Bài đăng

Nhân cách

 Nhân cách của con người thật muôn hình vạn trạng. Trong đó khó ứng xử nhất là đa nhân cách và thái nhân cách. Trên hết, những người yêu mến ta mới làm ta khó xử nhất. Những người bạn bè luôn ép ta phải sống theo cách họ mong muốn là buồn cười nhất. Ta không có cách nào khác là duy trì vị trí tương đối không xa không gần đối với họ. Những quan hệ phức tạp nhất là có tính bạn đồng môn kết hợp với kinh tế. Học tập với nhau thuở nhỏ , chơi với nhau thuở hàn vi, nặng tình thật đấy, nhưng hiện tại làm ăn với nhau thì phải rạch ròi và công bằng. Nếu không thì sẽ dẫn đến cạch mặt nhau. Càng biết nhiều, đi đây đó nhiều, càng biết nhiều thủ đoạn lừa người khác trong đó bạn bè là đối tượng dễ dính nhất. Không gì tiện lợi hơn là có công việc riêng. Khi đó mình có thể độc lập làm ăn theo cách mình muốn, và giữ được tình bạn khi nó đạt đến ranh giới mong manh.

Trang phục

 Loài người hiện nay không có lông dày bảo vệ nên phải mặc đủ thứ trên người , gọi chung là trang phục. Ngoài chức năng làm đẹp và thể hiện cá tính ra thì chức năng chính của trang phục là bảo vệ cơ thể, khỏi côn trùng, lực cơ học , hóa học, quang học, nhiệt độ và độ ẩm, điện giật, va chạm mạnh vào đầu và chân tay... Sở thích nhiều phần là do tâm trí điều khiển, lại không tương thích với ngôn ngữ cơ thể, khiến cho trang phục sai. Trang phục đúng có dạy trong môn An toàn vệ sinh lao động, thậm chí có cả viện nghiên cứu, nhưng người đời chỉ biết mặc theo sở thích và thói quen và thời trang là chính. Các nhà sản xuất rất nhanh nhạy trong việc này, nghĩ ra đủ món bán trên mạng. Nhưng không cẩn thận thì chỉ tổ tốn tiền rồi lại vứt xó. Đi kinh doanh, đi làm, thì có kiểu công sở, tạo thương hiệu này nọ, nói chung là khá phức tạp. Cho nên chuyện ăn mặc chưa bao giờ là cũ. Ăn mặc như người rừng thì không có doanh thu mặc dù như thế rất thích ở chỗ không mất công soi gương trang điểm.

Thời gian chết

 Cuộc sống đặt ra cho chúng ta rất nhiều nhiệm vụ phải làm, trong đó kiếm tiền là căn bản và quan trọng nhất. Nhưng chúng ta vì quá mệt mỏi nên thường nằm ườn ra, nghe nhạc, chơi điện thoại, tán gẫu.... làm cho thời gian bị chết đi, không đem lại giá trị. Có thể là dưỡng thân thật đấy, nhưng ta không khỏi cảm thấy cuộc sống là vô nghĩa. Sức khỏe là quan trọng nhất ở trên đời này. Khi không khỏe, ta không thể làm được điều mong đợi, kể cả về trí óc hay chân tay. Để làm được những việc khó nhằn, ta cần sáng kiến. Chính việc bảo trì sức khỏe và khai sinh sáng kiến làm tốn thời gian. Cho nên ta cần làm việc gì mà có thể bù đắp cho thời gian đã tiêu đi. Gương phản chiếu là những người bạn. Cần những cái gương trung thực , không bị mờ hay méo mó.

Nỗi khổ của nhiều đồ

 Hôm nay mình lại có người cho đồ. Cho thì nhận , nhưng đúng là có nỗi khổ cần phải viết ra. Nhận được đồ thì vẫn biết ơn người cho, ở đây là phân tích về mặt triết học thôi. 1. Đồ cũ là phí tổn     Đồ được cho chỉ là đồ cũ hoặc hỏng, ít khi có đồ mới. Đồ mới chỉ được tặng hoặc biếu chứ không phải để cho. Đồ cũ , họ bán đi thì cũng được tiền nhưng cho mình thì có chút ân tình, đỡ phí phạm. Nhận đồ thì phải sắp xếp để xử lý nó như thế nào cho hợp, vậy là tốn thêm chất xám. Mất công sắp xếp mang vác sửa chữa lau chùi, đó là công sức hoặc tiền bạc. Như vậy nhận đồ cũ cũng cần chi ra một phí tổn nhỏ. 2. Đồ cũ đem lại ý tưởng mới     Những đồ cũ có thể được cấu tạo rất tinh xảo, có những bí quyết nhà nghề riêng. Mình có thể bỏ công nghiên cứu để tiếp thu thêm kiến thức áp dụng vào công việc sau này.  3. Giá trị sử dụng và bán lại     Đồ cũ cũng còn một giá trị sử dụng hoặc bán lại nào đó. Nếu ta giao dịch khôn khéo, số tiền ấy là đáng kể và có thể dùng...

Tận hưởng sự tĩnh lặng

 Ngày nay nhờ sự phát triển của điện thoại và kết nối mạng , mà mỗi người đều được rút vào thế giới riêng đọc sách, nghe nhạc, xem phim, đọc báo , chơi game... Điều là là người ta cứ khao khát kết nối, rồi ra quán ngồi lại dùng điện thoại tiếp. Thay vì phê phán , chúng ta có thể tận dụng sự phổ cập công nghệ này để đem lại điều tốt lành cho mình , một mình mà thôi. Đó là việc học ngoại ngữ và AI và kết nối với thế giới phi biên giới. Nâng cao trình độ và tạo ra sự giao thương đem về đồng tiền chân chính. Giao tiếp không cần quá lan man, quá nhiều, quá xa xôi. Hãy nên tập trung vào những người thân cận, và quan trọng nhất là thư giãn cho bản thân mình.

Không gây rắc rối

 Là một thành viên trong xã hội người, việc không gây rắc rối cho người khác là một điều lành. Vì chúng ta tồn tại như một vật thể thu phát. Thu vào năng lượng và phát ra năng lượng khác. Tổng năng lượng thu vào và phát ra bằng nhau trong cả đời người.  Trong một thời điểm, nếu ta phát ra nhiều thì sau này ta sẽ được thu lại dần dần.  Nếu ta chỉ thu thôi, đến một lúc sẽ buộc phải phát ra dưới một dạng khác, bị người ta lấy đi. Do đo nên ngừng thu mà chỉ phát thôi, bạn sẽ có nhiều lộc về sau.

Khi bạn không dưới trướng một ai thì Trời sẽ lên tiếng

 Bạn tự cho mình làm chủ. Ai nói gì, ra lệnh gì bạn cũng chủ động công việc mà làm. Toàn bộ mối quan hệ của bạn đều bình đẳng. Bạn nghĩ thế là sung sướng. Cho đến khi Trời lên tiếng. Đó thường là một vài tai nạn nhỏ để cảnh cáo.  Trái lại , những người tuân thủ hệ thống nào đó luôn có cấp trên , có bảo hiểm, có bệnh viện. Bất cứ điều gì xảy ra họ được bảo vệ. Tự do có cái giá của nó vô cùng lớn. Bạn được tùy tiện sinh hoạt. Bạn được thoải mái suy nghĩ. Công việc cũng vậy. Nhưng bạn cần cảnh giác với mọi thứ, giống như một con thú hoang dã. Ta yêu tự do. Nhưng ta phải chăm lo cơ thể. Chăm lo mối quan hệ. Để tự do đó là phước lành chứ không là mất mát.