Bài đăng

Ăn thịt lợn

 Cả ngày hôm nay mình lờ đờ buồn ngủ. Truy cứu lại là ăn hai bữa bánh giò với giò trả thay cơm khi đi làm trên phố, một bữa sáng và một bữa trưa. Thịt lợn gây buồn ngủ có thể là do (1) nó là thịt động vật nhiều trược khí. (2) người ta tiêm thuốc ngủ cho lợn trước khi giết thịt (3) thịt nuôi bằng hóa chất nhiều. Vì vậy ngày mai đi làm mình sẽ ăn chay thử xem có hết buồn ngủ không.  Cách rút ra kết luận là thử các điều kiện đầu vào và quan sát kết quả trong cùng một điều kiện tương đương. Cách này hay dùng khi thiếu phương pháp đo lường trực tiếp.

Hài lòng

 Xét cho cùng, con người sống mà cứ trong sự hài lòng là ổn. Người lớn thì thích tiền tài, tiện nghi. Trẻ con thích ăn, chơi.  Nhưng đáng tiếc là để có sự hài lòng đó, người ta phải trải qua vất vả, khổ sở. Học hành, tính toán, lao động, cạnh tranh, hứng chịu rủi ro... thì cũng là để sự hài lòng được cao và lâu hơn. Có sự chênh lệch lớn lao giữa từng cá nhân, nhóm xã hội và các quốc gia. Cũng là cái nhà nhưng túp lều và biệt thự triệu đô khác xa nhau. Chúng ta có thể dùng tâm lý và tâm linh để chối bỏ tiện nghi. Ví dụ như coi đó là một cái phước hưởng nhiều sẽ hết. Đừng cứng nhắc trong một thứ tôn giáo mà cứ nên trải nghiệm rồi bạn sẽ tự rút ra bài học cho mình. Dù sao, để tránh đau đớn , chúng ta cũng cần khá nhiều sự tập trung . Cơ thể thông minh có đủ cảm nhận để biết khi nào nó sắp không hài lòng. Nghịch lý là khi nghỉ ngơi và online nhiều quá thì sự hài lòng lại giảm đi. Chúng ta phải bổ sung vận động, làm việc ... để tái tạo sự hài lòng. 

Cơ hội

 Không có cái thứ gọi là cơ hội đại chúng đâu. Cơ hội là do cách nhìn đã được lọc và chế biến của một cá nhân. Có người nhìn nhà đất là cơ hội, có người nhìn đống rác là cơ hội... Nếu như ta là một chú ếch, bất kỳ con côn trùng nào nó trông thấy và trong tầm lưỡi của nó thì là cơ hội. Nó không quan tâm đến mọi thứ ngon lành khác mà nó không thấy. Để nắm được cơ hội thì con ếch phải có khả năng bình thường đủ để bắt mồi. Nếu bị ốm , nó sẽ không ăn được con châu chấu kề tận miệng. Với chúng ta, trang bị một vốn sức khỏe, kiến thức, kỹ năng , rồi ngó nghiêng tìm cơ hội để thu nhập và tích lũy. Quy mô cơ hội có nhiều tầm mức và cần lên dần chứ đừng tụt giảm. Khi tụt giảm rồi thì nằm thở , rồi tìm cơ hội khác để phục hồi. Thay đổi góc nhìn thì bạn cũng sẽ có những cơ hội mới mà trước đây không hề nghĩ ra.

Nghề nghiệp

 Nghề nghiệp là thứ to lớn và mạnh mẽ, nhưng không phải là tất cả của một con người. Người ta bị nghề nghiệp kiểm soát phần lớn thời gian và tâm trí. Nghề nghiệp giống như con bạch tuộc nhiều tay ôm chặt lấy ta mọi lúc mọi nơi. Khi tách khỏi nghề nghiệp gần như ta không còn gì cả. Đó là một nỗi sợ hãi. Nếu tách khỏi kinh tế , tách khỏi đam mê, tách khỏi thói quen và kỹ năng, nghề nghiệp còn gì đối với ta ? Ý nghĩa xã hội là vớ vẩn vì ta quá nhỏ bé. Kể cả các đế chế thì cũng có lúc suy thoái và sụp đổ cơ mà. Vậy thì nghề nghiệp chẳng qua là thứ mà bạn làm tốt hơn một số người mà thôi. 

Sám hối

 Tăng thượng mạn: nghĩ rằng mình cao hơn người khác. Sở tri chướng: kiến thức nhiều nhưng ít thực hành. Buông lung: bỏ bê danh sách việc cần làm , thiếu nỗ lực giải quyết dứt điểm Bảo thủ: kiên trì sở thích nghề nghiệp mà đã lạc hậu không có lợi nhuận Thụ động: Bị hoàn cảnh xấu tác động gây tổn thất kinh tế nhưng thiếu giải pháp phòng tránh. Phóng giật: dùng mạng xã hội rất nhiều nhưng không bổ ích lắm, tốn thời gian, hại trí não, hại sức khỏe. Lãng phí: mua nhiều đồ chỉ dùng 1 vài lần, chất lượng kém, nhanh hỏng. Lạc hướng: chưa có chiến lược khởi nghiệp bài bản, hành động tùy tiện, không hiệu quả.

Đánh nhau với người khổng lồ

 Người khổng lồ bây giờ gồm có công nghệ, tôn giáo và xã hội. Chúng ta càng ngày càng nhận thức được sự nhỏ bé của mình , không như cách đây mấy mươi năm còn tự tin mình có thể kiểm soát các thứ đó. Ngày nay chúng ta chỉ đấu tranh hàng ngày để không bị đào thải quá sớm , không còn chủ động chiến lược gì cả. Chúng ta đã sở hữu vô số kỹ năng chống cự, từ ăn uống, y tế , cho đến thiền và khí công. Trang bị một vài kỹ năng chuyên môn để kiếm tiền. Vậy nhưng không ai là không sợ tụt hậu , kể cả người siêu giàu và giới chính trị gia. Chúng ta vừa phải nắm bắt thông tin vừa phải đáp ứng chuyên môn cho công việc. Với sự có sẵn của các công cụ tính toán, truyền thông , chúng ta cần nắm bắt vận dụng chúng hơn là tụ tập nhân sự.  Chúng ta cần làm trí não rỗng rang nhất có thể. Như cục bọt biển sẵn sàng hút nước. Ý là phải giải trí tối đa và sẵn sàng dùng nó cho các nhiệm vụ lớn.  Chúng ta cũng cần sẵn sàng trốn thoát khỏi các trào lưu tạo áp lực không đáng có. Nếu thấy bất kỳ sự khó...

Làm gì khi người nhão quá ?

 Khi cơ bắp đau nhức hoặc tê rần hoặc các khớp xương nhức mỏi, ta có thể tăng cường vận động, tập khí công , hút thuốc, uống cafe hoặc bia rượu để xoa dịu nó, hoặc quên nó đi. Nhưng về bản chất việc ta cần nhất là thư giãn, nghỉ ngơi hoặc ngủ. Giấc ngủ chỉ kéo dài đúng thời lượng cơ thể đòi hỏi. Sau khi phục hồi về trạng thái bình thường, ta sẽ tự tỉnh và dần trở nên tỉnh táo. Ở người có tuổi, không nên vùng dậy ngay mà nên từ tốn dần từng bước - cựa mình, ngồi dậy, xỏ dép, đi lại, uống nước... nói chung là hết sức chậm rãi. Đây là cách sống chậm để cơ thể khoan khoái, an lạc, duy trì sự khéo léo và minh mẫn trong công việc . Rõ ràng là việc này không hợp với nhịp làm việc tất bật có nhiều hạn chót. Không dành cho người đặt mục tiêu tiền bạc cao. Có vài việc rất lâu và không thể hoàn thành nếu không làm theo kiểu "bán mình". Lựa chọn là tùy ở bạn.