Bài đăng

Đi

 Đi từ a đến b chính là di chuyển hay chuyển động. Từ lúc lọt lòng được 1 năm ta biết đi bằng chân, rồi đi xe đạp, xe máy, tàu điện, xe buýt, ô tô con, máy bay, tàu hỏa. Có các kiểu đi chơi, đi làm, đi tập thể dục. Chi phí cho việc đi gồm năng lượng, sức lực , tiền và thời gian. Cảm giác đi thì có thích thú, nhàm chán hoặc khổ sở. Đi lý tưởng là nhanh, tiện nghi , rẻ, khỏe khoắn. Dù thông minh và cố gắng đến mấy, việc đi cũng hàm chứa rủi ro, vất và và trục trặc như là gặp mưa, rét, nóng, hỏng xe, đau chân, bị trễ chuyến ... Đi là một hao phí. Đi giúp tăng hiểu biết. Nếu chỉ ru rú 1 nơi thì trải nghiệm khó tăng trưởng. Đi là một hoạt động cơ bản. Lúc già yếu đi lại thành khó khăn.

Cách làm ăn thất bại

 Làm ăn hay kinh doanh chính làm kinh tế. Là việc lấy hiệu quả kinh tế ( hay tài chính) làm thước đo. Chuyên môn của nghề này không phải là kỹ thuật, nghệ thuật mà là buôn bán: tổng đầu ra lớn hơn đầu vào là lãi, bằng là hòa còn nhỏ hơn là lỗ. Dù bạn tài ba đến mấy mà không thực hiện được chuyện này thì vẫn là làm kinh tế dốt. Trên thế giới hiện đại đã có những đảng lãnh đạo nền kinh tế khổng lồ đi tới thất bại. Không phải họ không giỏi , mà do cách vận hành guồng máy sản xuất, thương mại sai quy luật xã hội loài người. Tôi và bạn có rơi và tình huống thua lỗ thì cũng là bình thường, không phải xấu hổ mà là cần tìm cách làm đúng. Làm ăn quan trọng nhất là hạch toán, quản lý vốn và nghệ thuật cạnh tranh. Mọi sân chơi đều có quy mô của nó. Có những cái chung đã tổng kết thành sách. Có những cái riêng tùy biến cho người chủ vận dụng.  Nếu chỉ chú trọng vào tay nghề, sự đam mê, mà không biết gì về kinh doanh , thì đó là cách làm ăn thất bại chắc chắn.

Tết

 Tết vèo cái là qua Có tiền , không có tiền Thì cũng đều có Tết Tết chưa phải là hết Tết chỉ là nghỉ ngơi Chờ lễ hội khác tới Tháng nào cũng có tết Không lịch dương thì âm Chỉ cần không bị hâm Thì hôm nào cũng Tết Mà hâm cũng chẳng sao Vẫn cười vui hơn Tết.

Không ai thanh tịnh ai

 Thanh tịnh ở đây nghĩa là làm cho trong sạch, thuận theo đạo lý. Bằng kinh nghiệm của đời tu tập và hoằng pháp của mình, đức Phật đã đúc kết trong kinh Pháp cú:     Mình tự thanh tịnh mình     Không ai thanh tịnh ai Ai tu người ấy chứng. Sống vô minh đến lúc nào đó họ tự tu và thức tỉnh. Người tu chỉ gieo duyên, không ép buộc cũng không phê phán người chưa tu. Do đó giáo dục mà chưa thành công thì cũng không có gì là nghiêm trọng. Người dạy cứ dạy, người học giỏi thì lên lớp nhanh , học kém thì đúp, chuyển trường, sau này chưa biết ai sẽ thành công hơn là vậy.

Thế gian

 Thế gian này đầy là ái dục. Người ta tranh nhau xâm chiếm, tích lũy và hưởng thụ. Cứ như là có thể duy trì được mãi cái sự sung sướng. Cái việc có nhiều hơn hóa ra lại là cản trở lớn nhất.

Vì sao chúng ta gắn bó với gia đình?

 Con người thực ra không bị buộc phải gắn bó với gia đình hay bất cứ ai , mà điều này gần như một truyền thống và bản năng . Cũng có nhiều người xuất gia sống trong các tăng đoàn hoặc tu viện . Thậm chí có người ở một mình trong các nơi hoang vu.  Sau khi trưởng thành chúng ta hoàn toàn có thể ở riêng. Chúng ta có nhu cầu an toàn, tình dục , ăn uống , trò chuyện, đến một trình độ nào đó chúng ta sẽ biết cách độc lập mà không quá buồn khổ và lo sợ. Ở một mình khi này trở thành một niềm vui vô tận. Trừ khi cuối đời. Khi không còn khả năng tự phục vụ cái thân, nhiều người chọn tự sát hoặc bị chết một mình. Ngay cả loài chó, khi quá già yếu chúng cũng có tập tính bỏ đi khỏi nhà chủ để chết. Cho đến nay cũng chưa rõ vì sao. Nếu như độc lập cảm xúc, tự chủ thân, không còn lo lắng cho người thân, thì ở một mình chính là một phần thưởng . Lý do biện minh duy nhất cho việc duy trì gia đình là truyền thống, gia phong, giống nòi ... Tuy nhiên với sự bùng nổ công nghệ ngay nay thì các thứ...

Con cái

 Con cái là thế hệ sau của chúng ta. Về cơ bản chúng hơn ta về mọi mặt. Trừ các nguyên thủ và khoa học gia và doanh nhân lớn, nói chung ta nên nhường đường cho lớp trẻ. Nhưng điều chúng ta sợ nhất là lúc về già bị phụ thuộc vào chúng, thậm chí chúng phá hoại thành quả nhiều đời ta mới có được. Vì vậy, nhiệm vụ cốt yếu của ta nên là đào tạo cho chúng tự lập và biết giữ gìn sản nghiệp . Nếu chúng hư hoặc kém, ta cần có cái khiên dự phòng. Xét về nhân quả, chúng cũng như ta sẽ gặt hái nghiệp quả đã tạo ra trong quá khứ. Dạy cho chúng đạo lý không quan trọng bằng niềm tin tôn giáo. Nếu không, tương lai của chúng sẽ bất định.