Bài đăng

Ngẫu nhiên và tất nhiên

 Trong giới khoa học và triết học hiện nay vẫn chưa ngã ngũ kết luận là có sự ngẫu nhiên hay không. Ngay cả các khoa học gia tên tuổi cũng tin vào sự sắp đặt của Tạo hóa, họ cho rằng không có gì là ngẫu nhiên cả. Loại trừ những người không biết và không tin khoa học, niềm tin nói trên là có cơ sở dựa trên những bằng chứng khoa học và trải nghiệm tâm linh. Theo quan niệm về tính không, có thể phát biểu như sau: - Có cả ngẫu nhiên và tất nhiên, vì hai thứ đối lập phải cùng tồn tại, không thể phủ nhận cái nào. - Không có ngẫu nhiên và không có tất nhiên , vì chúng chỉ là sản phẩm của tư duy hữu hạn và phân biệt do con người tạo ra. Việc gì xảy ra thì nó xảy ra thế thôi. Quan niệm về tính không có hàng ngàn năm nay rồi và chưa có ai bác bỏ được nó. Do vậy không nên tin bất kỳ ai mà chỉ một mực theo thuyết ngẫu nhiên hoặc tất nhiên. Triết học là rất quan trọng vì thiếu nó mọi thứ đều sai, bà con không nên xem thường.

Ưng vô sở trụ nhi sanh kỳ tâm (2)

 Kiềm chế phán xét , tham gia, hành động , khi không thực sự cần thiết là tránh tập khí đã ăn sâu vào tàng thức qua hàng triệu năm tiến hóa trong gen của ta. Gen chỉ là chuỗi thông tin không mang năng lượng nhưng lại có thể di truyền. Năng lượng là do thân ta hấp thu từ không gian xung quanh. Tàng thức giống như phần mềm chạy trên phần cứng cơ thể vậy.  Phán xét kích thích chuỗi phản ứng của tập khí cũ. Không phán xét giúp cho nó thu nhỏ và tiêu biến. Không còn hạt mầm xấu độc thì hạt mầm tích cực mới tự do mọc lên . Ta không thể gieo trồng sự tích cực trên mảnh đất đầy hạt mầm của cỏ dại. Luyện tập không phán xét là bước đi đầu tiên. Khái niệm này của Kim Cang Thừa không dành cho các người tu sơ cấp. Để nhận thức được điều này, cần thực hành các giới cho đầy đủ đã để không bị vọng tâm rồi thì mới theo lên được, giống như đi học phải qua nhà trẻ, mẫu giáo, tiểu học... rồi mới lên đại học, thạc sĩ , tiến sĩ được.

Bản đồ và thực địa

 Với những khách lữ hành, bản đồ là vật chỉ đường. Đối với nhà quy hoạch, bản đồ là chỉ dẫn xây dựng trong tương lai. Để làm ra một thứ mới không thể thiếu bản vẽ. Nhưng vẽ xong, làm theo, có thể nó cũng thất bại. Vậy việc có bản vẽ không tự nó quyết định thành công. Điều dẫn đến thành tựu một cái gì đấy chính là cơ duyên. Cơ duyên hội tụ đủ thì việc mới thành. Chỉ thiếu một cái bé như đinh vít thôi thì dù có thành cũng không được bao lâu là hỏng. Thiếu cái lớn như vỏ máy thì chẳng nên hình thù gì, không ai mua, không dùng được. Rồi còn hàng trăm tính năng khác nữa để trường tồn trên các cửa hàng. Gọi là thương trường cho có vẻ rộng nhưng chính là ở các cửa hàng. Hàng đã bán mang về dùng rồi thì hãng chẳng quan tâm nhiều nữa vì lợi nhuận họ thu rồi chỉ còn trách nhiệm hậu mãi. Muốn làm việc lớn mà cứ vẽ kế hoạch ra rồi làm thì khó lắm, cứ thuận nước chảy bèo trôi vừa ít mệt mà lại vui vẻ. Tiền ít thì đói . Đói thì lại ra mưu. Cứ thế mà diễn thôi.

Bạn hiền và bạn ác

 Chúng ta ai ai cũng có bạn mà không dễ phân biệt bạn hiền với bạn ác. Bạn hiền thì luôn quan tâm tương trợ ta khi cần và can ngăn ta làm điều xấu hay ít ra không can thiệp vào việc ta làm. Bạn ác thì nhiều âm mưu vụ lợi, tính toán này kia. Không phải người nói tục chửi bậy hay thô lỗ là ác . Có người nói năng hiền hòa nhưng mưu sâu kế hiểm vậy mới là đại ác. Chơi với bạn ác thì mình có giữ được khỏi cái ác không ? Chắc chắn là không vì tư duy có tính lan truyền . Với bạn ác chắc chắn là không nên thân thiết , chỉ xã giao thôi.  Cần kết giao bạn hiền , người có trí, bậc thượng nhân thì ta mới học hỏi được nhiều điều hay . Tuy vậy có ông Tây nào đó hình như là Pareto, đã tìm ra định luật 80-20, theo đó trong số bạn có 20% là hiền còn 80% là ác hoặc lờ mờ. Vậy thì lọc bạn cũng là vô nghĩa , dù có lọc hết số bạn ác thì trong số bạn hiền dần dần lại có 80% tự chuyển thành ác. Vạn pháp duy tâm tạo mà. Mình chỉ có cách tu dưỡng bản thân để không phụ thuộc vào đám đông mà thôi. Lại c...

Oải

Tâm trí của chúng ta hoạt động theo cách: cảm thấy oải rã rời sau một ngày làm việc không có kết quả.  Đó là cách nó sai khiến ta trăn trở nghĩ mưu để đối phó làm thế nào để thành công hoặc rút lui. Máy móc không có tư duy đó, dù thành hay bại thì nó vẫn chạy tiếp thôi , không có mảy may suy nghĩ gì. Thất bại chứng tỏ ta chưa hội đủ cơ duyên để thành công, công cụ, sức khỏe, trí tuệ, đặc biệt là kiến thức và tay nghề về việc đang làm. Xong ta không rút lui ngay mà lại dùng nỗ lực để bù đắp nên càng oải. Xã hội gọi đó là cố gắng, là nghị lực , gì gì đi nữa, nói chung là tôn vinh cái sự cố đấm ăn xôi. Còn chúng ta, không tránh khỏi oải, và nghĩ cách làm thế nào cho khỏi oải. Vậy nên mới có các phát minh. Phần đông xã hội không ai quan tâm phát minh, sáng chế, sở hữu trí tuệ gì hết, chỉ quan tâm ngày kiếm được bao nhiêu, làm ra cái gì để khoe thôi, thế mới chán .

Bình yên và khát vọng

 Khát vọng là thứ không để cho ta ở trong một cái khuôn. Nó đòi vươn ra ngoài cái khuôn mà ta và xã hội định sẵn. Kể cả khi ở trong một cái khuôn, khát vọng rất âm ỉ và mãnh liệt , nó luôn luôn chực chòi ra. Nếu để nó chòi ra ta rơi vào nguy hiểm. Vinh quang đó và hy sinh cũng đó.  Quy y rồi ta sống trong giới định, tuệ, tựa như chủ nghĩa khắc kỷ. Tuy khắc kỷ nhưng nó giúp ta tránh nhiều tai ương, tập trung tốt vào mục đích chính mặc dù môi trường xung quanh có ra sao.  Học thuật là thứ kiếm cơm hay đam mê, còn tùy cách biện giải . Mục đích trên đời ai cũng muốn giàu. Giàu bằng học thuật là tốt và rất khó. Đa số giàu bằng đi làm thuê hoặc làm chủ. Nhưng làm thuê hoặc làm chủ đều mất tự do. Chỉ có tu dưỡng học thuật mới làm tăng tự do.

Mọi người sợ gì nhất ?

 Điều mọi người sợ nhất ở trên đời này là hệ thống quan niệm của họ, nói theo sách vở là nhân sinh quan và vũ trụ quan, đến một ngày xấu trời nào đó, tự nhiên sụp đổ và phải xây dựng lại từ đầu. Cho nên muốn giữ bạn bè thì không nên động chạm đến cái mớ quan niệm ấy. Cứ ừ à cho qua chuyện thôi, vỗ tay tán thưởng, lim dim gật gù, việc đó có lợi cho phát triển kinh doanh. Thật không có lợi gì khi cho mọi người thấy quan điểm cá nhân của mình.  Mọi quan niệm là ảo tưởng, người có trí tuệ phải sẵn sàng từ bỏ quan niệm, nhân sinh quan, vũ trụ quan, chẳng phải kiến thức khoa học vài thập kỷ lại thay đổi lớn đó sao ? Như vậy thì con người mới được gọi là có tự do. Tự do thân thể và tự do tư tưởng, nếu thiếu tự do thì toàn bộ những thứ bạn đang có không thể bền vững.