Bài đăng

Vọng tưởng

 Trừ khi ngủ ra thì trong tâm ta luôn có những vọng tưởng. Vọng tưởng là những ý tưởng hư ảo và hoang đường. Chúng khiến não mệt , thậm chí có thể dẫn đến nói năng hoặc hành động sai lầm . Hầu như không có cách gì tránh vọng tưởng cả. Chúng ta có thể làm gì đó thật chú tâm, thưởng thức âm nhạc, hát hò, nhưng hễ có khoảng trống là vọng tưởng nảy sinh. Chúng ta có thể quan sát suy nghĩ bằng phương pháp thiền. Hoặc có thể tụng kinh. Các bài tụng kinh được soạn ra để triệt tiêu vọng tưởng. Đó cũng là phương pháp hay. Làm việc thủ công cũng rất hay. Nó giúp ta khám phá các cơ cấu máy móc, phục hồi chúng, hoặc tạo ra sản phẩm mới, điều chế thuốc men hay món ăn, điều mà xã hội nào cũng cần. Từ kinh nghiệm ấy có thể phát minh ra những thứ lợi lạc.

Người chết đi về đâu?

 Câu hỏi này chạm đến ranh giới giữa khoa học và tâm linh. Khi khoa học chưa với tới thì các vấn đề đặt ra đều không xác định rõ ràng và được gọi là siêu hình. Điều đó khẳng định vai trò minh bạch hóa mọi thứ của khoa học. Những gì đã minh bạch rồi không còn là mục tiêu của khoa học nữa mà chuyển sang ngành công nghệ. Ai trong chúng ta rồi cũng phải chứng kiến người thân mất đi. Trước đó còn hiện hữu, nói cười, làm việc, hay tức giận đó, mà nay đã biệt vô âm tín. Chỉ còn lại những di sản vật chất hoặc văn hóa . Sau bao nhiêu thế kỷ nghiên cứu và tranh cãi , khoa học hiện nay đã chấp nhận thuyết thần thức con người cũng tan rã theo khi cơ thể chết đi, nhưng không mất hẳn. Không còn bộ não để cư trú, mọi thông tin về cuộc đời cũ đều bị phân mảnh, và trôi vào những không gian khác. Theo nghiệp lực đã tạo, từng mảnh thông tin được tái sinh, hoặc không tái sinh, vào những kiếp sống sau, để tạo ra con vật hoặc con người hoàn toàn khác, kể cả giới tính, quốc gia, địa vị, chỉ vài đặc tính ...

Ái ngữ

 Ái ngữ là nói lời dễ nghe dù trong bất cứ hoàn cảnh nào. Điều này tốt cho việc kiểm soát tâm , tốt cho tạo dựng quan hệ, tránh tạo ác nghiệp. Về lý thuyết là thế, nhưng trong những tình huống bị tấn công hoặc chèn ép, ái ngữ có thể tác dụng ngược, khiến đối phương lấn tới. Đến các sư chùa cũng phải học võ để tự vệ thì ta phải biết là ái ngữ không thể áp dụng bừa bãi được. Ca sĩ, diễn viên, chính trị gia, thủ lĩnh cần tập ái ngữ để biểu diễn hoặc giao tiếp với quần chúng. Thường dân trong đời thường thì ái ngữ cả ngày rất khó. Trời cho chúng ta ngôn ngữ để giao tiếp thì tốt nhất cứ dùng mọi sắc thái , miễn không sai chỗ là được .

Đúng và sai

 Đúng sai là một cặp phạm trù vừa mang tính tương đối vừa mang tính tuyệt đối. Nó là tương đối khi nhìn từ các góc khác nhau hay hệ quy chiếu khác nhau. Nó là tuyệt đối trong từng trường hợp cụ thể. Từ đó suy ra điều gì để áp dụng ? 1. Nếu mục tiêu là A mà không đạt được A thì phương pháp đó sai 2. Tranh luận để ra chân lý chỉ tốt khi các bên cùng góc nhìn , hệ quy chiếu 3. Khi hoàn cảnh hay người quan sát thay đổi thì đúng sai cũng thay đổi theo.  4. Mọi cuộc tranh cãi nên dừng lại , thay vào đó là chia sẻ, đào tạo, huấn luyện, giáo dục, hợp tác hữu hạn hoặc chia tay. 5. Biến sai thành đúng là phép bao biện dễ gây khùng nhất , nên xa lánh những người thích bao biện rồi chuyển sang nói càn. Hết bài cho hôm nay.

Âm nhạc

 Hầu như là ai cũng thích nghe nhạc bởi vì âm nhạc xoa dịu cảm xúc. Về nguồn gốc, âm nhạc là rung động cơ học diễn ra trong không khí rồi biến thành các tín hiệu điện sinh học trong não. Nếu rung động không phù hợp, hệ thần kinh cảm thấy chán ghét. Nếu phù hợp nó ưa thích , đơn giản vậy thôi. Âm nhạc quan trọng vì đầu óc thường chạy quá tải do các suy nghĩ, thao tác, tưởng tượng, nếu không được xoa dịu thì nó sẽ hỏng hóc. Ngoài âm nhạc ra thì có nhiều cách giải trí khác như ngắm cảnh, đi dạo hay thể thao. Nhưng âm nhạc thì dễ dàng hơn và phong phú hơn. Trí não khi được xoa dịu quá thì sẽ bình thản, không còn kích thích đổi mới, sáng tạo gì nữa, cho nên nhiều lúc cần yên tĩnh tuyệt đối, không một rung động âm thanh nào có thể vào tai. Nhiều người thích làm việc ban đêm là vậy. Có nhiều người lại nói nhiều quá, những mong suy nghĩ của mình có thể tác động đến xung quanh, mong cho người ta hiểu mình, quý mình, hợp tác với mình, vô tình tạo thành thứ tạp âm đáng ghét và đáng sợ. Tôn tr...

Cảm xúc là kẻ thù của thành công

 Chúng ta đều có một đứa trẻ con bên trong, vui buồn hờn giận chán nản hy vọng không theo một quy luật nào mà đột nhiên bất chợt tùy vào hoàn cảnh như thời tiết. Trong khi đó thành công là quá trình vật lý và hóa học thuần túy không lệ thuộc cảm xúc của ta. Chừng nào chưa ngộ ra điều đó thì thành công còn chưa thể đến được với ta. Cảm xúc thì nó sôi sục , bao nhiêu suy nghĩ trong ngày thì có bấy nhiêu cảm xúc. Đó chỉ là những ảo ảnh do hệ thần kinh sinh lý tạo ra một cách vô thức. Do vô thức nên ta gặp khổ. Từ khổ lại sinh suy nghĩ. Cứ thế như một cỗ máy chạy không có người lái vậy. Phải biết kiên trì lỳ lợm. Cảm xúc cần phải được điều tiết và kiềm chế. Cảm xúc sinh ra phần nhiều từ ruột và dạ dày. Do đó chú ý ăn uống góp phần tạo ra cảm xúc ổn định. Những thức ăn chay tịnh luôn giúp trí tuệ thăng hoa.  Xã hội, gia đình, con cái, tiền bạc , thời tiết ... phải nhét chúng nó vào một góc và lùi lại quan sát đừng để chúng lấn át cuộc sống. Đó là sống với sự giác ngộ và trí tuệ cao...

Việc nhỏ và việc to

 Chúng ta đều được dạy là khi trưởng thành phải làm việc lớn, việc nhỏ là để giành cho những người yếu thế làm. Kỳ thực đây là điều rất sai lầm. Việc lớn là những việc chưa có tiền lệ nên khả năng thành công rất nhỏ. Mặt khác nhân duyên hội tụ thành việc lớn chưa đầy đủ thì cố gắng đến mấy cũng vô ích.  Trong khi đó việc nhỏ giúp ta no ấm hàng ngày, có thể dành giụm và rèn luyện tay nghề, sau này may ra có cơ hội phát triển thành việc lớn. Sự nôn nóng nhảy cóc từ nhỏ thành lớn bằng đòn bẩy nhân sự, tài chính đặt ta vào thế cưỡi cọp đôi khi không thể dừng lại. Trong việc nhỏ mà biết nghĩ cách cải tiến để làm đỡ mệt, làm nhanh hơn, cũng là rất tốt. Tiếc là hiện nay nhiều người còn ngại làm chân tay, chê việc vặt vãnh lắt nhắt, thích hào nhoáng , chạy theo công nghệ, khoa học cao siêu, nên tư duy này kể ra cũng lỗi thời.