Bài đăng

Khi nào trầm cảm là phước lành?

 Trầm cảm là một bệnh tâm thần khá nghiêm trọng. Nó khiến người ta không muốn nhúc nhích để làm bất cứ việc gì, kể cả ăn và tắm. Những điều tiêu cực về nó thì có rất nhiều người viết. Nhưng thực ra, xét ở khía cạnh nào đó , lại là phước lành. Vì sao vậy?  Trầm cảm đều có nguyên nhân từ thất bại. Chúng ta thất bại vì thiếu may mắn hay đúng hơn là thiếu kỹ năng nhưng lại hành động thái quá. Hành động thái quá khiến họ giống như diễn viên xiếc, mọi thứ căng ra cho đến lúc gặp một kích thích nhỏ dẫn đến mất mát khó cứu vãn và mọi thứ sụp đổ về tâm trạng. Bệnh nhân lúc này bị vô hiệu hóa, mọi thứ tai hại anh ta có thể làm đều bị khóa lại. Không còn hậu quả cho anh ta và những người xung quanh. Y học gọi là trầm cảm.  Lúc này bên trong não bộ anh ta các luồng suy nghĩ chảy và xung đột rất mạnh, khiến toàn bộ cơ thể sinh học rung chuyển, rối loạn, các bệnh thực thể phát sinh. Hệ nội tiết và miễn dịch phản ứng lung tung vì lệnh từ trung tâm đã rối. Thực sự anh ta cần nghỉ ngơi. M...

Môi trường là gì?

 Môi trường tạm chia làm hai dạng là môi trường khoa học và môi trường tâm lý. Ở dạng khoa học lý hóa sinh chúng ta đã biết nhiều. Nhưng ở dạng tâm lý , tâm thần và tâm linh ít được giảng dạy . Cho nên dùng kỹ thuật tư duy để phân tích sâu là cần thiết cho việc ứng dụng trong đời sống. 1. Bạn bè có thể kéo ta lên cũng như kéo ta xuống cùng mức độ của họ 2. Những mối quan hệ cũ hay họ hàng không thể hiện tầng mức tư duy nhưng có thể ảnh hưởng đến kinh tế và tiêu hao sức lực của ta. 3. Chiến hữu là cứu nhau lúc khó khăn và phải có đi có lại . 4. Có những ân huệ ta không thể trả vì càng cố trả thì lại càng không trả được. 5. Đồng nghiệp cũng là đối thủ cạnh tranh của mình trên thị trường lao động. Khi làm ăn thì phải kiếm người khác nghề làm khách hàng . 6. Chúng ta sống trong rừng hiểm nguy. Những người sống chung với ta thực sự là những quái vật. Những người không xung đột với ta rất đông thì lại không giúp gì. Những người yêu nhau lại hay cãi nhau. Những người đầy cãi cọ lại trong ...

Chọn bạn mà chơi

 Chọn bạn không phải là việc có thể thành thạo ngay từ đầu, mà phải sau khi trải qua nhiều biến cố, chúng ta có bề dầy kinh nghiệm rồi, cộng với khả năng nhận thức vượt ngưỡng nào đó ta mới có thể hình thành bộ lọc tốt cho mình. Những người ngơ ngẩn không thể làm bạn. Những người thiếu khả năng không thể làm bạn Những người hàng xóm thì buộc phải thân thiện Những người tài đức cao vời thì cố gắng tìm gặp để giao du Không phải bằng cấp hay địa vị làm nên bạn tốt Họ hàng không cùng suy nghĩ hạn chế tiếp xúc. Tình bạn cần thời gian và liên tục. Sự ngắt quãng dễ dẫn đến lừa đảo. Nhiều bạn quá thì không có bạn thân. Bạn hiểu mình hay chửi mắng mình lại có thể chìa tay khi mình hoạn nạn. Đây là bạn quý. Bạn ồn ào phổi bò tốt tính lại không phù hợp để đi xa.

Quá khứ của ta đúng hay sai?

 Xét về nguyên lý tự nhiên, không có gì gọi là đúng hay sai , vì mọi việc xảy ra đều là do pháp, duyên thế nào thì pháp thế đó. Trạng thái hiện tại là quả của duyên nghiệp quá khứ. Câu hỏi là : ta có thể rút kinh nghiệm gì để tương lai tốt hơn, thậm chí tốt nhất ? Đương nhiên là khi vô minh, ta đã làm vô số ác nghiệp cho bản thân, ghi vào tàng thức, vào a lại da thức như những hạt giống nghiệp xấu. Bây giờ để nó không trổ quả xấu ra, ta phải tu bát chánh đạo. Tu bát quan trai. Học kinh Phật để phân biệt thiện ác của thân, khẩu, ý. Tu thập thiện. Mình cứ tu mặc kệ ai đó nói ra nói vào, cản trở, không muốn ủng hộ, muốn phá đám.  Theo cách đó thì không những nghiệp ác tiêu trừ mà nghiệp thiện nảy sinh, ta mới có kết tốt đẹp được. Còn cứ buông lung, phóng dật, chạy theo cảm giác và ngoại cảnh, chúng ta chỉ bị kéo đến thất bại mà thôi.

Nguồn gốc của chúng ta

 Chúng ta ai cũng có nguồn gốc , từ các nguyên tố trong vũ trụ hợp thành, tế bào sinh học xuất thân từ cha mẹ và thức ăn, mã di truyền từ tổ tiên và tâm linh từ tiền kiếp. Thường người ta xem trọng nguồn gốc tổ tiên hơn cả vì cái đó trực quan dễ thấy. Chỉ khi có tu tập , người ta mới dần dần nhìn ra nguồn gốc tâm linh của mình. Trong một đời người , các nguồn gốc phối hợp với nhau làm nên một cái ta duy nhất. Dù cuộc sống ra sao, chúng ta đều có xu hướng tìm về với cội nguồn. Cội nguồn tổ tiên thì khá dễ. Nhưng với cội nguồn tâm linh bí ẩn cho nên khó hơn nhiều. Ngoài học tập và làm lụng, chúng ta cần tu tập để làm rõ dần tâm linh của mình.

Chủ động hay thụ động?

 Trong hành động, có hai kiểu là chủ động và thụ động. Chủ động là tự mình làm trước để đạt mục đích nào đó. Thụ động là phản xạ lại hành động của ai đó. Những kết quả lớn hiếm khi đạt được bằng thụ động, mà thường phải do chủ động. Cái khó của chủ động là ta phải đầu tư, phải bỏ ra công sức, tiền bạc trước, làm việc mới và khó trong khi chưa rõ ràng kết quả, độ may rủi cao. Còn khi thụ động, việc chắc chắn phải làm, không làm thì ê chề nhục nhã, nên độ kiên quyết sẽ cao hơn. Thụ động theo ai đó thì người ấy phải có tài và tâm, mà trên đời thì con người bản ngã đến 80%, ít khi nghĩ cho người khác. Cho nên sống phải vạch đường lối, chủ động là chính, đôi khi giữ thái độ thụ động để dưỡng sức.

Ta là ai?

1. Không có cái ta thường hằng  Những người luôn biết rõ ràng bản thân mình là ai, luôn có tiểu sử bằng hình ảnh và văn bản để thể hiện chính họ từ lúc ra đời cho đến khi già lão , thực ra lại không thấm nhuần đạo Phật. Theo đó, mỗi cá nhân là một thực thể vô thường và tập hợp bởi ngũ uẩn. Sau cùng, không có một cái ta nào ổn định và trường tồn. Cùng một con người chỉ mươi năm sau đã khác cả về ngoại hình lẫn tính tình. Nhất là sau những sự kiện bước ngoặt, con người có thể thay đổi bản chất mà bạn bè còn không nhận được ra. Con người là những động vật có trí tuệ, một số người có năng lực quan sát tư duy của mình và nhận ra những tư duy sai lầm. Đây là chỗ con người hơn hẳn các loài động vật khác, kể cả tinh tinh hoặc voi. Con người có thể vượt ra ngoài tập quán, bản năng, hiểu bản chất cơ thể và tự tìm ra cách làm thế nào cho tốt hơn, không những trong hiện tại mà cả tương lai. Tuy vậy, toàn bộ tư tưởng chỉ là các dòng tâm thức, các tín hiệu điện chạy trong hệ thần kinh và não bộ,...