Bài đăng

Hợp tác

 Hợp tác là mối liên kết các cá nhân để làm chung việc. Hợp tác có thể với mục đích đen tối hoặc tốt đẹp. Nói chung sự ấy khá mong manh, cần thấu hiểu và chung sức mạnh và tiếng nói chung. Chỉ cần sơ suất hoặc nóng vội là sự hợp tác đổ vỡ, bất kể ở cấp cá nhân hay quốc gia. Nếu như các bên 

Phân tán tư tưởng

 Thường là để hoàn thành một nhiệm vụ cụ thể, con người cần tập trung tư tưởng, nghĩa là dành toàn bộ thời gian và công sức cho nhiệm vụ đó. Trong thực tế hiếm khi ta dành toàn bộ sự tập trung cho công việc được, mà phải để tâm đến: - Sự ăn uống, trang phục, tắm rửa và đi lại - Gia đình, con cái, cha mẹ già, chuyện họ hàng - Bạn bè rủ rê, nhờ vả - Chữa bệnh do đau ốm - Sữa chữa đồ đạc, xe cộ... - Các vụ tranh cãi bị vướng vào, kể cả trên mạng xã hội Tâm trí càng nhạy cảm chúng ta càng dễ xao nhãng nhiệm vụ chính. Trừ khi bị thúc ép, còn sự tập trung thời gian hiếm khi được 50%. Đối với tốt nghiệp , đề tài nghiên cứu hoặc dự án nước rút, có thời hạn cụ thể, ta dễ tập trung hơn so với công việc tự doanh.  Vậy mấu chốt ở đây là người đôn đốc. Họ đưa ra thời hạn, mục tiêu, phê bình mắng mỏ khi ta chệch hướng.

Mạch điện tử

 Vai trò của mạch điện tử trong toàn bộ số vật chất mà loài người đang có rất lớn, có thể nói mang tính quyết định. Từ xe cộ đến máy bay, không có mạch điện tử chạy thì nằm xó. Tuy nhiên lao động trên mạch thì rất dễ gây nhầm lẫn vai trò, mặc dù tỉ mỉ và khó, thu nhập lại không đáng kể. Kỹ sư điện tử buộc phải tư duy lại. Cái thời được trọng vọng đã qua lâu rồi. Ngày nay xã hội muốn hiệu quả, nhanh, rẻ, tốt. Không thể cứ cắm cúi trên mạch cả ngày được nữa.

Tiền & kỹ năng

 Nếu ta không có kỹ năng, ta sẽ đi thuê giải quyết sự việc và trả bằng tiền. Tiền là cách đơn giản nhất, chỉ cần gọi thợ, chờ đợi và thanh toán rồi hưởng thụ thành quả. Nếu không có đủ tiền, ta có thể tự học kỹ năng ấy và làm nó, chi phí ban đầu có thể đắt hơn đi thuê. Dĩ nhiên là vất vả và hại não. Nếu luôn luôn không có tiền, ta phải tự làm mọi việc, điều đó có thể khiến ta trở nên vạn năng. Tuy vậy thời nay người ta thường thuê là chính, không ai làm hết mọi việc như ngày xưa. Muôn hình vạn trạng thật đấy, nhưng ta nên tránh 2 thái cực, 1 là cái gì cũng thuê/mua, không đụng chân đụng tay, thì rất lãng phí là lười nhác, 2 là làm hết, thiếu chuyên nghiệp thì kết quả cũng tầm thường. Tiền đương nhiên là lưới đỡ cho những tai ương hàng ngày. Ta phải mua urgo phòng sứt da, hoặc khám bác sĩ. Nhưng ỉ lại vào tiền làm ta không sáng tạo, sức ì lớn , thiếu sức sống. Muốn khỏe cần thiểu dục tri túc và nếp sống trên tiền đi ngược lại quy tắc này. 

Sáng tạo ?

 Sáng tạo là tạo ra những ý tưởng mới áp dụng vào thực tế mang lại hiệu quả hơn ban đầu.  Để dễ đánh giá, người ta đo lường sáng tạo bằng tiền trong một khoảng thời gian. Ví dụ để làm cùng một việc, ban đầu hết 2 ngày công, sau đó hết 1 ngày công, thì hiệu quả sáng tạo đã đạt gấp đôi. Không có đo lường thì không biết đâu là sáng tạo , đâu là phản sáng tạo, và so sánh các sáng tạo với nhau. Có những điều người ta làm mãi rồi, đã trả giá rồi, mình lặp lại vì mù quáng lại cứ tưởng sáng tạo là toi cơm. Bà con làm khoa học, kỹ thuật, đầu bếp, kinh doanh, môi giới... lưu ý điều này để quản lý sáng tạo cho đúng. Dĩ nhiên xã hội cần sáng tạo. Đó là động lực cho phát triển. Không thể tưởng tượng cuộc sống mà ngày nào cũng i xì như nhau.

Lỗi tư duy logic

 Logic học là môn lý luận của Phương Tây. Nó giúp ta tư duy rành rọt, phân định rõ ranh giới đúng, sai. Điều này rất quan trọng trong nghiên cứu khoa học và hợp tác làm ăn. Giả sử trong làm ăn thôi, mà giữa các bên có điểm nào đó thiếu rành rọt, là dễ xảy ra tranh chấp . Nhưng cũng có lúc, bộ não không tư duy logic được, mà chạy theo cảm tính. Không có con số, không có tính toán, mà chỉ kỳ vọng một kết quả tốt đẹp nào đó. Điều kỳ lạ là người sở hữu cách suy nghĩ đó không hề nhận ra lỗi trong khi người ngoài lại thấy rõ ràng. Lúc đó có lẽ họ rơi vào một không gian siêu hình nào đó. Tư duy phi logic chưa chắc đã tệ, chỉ là kỳ lạ một chút thôi. Trên đời có thiếu gì điều kỳ lạ đâu.

Quan hệ để làm gì?

Quan hệ người với người có thể tự nhiên, giống như gia đình, thầy trò, bạn học hay đồng nghiệp, nhưng hầu hết là vì lợi ích cá nhân. Thật là vô nghĩa khi quan hệ chỉ để quan hệ cho vui hoặc cho oai.  Một người có mối liên hệ với nhau không nhất thiết có quan hệ. Chỉ khi tham gia vào một hoạt động chung, như mua bán hay từ thiện hoặc tình ái, người ta mới có quan hệ với nhau. Trong hàng nghìn người trong danh bạ và mạng xã hội, có bao nhiêu người thực sự có quan hệ tốt với ta? Chắc chắn là ít thôi, chỉ đủ 20 đầu ngón tay và chân đổ lại. Như vậy, nếu có bạn bè, bạn cần đưa vào một hoạt động có chủ đích. Nếu không thể thì tốt nhất xóa đi cho khỏi vượt hạn mức, như Zalo gói miễn phí là 5.000 người gì đó, để còn kết thêm bạn mới phù hợp với chiến lược hành động của bạn hơn. Tập quan hệ của bạn không nên là một cái hồ tù đọng, mà cần như dòng sông luôn luôn tươi mới.