Bài đăng

Con cái

 Con cái là những người ở với ta từ lúc nó sinh ra . Sống chung với nhau tự nhiên trở thành gắn bó cũng như ta nuôi chó , mèo , chim cảnh vậy. Tuy gắn bó nhưng mối quan hệ này không cân bằng. Khi vui , con có thể quên cha mẹ. Cha mẹ trưởng thành chỉ mong con hạnh phúc là được. Tuy không ít cha mẹ coi con là tài sản. Trách nhiệm của cha mẹ là nuôi, dạy cho con khôn lớn đủ sức bươn trải với đời. Trách nhiệm của con cái là lo cho cha mẹ lúc già, yếu, chết. Trong lúc thực thi những trách nhiệm này, nhiều khi không tròn vai khiến cho sự bất hòa trở nên phổ biến hơn là sự hóa hiếu. Người có tu thì biết buông bỏ đúng lúc, không bám víu vị kỷ. Con cái có thể khôn dại , ngoan hư, thành đạt hoặc không. Chỉ cần cha mẹ không vô trách nhiệm thì có thể coi là hoàn thành nghĩa vụ với con. Yêu con bất kể nó ra sao , để nó tự do bay nhảy vẫy vùng theo nguyện vọng của nó, không cấm cản. Khuyên can vừa đủ và để nó tự quyết. Có quyền công dân rồi thì dám làm dám chịu, cha mẹ chỉ hỗ trợ phần nào. ...

Chuyện tu

 Trong lịch sử dài của mình, con người đã luôn cố gắng tìm ra cách sống tốt nhất. Không phải tất cả, nhưng các triết gia và lãnh đạo tôn giáo đã không ngừng truyền bá một lối sống để đạt được hạnh phúc viên mãn.  Hiện tại cũng có rất nhiều sách hướng dẫn tu tập. Muốn tu, thì bạn phải đọc , đó là chuyện đương nhiên. Cũng như tại sao cần tu, thì là do đến một lúc nào đó cuộc sống nói cho bạn là phải tu. Nhưng đọc thuộc kinh sách không làm bạn chứng đạo. Chứng đạo là một kết quả chỉ xảy ra khi bạn thực hành đúng hướng và bền bỉ.  Trong cuộc sống, chỉ có hành động bằng hết sức lực và đam mê, để dẫn đến thành công và thất bại, lúc đó bạn mới có đủ nguyên liệu cho tu tập. Còn nếu cứ ngồi đó, rong chơi và mơ ước thứ nọ thứ kia thì vẫn là đang ở một chỗ mà thôi. Kinh sách , mặc dù quá phong phú và hoàn hảo, nhưng lại không thể đáp ứng nhu cầu hạnh phúc toàn hảo của con người trước vô thường của đời sống. Dù con người có trải qua bao nhiêu thời gian trên địa cầu thì chiến tranh, t...

Chuyện ăn

 Ăn trong ngôn ngữ Phật giáo gọi là thọ thực, là hành động chúng ta cung cấp chất dinh dưỡng cho cơ thể. Nếu ăn mà như cái xe đổ xăng, thì chúng ta có thể phát chán, nên thiên nhiên ưu ái cho chúng ta khoái cảm khi ăn. Vì có khoái cảm nên phát sinh ăn nhiều và ăn và cả uống lung tung, dẫn đến hại răng, họng, vòm họng, thực quản, dạ dày, ruột, đại tràng, gan thận, thần kinh... nghĩa là sinh ra vô số bệnh do ăn sai, bao gồm cả ung thư. Vì vậy ăn nên vừa đủ, có chất lượng không những là kỹ năng cần thiết mà còn là nhiệm vụ của giới trung niên và cao tuổi, để hạn chế phải đi gặp bác sĩ. Ăn còn là cơ hội giao lưu bạn bè, đối tác, các thành viên gia đình. Là một khía cạnh văn hóa vùng miền và quốc gia. Ứng xử trên bàn ăn không đúng thì có thể mất hợp đồng lớn. Không phải ai cũng có đủ thức ăn. Khi hết tuổi thiếu niên , gia đình không còn chu cấp nữa, mà lại thất nghiệp, thì ăn có thể trở nên một nhu cầu lớn. Nếu không có chánh mạng (nghề nghiệp chân chính), không có lương hưu, không có p...

Sống không ảo ảnh

 Bạn hãy thử sống một ngày chánh niệm không có ảo ảnh trong đầu, mình đẹp, mình khỏe, mình tài giỏi, mình được nhiều người yêu quý... Hoặc mình yếu đuối, lắm bệnh, mình tệ hại... Nói chung là những thứ do trí não lưu giữ và vẽ ra. Đảm bảo bạn sẽ nhận ra nhiều vấn đề, quan trọng nhất là sự thật, bạn là ai, bạn đã làm gì, bạn đang làm gì, bạn sẽ đi về đâu ... Ảo ảnh là nguy hiểm, nó tiêu phí thời gian hơn bạn tưởng. 

Tham tri thức

 Tham tri thức là khi ta muốn đọc một cuốn sách thật nhanh cho mau hết. Đó là sự lãng phí lớn vì sách cần được thẩm thấu từng câu từ, mà trí nhớ của ta cần nạp từ từ. Nếu đọc nhanh, ta có thể lướt qua toàn bộ nội dung mà không đọng lại được bao nhiêu.  Vậy từ nay mình sẽ đọc chậm, không quan trọng tốc độ nữa, xem cuộc đời có đổi khác không.

Bạn

 Bạn là những người ta gặp, chơi và tương tác cùng. Bạn phản ảnh tầm quan hệ của ta. Nếu ta là trung tâm của hệ sinh thái, thì bạn là các hành tinh vây xung quanh. Mỗi bạn như là một thế giới riêng mà ta không thể bước vào. Chỉ có thể trò chuyện ngắt quãng. Mỗi người có một hành trình riêng. Mạng lưới có thể nâng ta lên hoặc kéo ta xuống hay không là do ta định đoạt. Nếu mềm lòng, nể nang, thì hoàn toàn chắc chắn là như vậy. Nếu cứng nhắc nóng nẩy thì bạn càng ít. Bạn rất cần để học hỏi, chia sẻ, tâm sự. Nhưng nếu bạn vô tâm, vô ích thì nên tránh xa.  Bạn là những người thường gặp hoặc ít gặp nhưng cùng có hoạt động tương tác chung.  Nếu không có hoạt động chung gì mà vẫn nói chuyện được thì là bạn tâm giao. Ở đời chỉ có một vài người thôi. Bạn giả là bạn chỉ đến khi ta mạnh mẽ , đẹp đẽ và giàu có hoặc có gì đó để cho. Những người này sẽ tự biến mất khi ta không duy trì các đặc điểm ấy. Những người thực tâm quan tâm đến ta thì vô cùng hiếm hoi. Tuy nhiên những người đó cũ...

Không có vốn

 Kinh doanh thì cần vốn đầu tư ban đầu để mua hàng hóa bán. Không may là thời điểm này tìm vốn rất khó, gần như không khả thi. Thay vì cố đấm ăn xôi thì ta nên làm những việc vừa sức, không cần vốn như là dịch vụ môi giới, tư vấn, giám sát, sửa chữa. Đừng để cảm xúc ham thích và ảo tưởng lôi kéo tâm trí đi quá xa.