Bài đăng

Ăn Tết mệt quá

 Ăn tiệc là một loại lao động vừa thể lực vừa trí tuệ, vừa phải ăn, vừa phải nói chuyện, vừa phải đi đến chỗ ăn rồi trở về. Đi lại không cẩn thận còn bị phạt vi phạm giao thông. Nếu 9 ngày Tết mà đi ăn tới 6 ngày mà không mệt mỏi mới là lạ. Bởi vậy phong tục ăn Tết đã được báo chí viết ra rả suốt mấy chục năm qua , nhưng cũng không thay đổi giảm đi mà lại có chiều tăng lên, do nền kinh tế sản xuất hàng hóa rất là phong phú. Ăn tiệc nhiều khi cũng là bắt buộc. Vắng mặt là bị trách. Không ai tổ chức ăn tiệc online giống như họp hành hoặc đào tạo từ xa. Ăn uống trên mức vừa đủ là tạo nghiệp xấu. Nhưng có những nghề phải đối ngoại, thường xuyên tham dự tiệc tùng. Đúng là trái khoáy . Mình thì thấy sợ.  Nói chuyện thân tình mà thiếu đồ ăn, bia rượu, thì có vẻ khó khăn và nhạt nhẽo nhưng rồi thì nó cũng quen, miễn là mình quyết tâm, còn làm ăn lớn người ta cũng vẫn cần tiệc tùng thì phải, nhưng mình đã không làm ăn lớn nữa cho nên cũng không lo lắm.

Tranh cãi

 Con người ta hễ có một chút kiến thức là sẽ đi tranh cãi. Dường như tranh cãi là bản tính cố hữu của loài người vậy. Nhìn ra ao, những con vịt đi kiếm ăn rất hòa thuận không thấy chúng cãi nhau.  Chúng ta có thể chứng kiến sự cãi nhau ngoài đời và trên mạng, nhiều khi thấy bên nào cũng đưa ra quan điểm xác đáng, chẳng biết ai đúng ai sai nữa. Người khôn ngoan thì không đi tranh cãi vì tranh cãi chỉ chứng tỏ cái tôi , mà cái tôi thì không có thực và cần buông bỏ. Khi cái tôi gắn với thân thể, địa vị, tài sản, danh vọng, thì họ sẽ tranh cãi đến cùng để bảo vệ chúng. Tất cả những ai đi tranh cãi đều tự ràng buộc mình vào nỗi ấm ức và dần sa vào trong bức màn vô minh. Thôi tranh cãi với bất kỳ ai thì ta mới có thể giác ngộ và giải thoát.

Liệu có nên cắt quan hệ với những người chập cheng ?

 Chập cheng là một tính tốt, ở chỗ họ không che đậy. Nhờ vậy mình có thể thấy rõ đường đi nước bước , suy tính của họ. Điều phiền hà duy nhất là tốn thời gian. Nếu ta bận rộn, nói chuyện với người chập cheng không phải là ý hay. Nhưng còn lúc rảnh thì cũng khá vui vẻ bởi họ có nhiều phát biểu độc đáo.  Nên giữ quan hệ tốt với người chập cheng nhưng đừng để họ chiếm nhiều thời gian công sức của mình là được. Điểm yếu của cách làm này là bạn bè khác có thể dị nghị khi ta lại chơi với người chập cheng. Dù sao thì quan hệ đa dạng vẫn thú vị hơn là chọn lọc chỉ chơi với một loại người.

Chúng ta đi về đâu?

 Chúng ta , gồm cả người và động vật và cây cối, các sinh linh này , đang tiến đến những điểm kỳ dị trong toán lý. Về thân xác chúng ta tiến đến sự phân hủy, về linh hồn chúng ta đều về với Chúa . Tất cả những gì chúng ta làm là nhằm níu kéo sự bình an tạm thời này , và chuẩn bị cho điểm kỳ dị không còn hoảng sợ.  Vũ trụ có thể đa nguyên và tuần hoàn. Sinh linh có thể cũng vậy. Không có pháp tuyệt đối để cản trở nguyên lý này. Mọi việc chúng ta cần làm là trở nên vui vẻ , nhận thức sự việc mỗi khi có thể, để khi đến thời điểm về với Chúa không còn luyến tiếc những việc đáng làm.

Con người và hoàn cảnh

 Nếu ai nói họ không bị hoàn cảnh chi phối thì 1 là nói xạo, 2 họ là anh hùng đặc biệt. Nhất là trong dịp Tết này, ai ai cũng vội vàng "về nhà" , chờ thưởng, đầu óc mông lung thiếu tập trung , chỉ chờ hết giờ ngày làm việc cuối cùng trong năm cũ là té. Ngay cả những người sắp già và có chút vốn liếng khoa học như mình cũng thật thấy không khí trước Giao thừa thật linh thiêng. Dĩ nhiên việc này mình biết chỉ trong một vài cộng đồng dân cư Việt nam, Trung quốc ... Có lẽ việc này được hun đúc từ nhỏ đã trở thành tập khí sâu dày rồi. Ngay trong các Chùa và Nhà thờ người ta cũng khuyến khích thêm nhiều. Tết là một kỳ nghỉ dài ngày và chúng ta nên sử dụng sao cho có lợi ích nhất cho thân và tâm. Buông lung hủy hoại thì không nên. Vì ta không thể thay đổi nó - thứ thuộc về tín ngưỡng của đám đông - cho nên chỉ có thể tạo hàng rào bảo vệ cho khỏi hư hoại và đợi lúc thích hợp để làm việc trở lại.

81 nạn trên đường đi lấy chân kinh

 Để lấy được chân kinh thì thầy trò Đường tăng phải trải qua 81 nạn . Từ đó suy ra rằng dù làm bất kỳ chuyện gì to tát thì ta cũng phải gặp trở ngại lớn nhỏ khác nhau rồi mới đứng trên đỉnh cao nghề nghiệp được. Nếu chỉ mong sự suôn sẻ thì chỉ mới chạm đến các việc nho nhỏ tầm thường mà thôi. Cũng vậy, nếu khi làm một loại công việc nào đó mà ta chưa trải qua những thăng trầm toát mồ hôi hột thì có nghĩa là ta mới ở mức tập sự thôi, chưa thể gọi là giỏi. Còn khi mà làm mọi việc không còn va vấp nào nữa thì đã ở mức thượng thừa , nghệ nhân, động vào việc gì là việc đó thành, không thể có tai nạn rủi ro.

Nghịch lý của trí khôn

 Chúng ta luôn luôn cố giải thích ngoại cảnh bằng tri thức của mình, do đó nhiều khi vướng phải sai lầm nghiêm trọng. Đó là nghịch lý của trí khôn. Ví như khi có đám cháy xảy ra, người thoát khỏi sẽ là người khỏe nhất , phản xạ nhanh nhất và trốn thoát đầu tiên, không phải là người hiểu rõ nguyên nhân đám cháy. Đừng cố gắng giải thích sự vật, sự việc thì ta sẽ hiểu nó tường tận hơn, là chưa chi đã biện giải rồi đi vào ngõ cụt rồi lại than vãn hoặc chửi đổng.  Đó là nội dung cốt lõi của thiền minh sát hay thiền tứ niệm xứ , các cụ ạ.