Ảo tưởng (tiếp theo)
Tất cả những gì mà ta nghĩ là mình biết chẳng qua là một loại ảo tưởng thiên kiến. Trí não không thể chịu được việc không giải thích , quy nạp mọi thứ vào khuôn khổ đã biết. Đọc sách nhiều cũng làm rối trí thêm vì nội dung sách đó là ảo tưởng cứ tác giả được phép phát hành. Mong muốn gom trí khôn nhân loại vào một cái bồ và dùng dần cũng chỉ khiến ta trở thành mớ sáo rỗng. Chỉ có cách làm nó. Làm rồi ta có một là kinh nghiệm , cái này chắc chắn là có, và điều thứ hai là thành công là điều không chắc chắn lắm. Những mớ sáo rỗng nay dễ bắt gặp còn con người kinh nghiệm thì ít hơn, vừa kinh nghiệm vừa thành công thì hãn hữu mới gặp mà thôi. Kinh nghiệm , đến lượt nó, cũng là một mớ ảo tưởng kết dính bền chặt nhất. Hiện tại trôi chảy không quan tâm kinh nghiệm của ta. Người bán hàng cứ thu tiền, hàng hóa cứ được trao đi, vi phạm điều này là tranh chấp, không còn hòa bình nữa. Thực tại là cú đánh thức hữu hiệu nhất. Mọi giấc mơ đều sực tỉnh. Dĩ nhiên ta có quyền mơ tiếp cho đến khi bị ...