Bài đăng

Ảo tưởng (tiếp theo)

 Tất cả những gì mà ta nghĩ là mình biết chẳng qua là một loại ảo tưởng thiên kiến. Trí não không thể chịu được việc không giải thích , quy nạp mọi thứ vào khuôn khổ đã biết. Đọc sách nhiều cũng làm rối trí thêm vì nội dung sách đó là ảo tưởng cứ tác giả được phép phát hành. Mong muốn gom trí khôn nhân loại vào một cái bồ và dùng dần cũng chỉ khiến ta trở thành mớ sáo rỗng. Chỉ có cách làm nó. Làm rồi ta có một là kinh nghiệm , cái này chắc chắn là có, và điều thứ hai là thành công là điều không chắc chắn lắm. Những mớ sáo rỗng nay dễ bắt gặp còn con người kinh nghiệm thì ít hơn, vừa kinh nghiệm vừa thành công thì hãn hữu mới gặp mà thôi. Kinh nghiệm , đến lượt nó, cũng là một mớ ảo tưởng kết dính bền chặt nhất. Hiện tại trôi chảy không quan tâm kinh nghiệm của ta. Người bán hàng cứ thu tiền, hàng hóa cứ được trao đi, vi phạm điều này là tranh chấp, không còn hòa bình nữa. Thực tại là cú đánh thức hữu hiệu nhất. Mọi giấc mơ đều sực tỉnh. Dĩ nhiên ta có quyền mơ tiếp cho đến khi bị ...

Bệnh tật

 Bệnh tật - bao gồm bệnh tật do tai nạn- là một nỗi sợ hãi lớn lao nhất đối với tâm thức. Khi cơ thể bị đau ốm, mọi tư duy tích cực bị áp chế để dành chỗ cho lo lắng và trì trệ. Tệ hơn, ta có thể muốn dùng sức mạnh để lấn át bệnh tật nhưng điều đó thường thất bại. Khi có bệnh, điều đúng duy nhất là đi khám. Điều này thường tốn một món tiền và người nghèo thường không có. Nghèo là đồng minh của bệnh. Muốn khỏe thì không thể nghèo. Dù có thông thái nhưng nghèo và bệnh thì không có ích gì. Nên bớt thông thái đi và tập trung vào việc làm giàu để tự chủ sức khỏe. Làm giàu nhưng không bám chấp vào của cải, khi nào cần cho đi thì cho đi. 

Ngộ nhận trong mối quan hệ

 Ngộ nhận trong mối quan hệ là cách nghĩ về nó không đúng như thực tế nó đang là. Bao gồm: 1. Thân cho là sơ, sơ cho là thân, 2. Ngộ nhận về năng lực của đối tác 3. Ngộ nhận về thể hiện của đối tác trước ta 4. Ngộ nhận về tình cảm và lòng trung thành  Sự trong suốt trong nhìn nhận mối quan hệ, trong quá trình hình thành, phát triển và kết thúc của nó, là vô cùng quan trọng đối với quá trình sinh trưởng của một người, nhưng không được dạy trong trường phổ thông, mà chỉ xuất hiện trong văn chương, điện ảnh và tự đúc kết thực tế.

Chuyên gia và chuyên nghiệp là gì?

 Chuyên gia là người nắm vững nhiều giải pháp trong một lĩnh vực nhất định. Chuyên nghiệp là người làm nghề để kiếm sống và thành thạo trong nghề đó. Chuyên nghiệp thì nhiều, như bán rau chuyên nghiệp, bán thịt chuyên nghiệp, giáo viên chuyên nghiệp, đá bóng chuyên nghiệp... còn chuyên gia nhiều khi chỉ là một danh hiệu hão nhưng lại nhiều người muốn trở thành. Khi đất nước còn nghèo, chúng ta thấy có chuyên gia Liên xô, chuyên gia Trung quốc... sang hỗ trợ. Họ vừa làm vừa đào tạo chuyên gia cho Việt nam. Ngày nay thì chuyên gia nhiều vô kể, trên đài, báo và quán nước chè đều thấy chuyên gia. Nhưng chỉ để chém gió thôi chứ việc làm được vẫn mức trung bình thấp so với thế giới . Mọi người nên khiêm tốn và không lạm dụng nhân xưng chuyên gia.

Kiên trì

 Đối với sự việc chưa thành ngoài việc đôn đốc ra thì cần thêm tính kiên trì. Kiên trì là khả năng duy trì trạng thái làm việc căng thẳng hoặc nhàm chán trong một thời gian dài . Trong nghiệp vụ bán hàng, nghiên cứu khoa học hay nấu ăn thì cũng cần đến tính kiên trì để đạt kết quả tốt. Không những tốt mà còn phải là xuất sắc hoặc đỉnh cao để dẫn đầu. Trò câu cá chính là để rèn luyện tính kiên trì. 

Việc khó

 Khi gặp một việc khó thì tâm trí diễn ra như thế nào ? - Ngỡ ngàng khi thấy một thực tế mới, vừa muốn từ bỏ, vừa muốn khám phá, sự lưỡng lự hình thành - Chính sự lưỡng lự làm ta bối rối, mệt mỏi. Ta bỏ đó xả hơi bằng cách nằm chơi điện thoại  - Ta buông trôi để tìm một cú hích khiến ta lựa chọn một hướng hành động trong số kịch bản khả dĩ - Tình cờ ta có thể phát hiện ra cách làm mới hữu hiệu hơn. - Vì thiếu kinh nghiệm và phương pháp, ta thường thất bại trong các nhiệm vụ lớn và khó.

Có những thứ hay ho chỉ lướt qua ta

 Một thứ hay ho chỉ lướt qua để ta biết là nó hay. Nó không ở với ta lâu dài vì như thế ta sẽ chẳng thể rỗng rang được. Ta cần trải nghiệm chứ không cần chiếm hữu. Bởi thế những thứ không phù hợp thì hãy cho nó ra đi. Vật chất, tình cảm, kiến thức, bất kỳ thứ gì lướt qua ta. Bám víu vào nó , đến khi nó hư hỏng, ta lại nặng lòng hơn. Cuộc sống vốn dĩ là như vậy.  Nếu ta muốn giữ nó làm của riêng, ta phải đào sâu tâm trí, để hiểu nó, dùng nó một cách tốt nhất.