Bài đăng

Cơ chế người

 Con người có thể học được nhiều kỹ năng sống từ văn hóa cộng đồng. Một người có thể đi học văn hóa , học nghề, theo đạo , hoặc không. Từ đó tạo ra đa dạng các cộng đồng văn hóa khác nhau. Câu hỏi đặt ra là nếu con người có thể nhào nặn thành ra các kiểu khác nhau thông qua môi trường sống, thì pháp tu Phật giáo có thực sự đạt đến giải thoát, hay sự giải thoát đó cũng là một sản phẩm do tâm trí tạo ra ? Giới siêu giàu, chính trị gia chóp bu trên thế giới, họ tu tập thế nào để được như vậy, và hiện giờ họ có tu tập không, hay vẫn hưởng thụ mọi thú vui trên đời ? Não người có thể học để tạo thành các liên kết thần kinh, nhưng việc học cũng có giới hạn. Làm một việc gì đó thành thục để kiếm sống là yêu cầu cơ bản đối với một người. Những người suất sắc thì tham vọng nhiều hơn thế và họ cũng có thành bại.  Nếu ta không quá xuất chúng thì tu tập là nền tảng an toàn để sống và khám phá vẻ đẹp tự nhiên của thế giới này. Thực tế có lẽ con người mới có thể tu tập và nhìn nhận vẻ đẹp củ...

Con nhặng

 Con nhặng bay trên cái ao, cách mặt nước khoảng 1 mét rưỡi. Nó đứng im trên không trung quan sát rồi giật rất nhanh để bắt con muỗi nào đó làm thức ăn. Nó không lo lắng đến buổi tối hoặc ngày mai , mọi thứ chỗ ở cái ăn đều đã sẵn có. Con người thì khác. Người có bộ não chứa rất nhiều suy nghĩ về mọi thứ . Nên người không thể vô tư và bình an như loài vật. Con người vẽ nên quanh mình một bộ ảo ảnh bao gồm tên gọi, quê quán, nghề nghiệp, quá khứ, tương lai, tài sản, họ hàng thân thích.  Nếu ngu ngốc như loài vật thì người khó sống sót. Bởi cuộc chơi của con người định hình bởi văn hóa phức tạp, cần có đủ hiểu biết để tồn tại bình thường. Nhặng sẵn sàng bị giết bởi thiên địch. Người chỉ chịu chết do già , bệnh , tai nạn hoặc đánh nhau. 

Xung đột luồng công việc

 Công việc trong một cơ xưởng thường xung đột lẫn nhau. Giữa việc mới và việc đang làm. Công việc xen vào có thể làm mất cảm hứng của công việc đang làm và làm mọi thứ rối ren. Xử lý tốt xung đột này chính là bí quyết tăng năng suất cho các tổ trưởng và ông chủ .

Tưởng là biết

Thường xuyên ta tưởng là biết thứ gì đó cho đến khi ta thực sự chạm vào thứ đó, rất nhiều bỡ ngỡ trăn trở đến muốn bỏ cuộc. Nghe nhiều, xem nhiều không phải là biết đầy đủ mà mới là có kiến thức . Chỉ khi tập nó, rèn nó, thử thách nó, mới là biết hẳn. Chuyên môn có nhiều cấp độ khác nhau. Sơ, trung, cao... tùy từng lĩnh vực người ta phân hạng. Tự học thì cũng tốt nhưng chỉ dừng ở mức trung cấp là nhiều, vì thiếu thầy và trang thiết bị chuyên nghiệp.

Thói dựa dẫm

Ai cũng có thói quen dựa dẫm. Dựa vào bố mẹ, vợ/chồng, bạn bè, cấp trên , họ hàng, chuyên gia, sư trưởng... Hễ có việc gì khó là ta cậy nhờ đến họ thay vì tự đối diện với hiểm nguy. Hơn nữa ta còn cầu khấn các đấng vô hình để họ phù hộ cho tai qua nạn khỏi. Điều đó phần nhiều là vô ích. Cần phải tự lập trong mọi trường hợp. Nếu đứa bé không liều lĩnh tập ngồi, bò, đứng rồi đi, nó không bao giờ biết đi và biết chạy rồi biết bơi được. Nhưng khi biết nhiều quá lại sợ rủi ro và dựa dẫm tăng trưởng . Từ bỏ thói quen dựa dẫm rất khó, do tư duy lối mòn, do truyền thống ... nhưng cần thiết. Hợp tác, cộng sinh nhưng không được dựa dẫm , vì sẽ đến một lúc nào đó, không còn gì cho ta dựa dẫm cả . Tự lập, trông khổ khổ một chút nhưng mạnh mẽ bên trong.

Ngủ ít và ngủ nhiều

 Trên đời này có chuyện ngủ ít, ngủ nhiều và thiếu ngủ, ít ai được ngủ đúng và đủ . Ngủ ít bị mắc chứng là mất ngủ, rất là nan y, tìm đủ mọi cách cũng chỉ ngủ được vài tiếng mỗi đêm. Ngủ nhiều là ngủ trên 8 tiếng mỗi ngày, ăn xong là ngủ, thiếu thì giờ để làm việc. Thiếu ngủ là bận quá, học hành, làm lụng, trông con nhỏ... phải để đồng hồ báo thức, cứ tất ba tất bật, mắt nhắm mắt mở. Ai mà đang được ngủ điều độ quả là rất hạnh phúc. Cơ thể do Tự Nhiên sinh ra, nếu ép nó quá, nó sinh ra các chứng rối loạn giấc ngủ, để mà cảnh báo, cần điều chỉnh lại cho đúng với tự nhiên.

Ở với người ngu

 Ở với người ngu thì ta không được lợi mà bị thiệt, vì bị cái ngu của họ làm cho lụn bại. Dù ta tránh cách nào người ngu cũng có cách làm cho ta liên lụy. Họ ngu một cách có chủ đích , khi ta thiệt hại là họ sẽ vui mừng kể lể khắp nơi. Cõi nhân gian này không có nơi yên tĩnh. Dù ở đâu đi nữa ta cũng phải lên tiếng để bảo vệ sự bình an của mình. Mình có ngu thì mình mới kết thân với người ngu. Phải trả hết nợ duyên rồi mới rời đi được. Hy vọng người ngu thay đổi là không thể. Chỉ có thể tự làm cho mình bớt ngu.