Bài đăng

Định kiến và tà kiến

 Những gì có trong suy nghĩ của ta về sự vật, sự việc mà lại khác với thực tế vốn có của nó đều là định kiến ( kiến thức cố định) hay tà kiến (kiến thức sai lầm). Nói rõ hơn một chút, định kiến là cho rằng sự vật giống như ta nhìn thấy nó trong quá khứ, trong khi nó đã thay đổi rồi. Tà kiến thì kiến thức đã méo mó ngay từ đầu, chẳng có lúc nào giống sự thật cả. Khả năng cao nhất của con người là bỏ được định kiến và tà kiến, luôn hướng đến sự thật và tiệm cận sự thật. 

Cái giá phải trả cho trí thông minh

 Thông minh là sự ưu việt , nhưng cái giá phải trả cho chúng rất đắt.  Bộ não thông minh tiêu tốn năng lượng, do đó người thông minh ít hoạt động cơ thể hơn, yếu ớt và có nhiều bệnh. Thông minh sinh lười, việc gì cũng muốn làm tắt, làm nhanh, hiệu quả lớn, mà ý tưởng thì khó bán hơn sản phẩm hữu hình lại dễ bị ăn trộm. Hay nhìn sâu, nhìn xa, rồi bị dính mắc vào cái thấy đó, bị rơi vào cảnh lực bất tòng tâm. Não hoạt động nhiều thì bị quá tải, mắc chứng bệnh tâm lý, tâm thần nhiều. Bị ghét, bị kỳ thị vì không giống với đám đông. Giải pháp là biết tắt, mở trí thông minh đúng đắn, thì mới tận dụng được tài nguyên thiên phú đó. Ngoài ra phải chú trọng ăn uống và thể dục. Còn những ai ảo tưởng về trí thông minh của bản thân thì không có vấn đề gì. Trong lịch sử, những người gặp nạn vì quá thông minh có rất nhiều, hơn là những người gặp nạn vì ngu ngốc. Không phải ngu ngốc là tốt mà vì họ không được ghi tên vào sử sách. Mặc dù vậy thì trí thông minh cũng cần để phân biệt thật - giả,...

Triết học duy thức

 Triết học duy thức là trường phái cho rằng mọi cảnh vật và tình huống chúng ta gặp phải là do tâm thức tạo ra , không phản ánh đúng thực sự như nó là, và chúng ta có thể thay đổi hoàn cảnh thông qua tu tập. Trông qua thì có vẻ vô lý, nhưng chỉ là vì chúng ta đã thấm nhuần triết học duy vật biện chứng quá sâu dầy. Không dậy cho trẻ em môn duy thức học là một thiếu sót nghiêm trọng của giáo dục ngày nay. Đi xa hơn nữa, duy thức tông cho rằng tàng thức đã được huân tập trong chúng ta cả triệu năm nay rồi.  Nó như cái bánh đà đã được lập trình sẵn để quay theo một cách duy nhất. Học tập và nghiên cứu và tu tập mới có thể chặn đứng và thay đổi cái đà của nó. Vì vậy, chỉ bằng ý chí, và khoa học, chúng ta không thể thay đổi hoàn cảnh.  Mà phải thay đổi trong quan niệm và phương pháp tư duy. Triết học là cứu cánh. Môn triết học xa vời và nhàm chán nhưng thiếu nó thì những thứ khác chỉ là vô nghĩa.

Giải trí vs tĩnh lặng

 Tâm trí của ta không chịu được sự tĩnh lặng. Nó luôn luôn muốn giải trí. Trừ khi phải làm việc theo sự thúc ép nào đó. Đấy là sự thật mà các nhà tâm lý học hàng đầu đã viết và nói, ta có thể đọc lại những gì họ viết tuy vậy điều quan trọng là ta phải thực hành. Nếu không, đọc và nghe sách lại trở thành cái thú vui và ta quay trở lại vòng luẩn quẩn. Sự rối trí cần được cảm thông. Không gây hấn. Nó cần sự tĩnh lặng để sắp xếp lại. Nó cần những gì quen thuộc , và hứng thú để nghĩ vào. Nó có thể tưởng tượng ra những chuyện thú vị, nhưng những chuyện ấy khi tiến hành lại gặp sự chán nản. Nó cần vượt qua sự chán nản để đến đích. Đích là tiền. Mọi cái bẫy đều mang tính thời gian. Đến giờ phải ăn. Đến giờ phải ngủ. Tiền thì phải trả định kỳ. Phát minh ra cái gì kiếm tiền là một bí quyết. Cần dành tâm trí nhất định cho điều này. Phát minh là do kết nối với tâm thức nhân loại và tâm thức vũ trụ. Phát minh yêu cầu một dục vọng lớn. Nhưng dục vọng lại phạm giới. Đó là một nỗi khổ của loài ngư...

Nghe truyện và kể chuyện

 Có hai hoạt động mà chúng ta thường ưa thích là nghe ai đó - hoặc một cuốn sách nói - kể chuyện và đi kể chuyện cho người khác. Đó là sự trao đổi kiến thức. Sau đó ta có thể hưng phấn vui vẻ hoặc cảm thấy có phần nặng nề.  Sự thật là tất cả các câu chuyện được kể lại đã bị méo mó, làm cho dễ nghe, dễ xem, tệ hơn nữa là khi người kể không biết và không hiểu gì cả mà vẫn cứ kể. Nếu hưng phấn vui vẻ góp phần cho sáng tạo thì nặng nề giúp ta định hình lại cách tư duy và ứng xử và có thể hình thành giải pháp. Trừ khi câu chuyện không thật, hoặc chỉ nhằm để than vãn rồi lôi cuốn đi năng lượng của ta. Tham gia những câu chuyện không có lối ra làm ta thấy rất mệt và chán ngán. Ngược lại khi quan sát thiên nhiên và cây cối, động vật, chúng ta không chán vì luôn có điều mới lạ để học hỏi. Thiên nhiên vận hành theo quy tắc riêng mà con người luôn cần khiêm tốn học hỏi. Dù là ban ngày hay ban đêm, thiên nhiên luôn có vẻ kỳ thú. Nếu tâm trí cũng như thiên nhiên, thì chúng ta không thấy cô...

Làm tiếp hay từ bỏ ?

 Hàng ngày hàng giờ chúng ta phải đối phó với các quyết định làm tiếp hay từ bỏ, đó là khi gặp một tình huống có nhiều cách giải quyết. Còn đối với các tình huống không cho phép lựa chọn thì ta chỉ có cách làm nó mà thôi. Ví dụ như ăn, hoặc đi vệ sinh. Khi còn nhiều lựa chọn là ta còn có tự do và thời gian. Tự do và thời gian bởi vậy là tài sản quý giá. Vì thời gian và tự do nhiều nên ta nhẩn nha hưởng thụ. Làm nhanh lên, làm đúng hơn giúp ta tiết kiệm quỹ tự do và thời gian của mình. Việc thực hành giới rất quan trọng. Vấn đề là ta phải hiểu các khái niệm trong giới luật của đạo Phật để ứng dụng trong đời thường. Dể duôi , hôn trầm, thụy miên ... là gì thì ta phải thuộc như học trò thuộc văn thơ hay lịch sử, địa lý vậy. Nếu không có giới, đầu óc ta ắt sẽ tán loạn mà dẫn đến lãng phí thời gian và tự do của mình.

Chất lượng sản phẩm

 Ngày nay hàng hóa phong phú đủ các cấp độ chất lượng khác nhau, từ hàng chợ cho đến hàng high-end và luxury.  Muốn hàng hóa tốt thì nó phải bền về cơ , điện và hóa học. Vì thế người làm hàng phải giỏi 3 môn này.  Tốt bền chưa chắc đã bán tốt. Muốn bán tốt còn cần kinh doanh giỏi nữa. Như vậy một người sản xuất, một người kinh doanh mới làm ra doanh nghiệp thịnh vượng được. Ở ta dân kỹ thuật thường không biết kinh doanh cho nên đa số là nghèo. Tuy vậy, nếu không có tài bán hàng, thì nhà kỹ thuật phải biết là ra sản phẩm tốt bền, ít ra là như thế cái đã. Nếu sản phẩm dở thì kinh doanh tài mấy cũng không bán được.