Bài đăng

Gia đình

 Gia đình là nơi con người chật vật lớn lên. Dù trong nô hình nào thì trẻ con cũng chịu nhiều áp lực tâm lý khi còn ở trong nhà của bố mẹ và / hoặc ông bà. Khi còn nhỏ ta không có nhiều lựa chọn ngoài ngoan, lễ phép, học giỏi. Khi là cha mẹ, thực sự khó khăn khi trẻ em bước vào tuổi vị thành niên. Vì lợi ích của chúng và trang bị kỹ năng cho chúng và không đòi hỏi báo đáp. Nhiều lúc cần khôn khéo mềm dẻo và linh hoạt vì không phải lúc nào chúng cũng nhận sự giáo dục. Gia đình là tổ ấm và cũng sôi sùng sục nhất , tất cả đều có bên trong một gia đình nhỏ có từ 2 thế hệ trở lên.

Vô cảm

 Con người bây giờ phần nhiều là vô cảm với nỗi đau của người khác. Có vẻ như đâyaf một lựa chọn có lợi cho họ sau một thời gian dài va chạm đầy thương tích. Bất bình trước sự vô cảm là dũng cảm. Nhưng cũng làm ta hứng năng lượng xấu. Sống tử tế có thể là lựa chọn không thích hợp trước hiện tượng vô cảm , hợm hĩnh và ganh ghét lan tràn. Mình sống sao cho tâm thế thoải mái là được. Đồng thời vẫn phải mặc áo giáp cho cái tôi đỡ tổn thương. Sống bây giờ cũng cần nhiều kỹ năng lắm và sau này còn cần nhiều hơn nữa. Cứ bộc tuệch ra thì rất khó.

Đi buôn

 Hầu hết những người buôn hiện nay đều chưa đi buôn đúng nghĩa. Buôn là phải tìm nhu cầu rồi tìm nguồn hàng và thực hiện trao đổi nhằm thu lợi từ sự chênh lệch giá cả và sự khan hiếm. Nhân gian có câu "chở củi về rừng" thể hiện sự ngây ngô trong kinh doanh. Khi không có nhu cầu mà mới có hàng hóa dồi dào thì chưa đủ yếu tố để buôn. Vì ta chỉ thấy "hay quá, đây đúng là mặt hàng để ta kiếm bộn tiền", thực ra là do thiên hướng nghề nghiệp tạo ra mà thôi. Muốn biết mặt hàng nào hút khách thì ta phải quan sát và phân tích thị hiếu, sức mua , bối cảnh thị trường... Một mặt hàng xịn sò nghe thì hay đấy, nhưng cần rất nhiều áp lực quảng cáo, tiếp thị, PR... rồi mới bán được, đôi khi lại èo uột và chết yểu. Muốn đi buôn thì phải ra chợ. Ngồi trong nhà, văn phòng, hoặc giao lưu với bạn bè , đều không cho ta câu trả lời đúng. Buôn là nghề kiếm tiền nhanh nhất và đó mãi là chân lý.

Ái dục

 Ái dục nó như con rắn , như ngọn lửa âm ỉ chưa bao giờ dứt. Nó luôn túc trực sẵn ở trong tâm thức và sẵn sàng thức dậy khi ta không cảnh giác, buông lỏng hoặc ngủ say. Vấn đề không phải là có nên tiêu trừ ái dục hay không vì điều đó quá ư là rõ ràng: nó làm tâm ô nhiễm và sẵn sàng để phạm giới khi hoàn cảnh cho phép . Một khi phạm giới rồi thì mất trí tuệ và cuộc sống vô cùng là địa ngục. Câu hỏi nên đặt ra là giữ giới như thế nào . Không giao tiếp gần và sâu sắc với nữ nhân trừ vợ mình và ruột thịt. Tìm cách xa lánh là tốt nhất.  Trang phục lịch sự kín đáo Thần thái trang nghiêm Không uống rượu say và lả lơi Thường xuyên niệm chú chống tà ma như Chú Lăng Nghiêm Nam mô bổn sư thích ca mâu ni Phật 🙏

Làm gì khi không biết làm gì?

 Không phải khi nào ta cũng biết là phải làm gì. Điều đó phụ thuộc vào luồng tư duy trong não bộ. Khi có quá nhiều ý nghĩ , xung đột nhau, ta sẽ có thể không biết làm gì trước - làm gì sau và đó là trạng thái rối loạn các luồng điện sinh học trong não. Họ có thể thực hiện các hành động bất thường đối với người khác , thuật ngữ chính thống gọi là " hành vi không phù hợp". Tây y có thuốc uống. Phương Đông có Thiền. Krishnamurti kêu gọi "tự nhận diện rối loạn" và nó sẽ tự hết. Người hiện đại thì có cách đơn giản là chơi smartphone bên cạnh cách truyền thống là uống rượu bia hoặc tụ tập tán phét. Vì thế con người là cỗ máy chưa hoàn thiện, nhiều xung đột bất kể giàu nghèo. Đi tìm con người hoàn thiện chỉ tạo ra thất vọng mà thôi.  Khi không biết làm gì, tốt nhất là nghỉ ngơi và cầu kinh, tùy theo tôn giáo của bạn, khi rối trí qua đi thì thực hiện tiếp việc dang dở cần làm.

Cái gì cũng tốt

 Tứ khổ bao gồm sinh lão bệnh tử   thì cái tử là sợ nhất những cũng là để chuyển sinh sang kiếp sau mà thôi. Có lẽ con người bây giờ sợ cái đau hơn. Cái đau cơ thể và cái đau trong tâm. Nếu không đau đớn gì thì được xem là an lạc rồi. May mắn là y tế đã giải quyết được phần lớn các thể loại đau, kể cả đau đẻ, đau mổ... Còn đau trong tâm thì có giải pháp chữa lành. Nếu ta giữ giới tốt thì càng ít gặp các kiểu đau do đánh, giết, bệnh ...  Như thế những sự cố lớn nhỏ đến với ta cũng là xem như dạy cho ta bài học về kỹ năng, không đáng sợ , mà là cho ta dày dạn hơn lên.

Doanh nhân

 Doanh nhân là những người làm chủ doanh nghiệp riêng. Doanh nhân khởi đầu là những nhà buôn, mang hàng đi trao đổi để thu chênh lệch giá trị bằng tiền, vàng , bạc... Do sự dễ dàng của việc thành lập công ty cho nên doanh nhân bây giờ không còn đúng nghĩa như xưa nữa. Mặt trái của lớp doanh nhân bây giờ là nhỏ yếu, khôn lỏi , chụp giật, không chịu nhìn xa trông rộng và thích đánh bóng tên tuổi. Cuộc cách mạng trong giới doanh nhân là cần thiết để loại bỏ những doanh nghiệp không có thực lực . Việc đó đang diễn ra khốc liệt trong thực tế. Có nhiều nghề thu nhập tốt khác như thợ thủ công, điện nước, sửa chữa nhà cửa, xe máy, ô tô... Ai có tố chất và đạo đức mới nên và có thể làm doanh nhân mà thôi.