Bài đăng

Cái tôi và tâm sân

 Hai cái này đi cặp với nhau như đôi bạn thân. Ta sân vì cái tôi của ta còn lớn và khi cái tôi lớn bị công kích, động chạm, khơi gợi thì cái tâm sân chòi ra. Sân thì cũng hay đấy, đôi khi làm ta dũng cảm , đôi khi ta thỏa mãn vì được nói không phải chọn ngôn từ lịch sự nữa. Đôi khi ta giải tỏa được oan ức bị đè nén.  Nhưng sân và cái tôi đều là chất độc trong tâm và người tu cần phải giải trừ. Có người không ngần ngại thử thách, thăm dò độ sân của ta thì ta có nên cám ơn không ? Như trong trò chơi của lũ trẻ, luôn có đứa dẫn đầu, có đứa bắt nạt đứa khác. Nếu ta nhẫn đến độ không phản ứng thì có phải là ta nhu nhược quá không ? Đây là những nan đề đời thường mà chính ta phải giải được. Tu nhà, tu chợ , kể cả tu chùa, luôn luôn khó nhưng cần tinh tấn thực hành. Vô minh càng ít thì việc bỏ sân và cái tôi càng dễ dàng hơn. Chọn cái tôi tăng trưởng hay giảm trừ, không có sách vở, không có thầy , chỉ là do ta thôi.

Mùa xuân

 Mùa xuân là mùa của hy vọng, ôn tập, đúc kết và sum vầy . Bên cạnh vui chơi, hưởng thụ thì đáng tiếc là còn xảy ra các vụ cãi cọ, say xỉn, tai nạn ...  Con người chọn mùa Xuân để chuyển sang một năm mới có lẽ là do tính ẩn tàng của mùa Đông để mùa Xuân nở rộ. Tất cả chỉ do quan niệm, truyền thống, văn hóa , không phản ánh đúng bản chất của tự nhiên. Nhưng người người, nhà nhà hô hào , hưởng ứng khiến nó trở thành cuộc lên đồng tập thể. Vẫn có người phản ứng lại . Bằng cách không về quê. Bằng cách làm việc xuyên Tết. Bằng cách đi xa... . Tuy còn là thiểu số nhưng đến một lúc nào đó loài người sẽ nhận ra và sống tỉnh thức hơn. Còn bây giờ, mưa dầm gió bấc, người dân chen chúc trên vành đai và cửa ngõ thủ đô , biếu tặng, mua sắm, trang hoàng cũng bởi mùa xuân vậy đó.

Bạn và thù đều không có thực

 Quan niệm bạn và thù được hình thành từ những câu chuyện cổ tích mà ta yêu thích lúc ấu thơ. Lớn rồi , ta dần nhận ra bạn hay thù là từng hoàn cảnh, có thể chuyển hóa sang nhau và do cách phân tích sâu đến đâu. Bạn mà không giúp được gì lại còn lẵng nhẵng, đã thế lại chơi kiểu bề trên Thù mà khiêu khích để ta thay đổi Con cái mà ăn bám bố mẹ, hở ra là đục đẽo Người họ hàng mà ghen ghét Người lạ mà mua hàng của ta Chó cắn mèo cào hay thú cưng ... Vô số ví dụ đều đi đến kết luận: bạn thù đều do hoàn cảnh và không có thực.

Ích kỷ

 Ích kỷ là chỉ biết lo cho bản thân. Một đứa bé có cả trời ích kỷ vì nó chỉ lo ăn, chơi, quấy nhiễu để người lớn đáp ứng. Dần lớn lên, ích kỷ chuyển sang hình thức trao đổi thiên về lợi ích của mình , thậm chí trộm, cướp để có tài sản. Ở mức nào đó, ích kỷ cần cho sinh tồn. Nhưng trên mức đó ích kỷ làm ta bị bó buộc, khó phát triển trí sáng tạo, hào hiệp. Liều lượng ích kỷ vì vậy quan trọng . Pháp luật phát triển thì ích kỷ càng khó thấy. Trong văn hóa thôn xóm ai ích kỷ là lộ ra ngay. Người lớn ích kỷ khá nguy hiểm vì họ tạo ra đổ vỡ ở mọi nơi họ động vào. Dù sao, ích kỷ cũng gắn với bản tĩnh động vật, mà người là động vật, cho nên không thể triệt bỏ hoàn toàn được,

Gia đình

 Gia đình là nơi con người chật vật lớn lên. Dù trong mô hình nào thì trẻ con cũng chịu nhiều áp lực tâm lý khi còn ở trong nhà của bố mẹ và / hoặc ông bà. Khi còn nhỏ ta không có nhiều lựa chọn ngoài ngoan, lễ phép, học giỏi. Khi là cha mẹ, thực sự khó khăn khi trẻ em bước vào tuổi vị thành niên. Vì lợi ích của chúng và trang bị kỹ năng cho chúng và không đòi hỏi báo đáp. Nhiều lúc cần khôn khéo mềm dẻo và linh hoạt vì không phải lúc nào chúng cũng nhận sự giáo dục. Gia đình là tổ ấm và cũng sôi sùng sục nhất , tất cả đều có bên trong một gia đình nhỏ có từ 2 thế hệ trở lên.

Vô cảm

 Con người bây giờ phần nhiều là vô cảm với nỗi đau của người khác. Có vẻ như đâyaf một lựa chọn có lợi cho họ sau một thời gian dài va chạm đầy thương tích. Bất bình trước sự vô cảm là dũng cảm. Nhưng cũng làm ta hứng năng lượng xấu. Sống tử tế có thể là lựa chọn không thích hợp trước hiện tượng vô cảm , hợm hĩnh và ganh ghét lan tràn. Mình sống sao cho tâm thế thoải mái là được. Đồng thời vẫn phải mặc áo giáp cho cái tôi đỡ tổn thương. Sống bây giờ cũng cần nhiều kỹ năng lắm và sau này còn cần nhiều hơn nữa. Cứ bộc tuệch ra thì rất khó.

Đi buôn

 Hầu hết những người buôn hiện nay đều chưa đi buôn đúng nghĩa. Buôn là phải tìm nhu cầu rồi tìm nguồn hàng và thực hiện trao đổi nhằm thu lợi từ sự chênh lệch giá cả và sự khan hiếm. Nhân gian có câu "chở củi về rừng" thể hiện sự ngây ngô trong kinh doanh. Khi không có nhu cầu mà mới có hàng hóa dồi dào thì chưa đủ yếu tố để buôn. Vì ta chỉ thấy "hay quá, đây đúng là mặt hàng để ta kiếm bộn tiền", thực ra là do thiên hướng nghề nghiệp tạo ra mà thôi. Muốn biết mặt hàng nào hút khách thì ta phải quan sát và phân tích thị hiếu, sức mua , bối cảnh thị trường... Một mặt hàng xịn sò nghe thì hay đấy, nhưng cần rất nhiều áp lực quảng cáo, tiếp thị, PR... rồi mới bán được, đôi khi lại èo uột và chết yểu. Muốn đi buôn thì phải ra chợ. Ngồi trong nhà, văn phòng, hoặc giao lưu với bạn bè , đều không cho ta câu trả lời đúng. Buôn là nghề kiếm tiền nhanh nhất và đó mãi là chân lý.