Bài đăng

Thời gian

 Theo vật lý học, thời gian là một đại lượng được đo bằng chu kỳ phân rã của vật chất. Nếu như vật chất không phân rã , các hành tinh không có chuyển động, thì không có khái niệm thời gian. Mọi vật trôi chảy theo thời gian. Đồ vật cũ đi. Sinh vật sinh trưởng theo nhịp điệu. Và chúng ta già đi.  Bất kể là ai, với các hiện tượng tự nhiên, chúng ta buộc phải chấp nhận. Chúng ta chỉ có thể tu dưỡng để hành trình theo thời gian của chúng ta tiến về hướng an lành, tránh mâu thuẫn và xung đột.

Càng nói nhiều càng mất lộc

 Cứ hô hào, nói hay, nói to, là có ngày trong tay chẳng còn gì, lại phải làm lại từ đầu. Người hiểu đạo chỉ nói khi cần thiết. Nói xong rồi thôi, không nhắc lại. Ai hiểu thì đã hiểu rồi, ai không hiểu thì nhắc lại cũng vô ích. Nói nhiều là một đặc điểm của não bộ, sau khi được rèn luyện trong môi trường gia đình và nghề nghiệp. Thông tin trong đầu cần được chế biến và thoát ra qua tương tác xã hội. Nói ít quá đương nhiên là không tốt nhưng nói quá nhiều sẽ dẫn đến khả năng nghe nói khi về già cùng với suy giảm chất lượng mối quan hệ nói chung. Hãy cẩn thận với lời nói và cả bài đăng trên mạng xã hội của mình. Thuốc đặc trị bệnh nói nhiều là quán sát tâm. Mỗi khi định nói gì đó thì định tâm xem điều gì thôi thúc ta phải nói, thấy nguyên nhân, bản chất sâu xa của nó rồi thì tự nhiên sẽ dừng lại được. Còn nếu như tập khí quá mạnh, không dừng được, không định tâm được, thì từ từ thời gian sẽ giải quyết, rồi họ cũng tự ngộ ra.

Cái tôi

Từ khi cái trứng mà hình thành ra ta được thụ thai thì cái tôi đã được hình thành. Rồi khi ra đời trong một gia đình , lớn dần lên, tự lập , cái tôi ngày càng được củng cố vững chắc. Nhất là trong xã hội mỗi người được cấp một số căn cước để dùng cho đến lúc lìa trần. Phật bảo cái tôi đó là ảo tưởng, là có lý do. Vì tìm khắp không thấy cái tôi đó trú ẩn nơi nào cả, chỉ biết nó gắn liền với thân thể này. Trước khi ta ra đời và sau khi ta chết, cái tôi không tồn tại. Trí não nhận thức cái tôi nhờ có thân thể và được giáo dục trong xã hội loài người. Cái tôi vì vậy có thể là sản phẩm của bộ não. Một cái tôi lớn luôn lấy mình làm trung tâm. Một cái tôi nhỏ thì luôn nhút nhát, rụt rè, xấu hổ, vì sợ bị chê cười về thân thể mà nó đang gắn bó. Một cái tôi nhẹ nhàng không bám chấp luôn thấy đơn giản với mọi khen chê, làm ăn và tu tập và chăm sóc gia đình, không ham ái dục, dù chưa buông bỏ hoàn toàn nhưng đã hiểu ra vẻ đẹp của thế giới đời thường xung quanh mình.

Lặp đi lặp lại là bản chất của cuộc sống

 Trong vũ trụ này, từ các nguyên tử đến các tinh cầu và dải thiên hà đều có chuyển động tuần hoàn. Con người không ngoài quy luật đó, làm việc , học tập , vui chơi và nghỉ ngơi theo những nhịp điệu lặp đi lặp lại khó phá vỡ.  Trong tâm lý học sự lặp lại gọi là thói quen. Nó giống như chương trình được định sẵn, rất khó thay đổi. Thói quen có tác dụng tốt là ta đỡ phải suy nghĩ. Nó nhét đâu đó trong tiềm thức, khi cần thì bật ra như cỗ máy tự động sinh học. Vấn đề là thói quen ấy hay, dở thế nào thì ít ai suy nghĩ được. Thói quen có thể do ta tự thay đổi, hoặc bị cưỡng ép. Cần nhiều nghị lực và trí tuệ để thay đổi thói quen xấu, trong khi nhiễm thói quen xấu thì rất dễ. Cuộc sống luôn là cuộc chơi đối trị với việc entropy (chỉ số hỗn loạn của vật chất) tăng lên. Dù sao việc phá vỡ thói quen cũng là đặc sản của số ít, còn với số đông, họ tuân theo thói quen , chuyển động nhịp nhàng. Khó hình dung cuộc sống mà không có thói quen lặp đi lặp lại, nếu ngày nào ta cũng phải học lại c...

Vì sao nhờ tìm khách hàng ít thành công?

 Việc quảng cáo bán hàng luôn luôn rất khó thành công. Nhất là đối với mặt hàng đắt tiền. Khách hàng thường không có tiền dư giả để mua. Việc gặp khách hàng vừa thích vừa có tiền sẵn xem như trúng sổ cố. Mọi người đều bận và không sẵn lòng đem uy tín của mình ra để giới thiệu. Dĩ nhiên họ đều không hành động gì hoặc hành động hời hợt cho việc giới thiệu. Vì vậy chúng ta cần bỏ việc nhờ giới thiệu và triển khai kênh kinh doanh riêng cho mình và đó là cách duy nhất hiệu quả.

Con gián nghĩ gì?

 Một con gián nhỡ nằm im dưới đáy chai nước gồ ghề. Nó nằm im hàng tiếng mà không nhúc nhích, nhưng động vào cái râu là nói chạy vọt đi . Như vậy là đang ngủ hay đang suy nghĩ ? Nếu đang suy nghĩ thì nó suy nghĩ về điều gì ? Có hai giả thiết , một là gián là một cỗ máy sinh học, mọi hoạt động của chúng dựa trên gen di truyền lập trình sẵn và phản ứng với xung quanh. Nói cách khác nó không có tư duy. Hai là gián cũng là một sinh linh có cảm xúc , vui sướng, đau đớn, sợ hãi, chỉ là mức độ của nó khác với con người. Phật ủng hộ giả thuyết này. Hơn nữa con người thì cũng có kiếp là gián tùy theo nhân duyên luân hồi . Vì gián khác người quá xa hơn là chó , mèo, cho nên phải chờ khoa học phát triển hơn nữa rồi mới có lời giải. Nếu cây cối cũng có linh cảm và nhớ chủ, thì không lý gì gián lại kém hơn cây cối về mặt này.

Sóng điện từ

 Trong thời kỳ này một điều kỳ lạ là con người dần thích nghi với sóng điện từ mạnh phát ra từ chiếc điện thoại , máy tính và các thiết bị bluetooth. Mặc dù khá nhiều người biết tác hại của sóng, nhưng lại không rời thiết bị được. Giấc mơ về một môi trường không có sóng điện từ ngày càng xa vời.  Ngay cả tôi cũng không có cách gì, chỉ biết khi nào thấy mệt thì buông thiết bị đi dạo hoặc đi ngủ hoặc đi nấu ăn một lát mà thôi. Liệu có tồn tại một lối sống khác, không cần sóng điện từ mà vẫn viên mãn không ?