Bài đăng

Nỗi khổ của nhiều đồ

 Hôm nay mình lại có người cho đồ. Cho thì nhận , nhưng đúng là có nỗi khổ cần phải viết ra. Nhận được đồ thì vẫn biết ơn người cho, ở đây là phân tích về mặt triết học thôi. 1. Đồ cũ là phí tổn     Đồ được cho chỉ là đồ cũ hoặc hỏng, ít khi có đồ mới. Đồ mới chỉ được tặng hoặc biếu chứ không phải để cho. Đồ cũ , họ bán đi thì cũng được tiền nhưng cho mình thì có chút ân tình, đỡ phí phạm. Nhận đồ thì phải sắp xếp để xử lý nó như thế nào cho hợp, vậy là tốn thêm chất xám. Mất công sắp xếp mang vác sửa chữa lau chùi, đó là công sức hoặc tiền bạc. Như vậy nhận đồ cũ cũng cần chi ra một phí tổn nhỏ. 2. Đồ cũ đem lại ý tưởng mới     Những đồ cũ có thể được cấu tạo rất tinh xảo, có những bí quyết nhà nghề riêng. Mình có thể bỏ công nghiên cứu để tiếp thu thêm kiến thức áp dụng vào công việc sau này.  3. Giá trị sử dụng và bán lại     Đồ cũ cũng còn một giá trị sử dụng hoặc bán lại nào đó. Nếu ta giao dịch khôn khéo, số tiền ấy là đáng kể và có thể dùng...

Tận hưởng sự tĩnh lặng

 Ngày nay nhờ sự phát triển của điện thoại và kết nối mạng , mà mỗi người đều được rút vào thế giới riêng đọc sách, nghe nhạc, xem phim, đọc báo , chơi game... Điều là là người ta cứ khao khát kết nối, rồi ra quán ngồi lại dùng điện thoại tiếp. Thay vì phê phán , chúng ta có thể tận dụng sự phổ cập công nghệ này để đem lại điều tốt lành cho mình , một mình mà thôi. Đó là việc học ngoại ngữ và AI và kết nối với thế giới phi biên giới. Nâng cao trình độ và tạo ra sự giao thương đem về đồng tiền chân chính. Giao tiếp không cần quá lan man, quá nhiều, quá xa xôi. Hãy nên tập trung vào những người thân cận, và quan trọng nhất là thư giãn cho bản thân mình.

Không gây rắc rối

 Là một thành viên trong xã hội người, việc không gây rắc rối cho người khác là một điều lành. Vì chúng ta tồn tại như một vật thể thu phát. Thu vào năng lượng và phát ra năng lượng khác. Tổng năng lượng thu vào và phát ra bằng nhau trong cả đời người.  Trong một thời điểm, nếu ta phát ra nhiều thì sau này ta sẽ được thu lại dần dần.  Nếu ta chỉ thu thôi, đến một lúc sẽ buộc phải phát ra dưới một dạng khác, bị người ta lấy đi. Do đo nên ngừng thu mà chỉ phát thôi, bạn sẽ có nhiều lộc về sau.

Khi bạn không dưới trướng một ai thì Trời sẽ lên tiếng

 Bạn tự cho mình làm chủ. Ai nói gì, ra lệnh gì bạn cũng chủ động công việc mà làm. Toàn bộ mối quan hệ của bạn đều bình đẳng. Bạn nghĩ thế là sung sướng. Cho đến khi Trời lên tiếng. Đó thường là một vài tai nạn nhỏ để cảnh cáo.  Trái lại , những người tuân thủ hệ thống nào đó luôn có cấp trên , có bảo hiểm, có bệnh viện. Bất cứ điều gì xảy ra họ được bảo vệ. Tự do có cái giá của nó vô cùng lớn. Bạn được tùy tiện sinh hoạt. Bạn được thoải mái suy nghĩ. Công việc cũng vậy. Nhưng bạn cần cảnh giác với mọi thứ, giống như một con thú hoang dã. Ta yêu tự do. Nhưng ta phải chăm lo cơ thể. Chăm lo mối quan hệ. Để tự do đó là phước lành chứ không là mất mát.

Khó định tâm

Truyền thông sẵn ở trên tay liên tục rót vào ta những thông tin qua màn hình và loa. Người bán hàng hóa, người than vãn, người đấu đá nhau, người củng cố quyền lực... cứ xồn xồn lên hết cả. Định tâm khó khăn hơn bao giờ hết. Người ta chỉ biết trốn chạy vào công việc, hoặc trò giải trí nào đó. Thỉnh thoảng thò ra tán gẫu dăm ba câu rồi ai lại về cái ổ của người ấy, tiêu diệt thời gian tiếp. Phật đã dạy không nên bỏ phí phút giây nào mà không tu tập, không quan sát tâm và rèn cho tâm trong sáng, sắc bén, mềm dẻo. Chúng ta cần bám theo lời dạy đó để mà không bị các chứng tâm thần hành hạ, các chứng nghèo đói làm cho lụn bại. Giao lưu với người chăm chỉ, nghiêm túc, vững chãi hơn người èo uột, lung lay.  Đứng trước sinh, lão, bệnh, chết, chính là tứ khổ, ta không có cách nào khác là thực sự nghiêm cẩn trong hành động, lời nói và tư duy. Ngăn chặn tác động xấu của truyền thông. Kể cả những thứ âm nhạc tình ái dậm dật, kích động ham mê dục lạc, cũng là không phù hợp nữa.

Rút ngắn khoảng cách

 Khoảng cách 2 đầu trên mặt đất không thể co giãn được, nhưng người ta đã và đang tìm đủ mọi cách để di chuyển tốt nhất. Nếu ta đi bộ hoặc đạp xe, đó là dùng một năng lượng để di chuyển . Những cách này lâu quá nên người ta cơ giới hóa thành xe xăng, xe điện. Không tính xe ngựa , xe tuần lộc vì xa xôi quá. Xe mà êm ái ,mát mẻ, an toàn, yên tĩnh thì có xe hơi. Nguyên thủ và doanh nhân lớn đi máy bay, xe limusin, tàu hỏa đặc biệt, mục đích là bảo vệ an toàn và tiện nghi cho các vị ấy phát huy trí tuệ cho công việc. Khi đang ít việc, đang nghèo, đang đói, thì phải di chuyển sao cho thật nhanh mà ít tốn kém. Dùng xe buýt, xe đạp có thể là không thích hợp.

Về các thê loại tai nạn

 Tai nạn lớn nhỏ xảy ra 99,99% là do sao nhãng, còn lại là do không may, ngẫu nhiên xảy đến kiểu như thiên thạch đâm sầm vào Trái đất. Các biện pháp phòng ngừa dù cẩn thận đến đâu cũng chỉ giảm xác suất đi chứ không về 0 được.  Đó là một sự thật mà con người khó chấp nhận , rồi họ vin vào các thủ thuật mê tín để lờ nó đi. Khi gặp tai nạn, có thể tự an ủi rằng may mà không bị nặng hơn. Trong cuộc sống và công việc, ta nên phòng hộ cho tốt để cho phần nguyên nhân bởi sao nhãng về không. Còn những thứ như thiên tai, địch họa... nói chung là bất khả kháng, thì kệ chúng nó thôi.