Bài đăng

Người không có nhà

 Ở Việt Nam những người không có nhà không phải là số đông. Ngoại trừ người sáng đi tối về , còn có những người xa nhà ở trọ để đi làm . Những người không có nhà thực sự là không có nơi nào ngoài nhà trọ, hoặc không ở trọ mà đi lang thang. Đức Phật rất tán dương những người rời nhà đi tu, khi đó họ ở trong tăng đoàn và tu tập cùng nhau. Lối sống đó giúp họ buông bỏ sự bám chấp vào tài sản, giá đình và dễ đắc đạo hơn. Không nhà không phải là điều đáng chê trách mà đó là những người trải đời nhất trong xã hội. Dĩ nhiên còn đó tư tưởng, sống không nhà cần đi kèm tư tưởng xả ly của Đức Phật, loại trừ dần tham, sân, si thì mới dễ giải thoát.

Không manh động

 Manh động là làm việc gì đó thiếu chuẩn bị, dẫn đến hiệu quả thấp , lãng phí tiền bạc và thời gian. Mà tiền bạc và thời gian luôn là thước đo của kinh tế, về độ giàu của cá nhân và tổ chức. Từ lý do này, các phương pháp lập kế hoạch mới ra đời. Kế hoạch tốt chưa đảm bảo thành công nhưng nó làm xác suất thành công tăng lên. Kế hoạch có thể nhiều dạng, đơn giản như một ý định cho đến bản tài liệu dầy cộp.  Kế hoạch mới chỉ là tấm bản đồ, còn thực thi và điều chỉnh nó mới là mấu chốt của hiệu quả. Nếu mỗi ngày ta chỉ manh động bột phát thì hiệu suất thấp là dễ hiểu.

Thôi giận dỗi thế giới này

 Cuộc sống của bạn có lúc vui lúc không. Lúc vui thì không sao nhưng lúc không vui thì bạn rất dễ đổ lỗi cho ai đó. Cha mẹ, vợ chồng, con cái, bạn bè, họ hàng, đối tác, thời tiết, Google chỉ sai, ... Vô vàn thứ để cho ta đổ lỗi đấy chứ. Cách đó không sai, tuy nhiên không giải quyết được khó khăn của bạn, mà chỉ làm cho bạn mất năng lượng và thối chí. Tất cả thế gian đều là tự nhiên đang vận hành. Nó không nhắm tới bạn. Chỉ là sự ngẫu nhiên thôi. Nếu bạn đã không làm theo cách đó thì sự cố đã không xảy ra. Không mang suy nghĩ tiêu cực vào hoàn cảnh thì hoàn cảnh không thể ảnh hưởng xấu đến tâm trạng của bạn được. Con người không phải cỗ máy vô tri, mà có cảm xúc ảnh hưởng rất lớn, cho nên cách điều khiển cảm xúc đóng vai trò to lớn trong cuộc sống hàng ngày.

Về sự dở hơi của ai đó

 Trong hội thoại, đề tài sự dở hơi của ai đó luôn luôn hẫp dẫn để chúng ta bập vào nói chuyện sôi nổi mãi không thôi. Thực ra đó là một sai trái mà chúng ta cần tránh. Dở hơi là việc của họ , còn đúng đắn là việc của ta. Nếu ta đúng đắn thì nên bàn bạc những gì tích cực và hữu ích. Khi không có gì tích cực và hữu ích thì mới nhắc đến những người dở hơi và khi đó chính sự bàn luận ấy mới là dở hơi vô ích nhất.

Mâu thuẫn nội tâm

Nhiều khi có những việc mình đã định thôi nhưng sau đó lại làm mặc dù biết là vô bổ. Sở dĩ có việc ấy vì có mâu thuẫn nội tâm. Xung đột giữa quán tính , thói quen với nhận thức mới chưa được củng cố vững chắc. Nếu như ta cứ dập dờn ở vùng ranh giới như vậy thì rất phí năng lượng và thời gian.

Tham ái

 Tham ái vốn là bản chất của con người. Chúng ta dễ dàng bị sức hấp dẫn của cái hay, cái đẹp làm cho mờ mắt. Các nhà quảng cáo biết rõ điều này cho nên không ngừng làm nó hiện lên màn hình điện thoại bất cứ lúc nào chúng ta sử dụng. Thực tình việc chạy theo tham ái không thỏa mã chúng ta mà chỉ đưa chúng ta vào guồng quay kiếm tiền nhiều hơn và nhiều hơn, đổi bằng sức lao động của mình. Vật chất không nên là mục tiêu để theo đuổi mà chỉ nên là phần thưởng nhỏ cho sự nỗ lực. Để sống thoải mái chúng ta chỉ cần những thứ căn bản nhất, còn để thỏa mãn dục vọng thì có vô vàn thứ. Thực sự kiềm chế ta mới có sức mạnh chuyển hóa.

Sống theo sự kiện

 Sự kiện như cái mốc để sống và nhớ. Nếu không có sự kiện thì não không có gì để ghi nhớ, nó trống rỗng. Cho nên con người thích sống theo sự kiện. Lễ, hội sinh ra để làm việc này, cho não khỏi buồn chán. Hậu quả của lối sống này là những khi không có lễ, hội, người ta lại giết thời gian để chờ lễ , hội, cứ thế cho đến khi già đi. Các tế bào không cần sự kiện. Chúng vận hành theo quy luật tự nhiên và vũ trụ. Chỉ tư duy con người cần lễ, hội thôi. Một năm có mấy chục cái lễ hội cho nên nhanh hết. Nếu không có , 365 ngày quả là rất dài.  Có những sự kiện biết trước và những sự kiện đột xuất. Nếu tham gia đủ các sự kiện liên quan thì lực bất tòng tâm. Để sống khỏe, sống tốt , ta không cần các sự kiện. Tham gia sự kiện tốn một năng lượng nào đó, thậm chí hại sức khỏe. Đôi lúc sự kiện là bắt buộc như là giông , bão còn đâu là tùy chọn. Cần có một tâm trí tỉnh táo để không bị sa đà.