Bài đăng

Gieo hạt

Muốn có trái để ăn thì ta phải gieo hạt. Gieo xong còn chăm sóc tưới tắm cho nó nảy mầm, thành cây, đơm hoa, kết trái rồi chín ta mới hái ăn được. Nếu không muốn gieo hạt mà lại chỉ muốn ăn trái thì đơn giản là không được, trừ khi đi xin hoặc trộm, cướp. Trong thương mại cũng vậy, phải đầu tư tốt vào quan hệ rồi mới thu hoạch được từ quan hệ. Không phải là tình cảm, quà cáp , chân thành , khéo léo, am hiểu, nhiệt tình, khiêm tốn ... mà là tất cả những thứ đó. Không có chuyện tay không bắt giặc. Nếu không đủ kiên trì và nhẫn nại thì chúng ta nên chuyển nghề. Không tin thì hãy đi hỏi các thương gia thành công.

Hạnh thông

 Phường Hạnh thông , TP HCM, hôm nay là một ngày âm u có mưa, không khí lúc nóng lúc lạnh, mưa rào nhẹ có sấm. Mẹ nấu cơm cho 2 đứa con trai và 1 đứa cháu nội ăn, công việc quen thuộc như bao nhiêu năm nay mẹ vẫn làm. Phương Nam là nơi khá lành để định cư với nhiều người miền Bắc và miền Trung. Nhất là khi làm ăn thất bát, họ xem đây là quê hương cuối cùng. Xét cho cùng thì ở đâu cũng cần công việc và tiền để sống. Sự sầm uất bề nổi không phải là quan trọng nhất, vì người ta cũng trú ẩn trong ngôi nhà hang ổ của mình là chính. Mình ở chơi vài hôm rồi lại về Hà nội, quê hương thực sự mà mình vẫn ở từ lúc sinh ra.

Mục đích của sống

 Không có đạo sư nào nói cho ta biết mục đích của cuộc sống , cho nên cũng không có ai trả lời được câu hỏi " sống để làm gì?". Dù sống để hưởng thụ hay là để oai hay vì con cháu thì cũng đến lúc hết hạn. Vậy đời sống có thể gần như vô nghĩa như dã tràng xe cát. Hay nói sống để trải nghiệm thì cũng không ai khẳng định các trải nghiệm có lưu giữ lại được không.  Thực tế là không ai muốn sống khổ sở buồn chán rầu rĩ cả. Hoặc là đau đớn. Mọi phát minh của loài người đều nhằm vào tiện nghi, nghĩa là với cùng hoạt động đun nấu, đi lại, vệ sinh..  sao cho nhàn hạ hơn, ăn uống hưởng thụ thì ngon lành khoái cảm hơn. Tuy nhiên con người có đến 7, 8 tầng nhu cầu gì đó. Cho nên vẫn muốn danh vọng, tiếng khen. Nếu như không buông xả và nhận ra chân đế thì cuộc đua còn tiếp diễn không ngừng . Xong rồi chỉ biết than khổ và cuối cùng là buông bỏ theo cách bị bắt buộc.

Kẻ khuấy động

 Đôi khi một chuyến thăm hỏi , một cầu bình luận cũng biến ta thành kẻ đi khuấy động sự bình yên của ai đó. Khi họ đang rất hài lòng với cuộc sống, niềm vui, sở ghét, sự tham gia của ta chỉ thêm một vài dao động vô nghĩa trong tâm hồn của họ, thì ta trở thành kẻ có tội. Hãy nên tập trung vào việc của bản thân thay vì trở thành kẻ khuấy động vô nghĩa, ta sẽ tập trung năng lượng tốt hơn cho mình và cho xã hội nói chung.

Tìm lại cảm xúc cũ là vô ích

 Cuộc sống như một dòng chảy mà bạn phải luôn trôi chảy theo . Có những cảm xúc đẹp từ trong quá khứ bây giờ cứ muốn tái tạo lại như là phim ảnh, âm nhạc , kể chuyện ... thì nó cũng chỉ như sự níu giữ vô vọng và hoài phí. Hãy cứ trôi chảy hoặc bay nhảy tiếp và bạn sẽ gặp những cảm xúc đẹp mới , bởi lẽ đơn giản là cảm xúc đã trôi đi rồi thì không bao giờ có lại nữa.

Hiệu quả của quảng cáo

 Ngày nay hiển nhiên là khách hàng không mua hàng theo quảng cáo . Thế nhưng quảng cáo lại không thể thiếu. Nếu như ta có một mặt hàng ta nhất định phải quảng cáo để gieo khái niệm cho khách hàng tương lai. Có khi phải mất một vài năm họ mới đủ điều kiện và quyết định mua hàng của ta. Không như bài đăng đánh vào cảm xúc thông thường , bài quảng cáo cần có tính thương trường phù hợp với đối tượng cần nhắm đến. 

Đi

 Đi là gợi mở. Khi tâm trí tù mù thì đi cũng là cách tránh được sự bế tắc, tìm ra nhiều cách mới để cuộc sống đỡ khó khăn và trở nên phong phú hơn.  Ô tô, máy bay, tàu hỏa ... là những phương tiện giúp ta đi xa. Xã hội càng phát triển thì các nhà ga, bến tàu, sân bay càng đông đúc và sầm uất. Thời bao cấp đi lại rất khó khăn , chen chúc khổ sở. Bây giờ hầu hết tàu xe đều đầy đủ tiện nghi. Vì việc đi bây giờ dễ dàng nên người đi không còn độc đáo. Việc đi cũng đắt đỏ và tốn thời gian. Cho nên đi cần xác định mục đích , hình thành kỹ năng thành thạo rất có lợi cho công việc. Lần đầu đi trí não còn bỡ ngỡ học hỏi. Nơi chốn con người đều có vẻ kỳ lạ. Lần sau đã quen . Lần sau nữa thông thuộc tự tin hơn lên. Đi nhiều thì mạnh dạn hơn đi ít. Có người cả đời chẳng đi đâu. Không ai đi được mãi. Đến một tuổi nào đó người ta đành ở chết dí một nơi rồi chết. Người là một giống loài kỳ lạ. Có phước thì được đi nhiều. Có người bắt buộc phải đi rõ nhiều. Vậy phước hay không là do cách nghĩ....