Bài đăng

Vai trò của tôn giáo

 Con người sinh ra với cái tâm hoặc là bất kham, hoặc là yếu nhược. Rồi họ cùng khổ. Tôn giáo khi đó như cái cọc để họ bám vào, như cái neo để họ khỏi trôi lăn. Sau khi định thần lại rồi, họ cần phát hiện ra rằng tôn giáo không phải là thứ để bám chấp cả đời, cần buông ra và đi tiếp. Bởi vì sau hàng ngàn năm, kinh sách và huấn thị của tôn giáo không khỏi có chỗ sai lệch, hoặc vô tình hoặc cố ý của người biên soạn. Buông bỏ tôn giáo khác với vô thần. Vô thần là chưa được giác ngộ, còn buông bỏ là áp dụng tôn giáo rồi và thấy được những điểm bất toàn và tiến lên tiếp. Trên tất cả, tôn giáo thuộc văn hóa và chúng ta đều đi kế thừa những điểm ưu việt của người xưa. Tôn giáo , cũng như triết học, không phải là nơi làm kinh tế, mà là phương tiện để ta hiểu thế giới và hoàn thiện bản thân.

Huyền thoại và thực tế

 Hầu hết kiến thức của chúng ta mới ở dạng huyền thoại, nghĩa là nghe ai đó kể, hoặc xem ở đâu đó trong sách, báo, phim, ảnh , truyện, internet hay mạng xã hội. Chỉ khi nào ta bắt tay vào làm, trải nghiệm thực sự, kiến thức đó mới trở thành kinh nghiệm thực tế. Trong công việc, việc kiểm chứng thực tế các lý thuyết từ sách vở là thú vị nhất, giúp ta tránh được sự sáo rỗng và có khả năng thực tế nhiều hơn. Nhiều khi ta cũng nghĩ ra các mô hình máy móc, rồi lắp cho nó chạy mới thấy thực tế khác xa với suy nghĩ.

Bài toán sức khỏe

 Sống sao cho mạnh khỏe là một bài toán muôn thuở và ai cũng phải giải nó. Trong rừng thông tin hiện nay bài toán này càng trở nên khó hơn. Không có cách nào khác là chúng ta phải dựa trên kiến thức căn bản và cảm nhận thực tế từ cơ thể và tâm trí của mình .  Sức khỏe là kết quả từ một tổ hợp những biện pháp sau: 1. Kiến thức nền tảng về tâm, sinh lý, khoa học thời tiết, môi trường. 2. Chế độ ăn kiêng 3. Thể dục, phơi nắng 4. Thở khí công 5. Thuốc đặc hiệu 6. Can thiệp y tế khi cần thiết 7. Sinh hoạt và công việc phù hợp  8. Nếu bạn phụ thuộc vào bất kỳ thứ gì, nên nghĩ đến việc cai nó: thuốc men, sách vở, kinh kệ, ái dục, sở thích, đam mê... Khi còn cần có những thứ đó để khỏe thì thực ra bạn không hề khỏe. Không có một thầy thuốc hay liệu pháp gọi là tiên dược mà ngoài cách áp dụng thỏa đáng tổ hợp nêu trên.  Đặc biệt không khi nào đầu hàng bệnh mãn tính và bệnh nan y mà luôn tìm ra cách trong biển thông tin đang hiện hữu.

Vọng tưởng

 Trừ khi ngủ ra thì trong tâm ta luôn có những vọng tưởng. Vọng tưởng là những ý tưởng hư ảo và hoang đường. Chúng khiến não mệt , thậm chí có thể dẫn đến nói năng hoặc hành động sai lầm . Hầu như không có cách gì tránh vọng tưởng cả. Chúng ta có thể làm gì đó thật chú tâm, thưởng thức âm nhạc, hát hò, nhưng hễ có khoảng trống là vọng tưởng nảy sinh. Chúng ta có thể quan sát suy nghĩ bằng phương pháp thiền. Hoặc có thể tụng kinh. Các bài tụng kinh được soạn ra để triệt tiêu vọng tưởng. Đó cũng là phương pháp hay. Làm việc thủ công cũng rất hay. Nó giúp ta khám phá các cơ cấu máy móc, phục hồi chúng, hoặc tạo ra sản phẩm mới, điều chế thuốc men hay món ăn, điều mà xã hội nào cũng cần. Từ kinh nghiệm ấy có thể phát minh ra những thứ lợi lạc.

Người chết đi về đâu?

 Câu hỏi này chạm đến ranh giới giữa khoa học và tâm linh. Khi khoa học chưa với tới thì các vấn đề đặt ra đều không xác định rõ ràng và được gọi là siêu hình. Điều đó khẳng định vai trò minh bạch hóa mọi thứ của khoa học. Những gì đã minh bạch rồi không còn là mục tiêu của khoa học nữa mà chuyển sang ngành công nghệ. Ai trong chúng ta rồi cũng phải chứng kiến người thân mất đi. Trước đó còn hiện hữu, nói cười, làm việc, hay tức giận đó, mà nay đã biệt vô âm tín. Chỉ còn lại những di sản vật chất hoặc văn hóa . Sau bao nhiêu thế kỷ nghiên cứu và tranh cãi , khoa học hiện nay đã chấp nhận thuyết thần thức con người cũng tan rã theo khi cơ thể chết đi, nhưng không mất hẳn. Không còn bộ não để cư trú, mọi thông tin về cuộc đời cũ đều bị phân mảnh, và trôi vào những không gian khác. Theo nghiệp lực đã tạo, từng mảnh thông tin được tái sinh, hoặc không tái sinh, vào những kiếp sống sau, để tạo ra con vật hoặc con người hoàn toàn khác, kể cả giới tính, quốc gia, địa vị, chỉ vài đặc tính ...

Ái ngữ

 Ái ngữ là nói lời dễ nghe dù trong bất cứ hoàn cảnh nào. Điều này tốt cho việc kiểm soát tâm , tốt cho tạo dựng quan hệ, tránh tạo ác nghiệp. Về lý thuyết là thế, nhưng trong những tình huống bị tấn công hoặc chèn ép, ái ngữ có thể tác dụng ngược, khiến đối phương lấn tới. Đến các sư chùa cũng phải học võ để tự vệ thì ta phải biết là ái ngữ không thể áp dụng bừa bãi được. Ca sĩ, diễn viên, chính trị gia, thủ lĩnh cần tập ái ngữ để biểu diễn hoặc giao tiếp với quần chúng. Thường dân trong đời thường thì ái ngữ cả ngày rất khó. Trời cho chúng ta ngôn ngữ để giao tiếp thì tốt nhất cứ dùng mọi sắc thái , miễn không sai chỗ là được .

Đúng và sai

 Đúng sai là một cặp phạm trù vừa mang tính tương đối vừa mang tính tuyệt đối. Nó là tương đối khi nhìn từ các góc khác nhau hay hệ quy chiếu khác nhau. Nó là tuyệt đối trong từng trường hợp cụ thể. Từ đó suy ra điều gì để áp dụng ? 1. Nếu mục tiêu là A mà không đạt được A thì phương pháp đó sai 2. Tranh luận để ra chân lý chỉ tốt khi các bên cùng góc nhìn , hệ quy chiếu 3. Khi hoàn cảnh hay người quan sát thay đổi thì đúng sai cũng thay đổi theo.  4. Mọi cuộc tranh cãi nên dừng lại , thay vào đó là chia sẻ, đào tạo, huấn luyện, giáo dục, hợp tác hữu hạn hoặc chia tay. 5. Biến sai thành đúng là phép bao biện dễ gây khùng nhất , nên xa lánh những người thích bao biện rồi chuyển sang nói càn. Hết bài cho hôm nay.