyến cáo khách hàng những phụ tùng nên thay để tránh ảnh hưởng đến quá trình khai thác máy về sau.

Chip lập trình

 Những chip lập trình thường gặp nhất ngày nay là MCU. MCU đem lại lợi ích không thể thay thế cho nhà sản xuất, nhưng đó là một góc chết nguy hiểm cho những người không chuyên và cả người đã có kinh nghiệm. 1. MCU không dùng cho các dự án nhỏ lẻ, bởi vì chi phí lập trình viết code không thể khấu hao hết được và trở thành phi lý. 2. MCU rất nhạy cảm với xung điện . Một khi bị hỏng thì không có cơ hội phục hồi và cả một cái máy đắt tiền sẽ thành phế liệu. Khi cung cấp nguồn điện cho nó từ một nguồn ngoài là lúc MCU hay bị hư hỏng oan nhất. Quá áp, ngược nguồn hay rò điện AC đều làm MCU dễ hư hỏng. Vì vậy các thợ kỹ thuật, kỹ sư và chuyên gia phải hết sức thận trọng khi làm việc với MCU. Nói khơi khơi thì dễ nhưng đụng tay vào thực hành mới đau đầu. 3. Tuy vậy MCU rất bền nếu được đặt trong điều kiện làm việc đúng, còn hơn tụ điện và các linh kiện công suất phát nhiệt. 4. MCU có loại do các hãng tự phát triển và đặt hàng riêng không có ký hiệu trên lưng nó. Khi có sản lượng hỏng đủ lớ...

Sửa chữa

 Việc sửa chữa một cỗ máy hỏng giống như một câu chuyện dài kỳ hơn là một chu trình đơn lẻ. Bởi vì hàng hóa sản xuất từ nhà máy đã được kiểm tra kỹ lưỡng để loại trừ sai sót , mà nhà sản xuất chỉ bảo hành hữu hạn, cho đến nay không quá 5 năm cho một sản phẩm kỹ thuật cao. Thường thì chỉ 1 năm đến 3 năm đã là dài. Những cái mà "bảo hành vật lý 15 năm" thực ra là bán niềm tin. Khi nó hỏng, không chỉ là hỏng một bộ phận, mà các bộ phận khác cũng đã lão hóa, chờ trực hư hỏng tiếp. Và các nguyên nhân bên ngoài như tác động vật lý, hóa học và con người. Nếu chi phí sửa chữa rẻ thì sửa , nếu đắt thì hay cái mới. Nếu sửa chỉ vì đam mê, bạn sẽ phải trả nhiều tiền và sự bực mình do món đồ đó đem lại. Với dân kỹ thuật, đồ hỏng là tư liệu đáng giá mà không đủ in trong bất kỳ sách vở nào. Sửa chữa nhiều rồi có thể chuyển sang thiết kế chế tạo. Đây là một tầm mức mới đầy quyến rũ và cũng đầy rủi ro. Rủi ro cao nhất là không bán được và phá sản. Đây là cú hích để người ta coi trọng nghề buô...

Thất bại

 Thất bại là điều hiển nhiên khi ta mới làm một việc gì đó, và cũng hiển nhiên khi ta chủ quan thiếu phòng ngừa. Mấu chốt là thái độ ứng xử của ta sau khi thất bại mới đáng nói. Người luôn sống an toàn không muốn thất bại, sợ thất bại nên phòng vệ dầy dặn, ít khi làm gì mạo hiểm. Người như thế không làm kỹ thuật hoặc nghiên cứu được, và cũng không làm được bất cứ điều gì khó. Đây là thất bại của giáo dục trong gia đình từ nhỏ. Nhưng ta có thể thất bại do vội vàng, hoặc ngẫu nhiên hoặc do bị rơi vào tình thế gấp gáp, hoặc do lỗi của người khác. Nói chung là phải có thất bại, không kiểu này thì kiểu khác. Thất bại ắt phải nản chí. Nhưng sau đó thận trọng khôi phục, loại trừ sai sót do chủ quan và khách quan mà phán đoán được, làm đi làm lại cho tới đích. Đây là tiền đề của tính cách làm nên việc lớn. Thành công thì vui, thất bại thì thọ khổ. Kiên trì chịu khổ được thì thất bại mới không làm ta sờn lòng nản chí. Thất bại mà biết nguyên nhân thì cũng vui như là đã thành công vậy.

Vì sao

 Khi đứng trước một vấn đề, ta thường hỏi vì sao, rồi tập trung trả lời cho câu hỏi đó, nghĩ rằng sẽ giải quyết được vấn đề đó, thực ra phương pháp này là một sai lầm. Mấy ông Tây nghĩ ra phương pháp 5W4M1T gì đó, như là một danh mục tư duy để kiểm tra, và vắt óc suy nghĩ để điền cho đầy danh mục đó, kể ra cũng tài, nhưng vẫn không đủ để giải quyết mọi vấn đề. Họ chỉ thay vấn đề này bằng vấn đề khác chậm hơn thôi. Đó là vì loài người quá nhỏ bé và ngu ngốc, trong khi Thiên nhiên bao la - kẻ tạo vấn đề - lại quá nhiều quy tắc và rộng lớn ngoài trí tưởng tượng của chúng ta. Vấn đề không được giải quyết khi căng thẳng, khi trí não xem đó như nhiệm vụ sống còn. Nó sẽ luôn vẽ ra mọi ảo tưởng. Khi chúng ta thiền, chúng ta mơ, chúng ta vui chơi, chúng ta nghỉ ngơi, mục đích sẽ tự đến, không cần phải gồng gắng. Bởi vậy khi nào còn nhắm đến mục đích ghê gớm , chúng ta còn không thể đạt được nó. Mục đích tự đến khi tâm buông xả. Câu hỏi vì sao chỉ trả lời cho quá khứ. Còn về thực tế cần hàng...