Bài đăng

Mâu thuẫn nội tâm

Nhiều khi có những việc mình đã định thôi nhưng sau đó lại làm mặc dù biết là vô bổ. Sở dĩ có việc ấy vì có mâu thuẫn nội tâm. Xung đột giữa quán tính , thói quen với nhận thức mới chưa được củng cố vững chắc. Nếu như ta cứ dập dờn ở vùng ranh giới như vậy thì rất phí năng lượng và thời gian.

Tham ái

 Tham ái vốn là bản chất của con người. Chúng ta dễ dàng bị sức hấp dẫn của cái hay, cái đẹp làm cho mờ mắt. Các nhà quảng cáo biết rõ điều này cho nên không ngừng làm nó hiện lên màn hình điện thoại bất cứ lúc nào chúng ta sử dụng. Thực tình việc chạy theo tham ái không thỏa mã chúng ta mà chỉ đưa chúng ta vào guồng quay kiếm tiền nhiều hơn và nhiều hơn, đổi bằng sức lao động của mình. Vật chất không nên là mục tiêu để theo đuổi mà chỉ nên là phần thưởng nhỏ cho sự nỗ lực. Để sống thoải mái chúng ta chỉ cần những thứ căn bản nhất, còn để thỏa mãn dục vọng thì có vô vàn thứ. Thực sự kiềm chế ta mới có sức mạnh chuyển hóa.

Sống theo sự kiện

 Sự kiện như cái mốc để sống và nhớ. Nếu không có sự kiện thì não không có gì để ghi nhớ, nó trống rỗng. Cho nên con người thích sống theo sự kiện. Lễ, hội sinh ra để làm việc này, cho não khỏi buồn chán. Hậu quả của lối sống này là những khi không có lễ, hội, người ta lại giết thời gian để chờ lễ , hội, cho đến khi già đi. Các tế bào không cần sự kiện. Chúng vận hành theo quy luật tự nhiên và vũ trụ. Chỉ tư duy con người cần lễ, hội thôi. Một năm có mấy chục cái lễ hội cho nên nhanh hết. Nếu không có , 365 ngày quả là rất dài.  Có những sự kiện biết trước và những sự kiện đột xuất. Nếu tham gia đủ các sự kiện liên quan thì lực bất tòng tâm. Để sống khỏe, sống tốt , ta không cần các sự kiện. Tham gia sự kiện tốn một năng lượng nào đó, thậm chí hại sức khỏe. Đôi lúc sự kiện là bắt buộc như là giông , bão còn đâu là tùy chọn. Cần có một tâm trí tỉnh táo để không bị sa đà.

DIY

 Việc tự làm ra một sản phẩm có sức mê hoặc dai dẳng. Mỗi khi xuất hiện nhu cầu về đồ điện , điện tử thì ý muốn DIY lại xuất hiện như một sự mời chào khó cưỡng.  Phải thấy ngay rằng đấy là dư âm của một thời kỳ lạc hậu, đến nỗi sách khoa học kỹ thuật viết về việc tự làm này nọ rất phổ biến và những nội dung đó đã hằn sâu vào trí óc ham hiểu biết của mình. Lúc đó mình đang học cấp III và rất háo hức được thử nghiệm những kiến thức hấp dẫn đó. Còn giờ đây, bên cạnh việc phí thời gian, công sức, DIY không làm ra tiền , khó nuôi sống bản thân, và cần được gỡ bỏ đam mê đó trong tiềm thức. Mục tiêu bây giờ là làm kinh tế , không phải hưởng thụ , kể cả DIY. Dưới ánh sáng của kinh tế học, mọi hoạt động không làm ra tiền đều không đáng làm.

Thời gian

 Theo vật lý học, thời gian là một đại lượng được đo bằng chu kỳ phân rã của vật chất. Nếu như vật chất không phân rã , các hành tinh không có chuyển động, thì không có khái niệm thời gian. Mọi vật trôi chảy theo thời gian. Đồ vật cũ đi. Sinh vật sinh trưởng theo nhịp điệu. Và chúng ta già đi.  Bất kể là ai, với các hiện tượng tự nhiên, chúng ta buộc phải chấp nhận. Chúng ta chỉ có thể tu dưỡng để hành trình theo thời gian của chúng ta tiến về hướng an lành, tránh mâu thuẫn và xung đột.

Càng nói nhiều càng mất lộc

 Cứ hô hào, nói hay, nói to, là có ngày trong tay chẳng còn gì, lại phải làm lại từ đầu. Người hiểu đạo chỉ nói khi cần thiết. Nói xong rồi thôi, không nhắc lại. Ai hiểu thì đã hiểu rồi, ai không hiểu thì nhắc lại cũng vô ích. Nói nhiều là một đặc điểm của não bộ, sau khi được rèn luyện trong môi trường gia đình và nghề nghiệp. Thông tin trong đầu cần được chế biến và thoát ra qua tương tác xã hội. Nói ít quá đương nhiên là không tốt nhưng nói quá nhiều sẽ dẫn đến khả năng nghe nói khi về già cùng với suy giảm chất lượng mối quan hệ nói chung. Hãy cẩn thận với lời nói và cả bài đăng trên mạng xã hội của mình. Thuốc đặc trị bệnh nói nhiều là quán sát tâm. Mỗi khi định nói gì đó thì định tâm xem điều gì thôi thúc ta phải nói, thấy nguyên nhân, bản chất sâu xa của nó rồi thì tự nhiên sẽ dừng lại được. Còn nếu như tập khí quá mạnh, không dừng được, không định tâm được, thì từ từ thời gian sẽ giải quyết, rồi họ cũng tự ngộ ra.

Cái tôi

Từ khi cái trứng mà hình thành ra ta được thụ thai thì cái tôi đã được hình thành. Rồi khi ra đời trong một gia đình , lớn dần lên, tự lập , cái tôi ngày càng được củng cố vững chắc. Nhất là trong xã hội mỗi người được cấp một số căn cước để dùng cho đến lúc lìa trần. Phật bảo cái tôi đó là ảo tưởng, là có lý do. Vì tìm khắp không thấy cái tôi đó trú ẩn nơi nào cả, chỉ biết nó gắn liền với thân thể này. Trước khi ta ra đời và sau khi ta chết, cái tôi không tồn tại. Trí não nhận thức cái tôi nhờ có thân thể và được giáo dục trong xã hội loài người. Cái tôi vì vậy có thể là sản phẩm của bộ não. Một cái tôi lớn luôn lấy mình làm trung tâm. Một cái tôi nhỏ thì luôn nhút nhát, rụt rè, xấu hổ, vì sợ bị chê cười về thân thể mà nó đang gắn bó. Một cái tôi nhẹ nhàng không bám chấp luôn thấy đơn giản với mọi khen chê, làm ăn và tu tập và chăm sóc gia đình, không ham ái dục, dù chưa buông bỏ hoàn toàn nhưng đã hiểu ra vẻ đẹp của thế giới đời thường xung quanh mình.