Bài đăng

Tận hưởng giây phút hiện tại là như thế nào?

 Các sách thường khuyên người ta tận hưởng giây phút hiện tại, đừng lo lắng cho quá khứ hoặc tương lai. Thực sự thì thế nào? Đối với đứa trẻ đó là lúc được vui chơi, khám phá hết mình mà không bị ngăn cấm và hạn chế thời gian. Đối với đàn ông là rượu, chè, chim, cây, cá... Đối với phụ nữ là buôn chuyện, làm đẹp, mua sắm Đối với dân làm ăn là kiếm tiền Đối với dân kỹ thuật là mày mò sửa chữa, chế tạo... Đối với trí thức là đọc sách, viết sách, giảng dạy. Đối với tu sĩ là nghiên cứu kinh điển, hành thiền, giảng đạo Đối với tổ lái là phóng bạt mạng Đổi với học trò là trốn tiết đi chơi Đối với cặp đôi là đi riêng với nhau Đối với gia đình là đoàn tụ Đối với bệnh nhân là không đau  Tận hưởng rồi thì sao? Thì vẫn phải lo cho các nhu cầu cơ bản, vẫn tiêu thụ đủ thứ rồi xả rác , rác vật chất và rác tinh thần sang người khác. Có người còn viết cả đống sách rác để cho người khác đọc , đúng là yêu quái trong thế giới loài người. Sống chậm, sống tĩnh lặng, sống đơn lẻ, không phải là ngược...

Vì sao chúng ta uống bia?

 Hàng tỉ lít bia được uống hàng năm bởi dân ta quả nhiều. Bia để giải nhiệt, để hỗ trợ tiêu hóa , hay giúp câu chuyện vui vẻ. Không uống bia thì kém hăng hái, câu chuyện không sôi nổi. Uống vài cốc bia thì nói hăng hơn không còn e dè nữa . Chất cồn vào máu lên não làm sự bốc đồng tăng lên nhiều lần. Bia làm mất tập trung, động tác đều kém chuẩn xác vì vậy CSGT mới phạt . Bia làm mất năng suất lao động là chắc chắn. Bia làm mất tỉnh thức, nói liều, tri giác lơ mơ , hệ miễn dịch kém đi, nói chung lại là hại sức khỏe hơn cái lợi nó mang lại. Bia xoa dịu lo âu , uống say thì ngủ say, ít mơ mộng. Bia kết nối những kẻ xa lạ, nhậu chung thì dễ thân thiết, nhưng đó là kiểu thân thiết thông qua bàn nhậu, không sâu sắc. Uống bia xong đi đái nhiều, mặt đỏ gay, đi loạng choạng, người hôi hám , nói lè nhè, nhắn tin lung tung, không có gì là hấp dẫn nữa. Bia tồn tại cùng xã hội hiện đại như một thực tế khó chối bỏ. Công nghệ, thương mại và con nghiện hòa vào nhau thành một hệ thống lớn và nhằng ...

Điện thoại là gì ?

 Đầu tiên điện thoại là một cái máy nói chuyện qua khoảng cách xa. Sau đó nó là tiện nghi sang trọng của mọi nhà. Rồi nó biến thành di động. Rồi thành máy nhắn tin, máy nghe nhạc, đài FM. Rồi thành máy ảnh, máy đọc sách, ví tiền, máy phiên dịch. Rồi thành mạng xã hội, trò chơi, báo chí, đủ thứ tiện ích khác, và nó thành công cụ lao động đồng thời là thứ giải trí gây nghiện. Nó cũng là nguồn gây bệnh do sóng vô tuyến và đau mắt do nhìn gần và ánh sáng màu. Các nhà quảng cáo và tội phạm thì theo dõi để thu lợi từ sự sơ hở của thuê bao và luật pháp. Rồi nó sẽ thành cái gì nữa thì chịu. Chỉ biết hầu như ai cũng lăm lăm trong tay một vài cái, hơi một tí là lôi ra chụp choẹt .

Tự do

 Chúng ta rất khó thoát khỏi vòng cương tỏa của tình cảm, tình dục, đồ ăn uống , chỗ ở ... những thứ do người khác sử dụng để thu hút ta.  Tự do là cái gì đó thực sự khó với. Tuy vậy thì vẫn có người nói đến tự do tuyệt đối, và ông ấy đã đạt được, là Jiddu Krishnamurti. Tình yêu, tự do tuyệt đối chỉ đạt được khi ta không là ai cả, không có cái gì cả. Còn ôm đồm, vơ vào, dù là vật chất , tình cảm, danh vọng hay tư tưởng, thì ta còn cách xa với tự do.

Âm nhạc hay sở thích có trước?

 Có thể nói ngay là sở thích sinh ra âm nhạc. Nhưng ngược lại âm nhạc cũng sinh ra sở thích. Ví như nghe nhiều bản nhạc nào đó rồi thích nó, nhưng lần đầu nghe bản nhạc vì sao lại thích là vì nó đồng điệu với tâm hồn và kỳ vọng của ta lúc đó. Nếu như lạc điệu thì không thể thấy bản nhạc ấy hay được. Bản nhạc được nghe nhiều là do cộng hưởng với nhiều cá nhân lúc đó.

Âm nhạc và sách nói

 Âm nhạc và sách nói cùng cung cấp cho ta cảm xúc và triết lý. Âm nhạc dùng cho lúc ta mất tập trung còn sách nói thì ngược lại. Cả hai đều dùng để nghe và đều phụ thuộc vào tác giả muốn truyền đạt cái gì.

Yên tĩnh

 Một số gia đình hiện nay sinh hoạt trong một môi trường yên tĩnh. Không âm nhạc, không nói to, đi nhẹ , nói khẽ, mỗi người một không gian riêng. Điều này có lẽ xuất hiện từ các trung tâm lao động trí óc như trường học hay tu viện.  Không thể phủ nhận ý nghĩa của yên tĩnh trong học tập, đọc sách, viết lách hoặc suy tư. Nhưng yên tĩnh lâu sẽ làm cho con người bị yếu thần kinh, khi gặp môi trường ồn ào hơn dễ bị hoảng sợ hoặc tức giận . Mặt khác con người không được bùng nổ cảm xúc lâu ngày thành khí uất cũng hại sức khỏe. Gặp gỡ trao đổi vì vậy cần thiết cho cá nhân và xã hội nói chung. Để không biến thành những zombie (xác chết biết đi) vật vờ và suy thoái.