Nghe truyện và kể chuyện
Có hai hoạt động mà chúng ta thường ưa thích là nghe ai đó - hoặc một cuốn sách nói - kể chuyện và đi kể chuyện cho người khác. Đó là sự trao đổi kiến thức. Sau đó ta có thể hưng phấn vui vẻ hoặc cảm thấy có phần nặng nề. Sự thật là tất cả các câu chuyện được kể lại đã bị méo mó, làm cho dễ nghe, dễ xem, tệ hơn nữa là khi người kể không biết và không hiểu gì cả mà vẫn cứ kể. Nếu hưng phấn vui vẻ góp phần cho sáng tạo thì nặng nề giúp ta định hình lại cách tư duy và ứng xử và có thể hình thành giải pháp. Trừ khi câu chuyện không thật, hoặc chỉ nhằm để than vãn rồi lôi cuốn đi năng lượng của ta. Tham gia những câu chuyện không có lối ra làm ta thấy rất mệt và chán ngán. Ngược lại khi quan sát thiên nhiên và cây cối, động vật, chúng ta không chán vì luôn có điều mới lạ để học hỏi. Thiên nhiên vận hành theo quy tắc riêng mà con người luôn cần khiêm tốn học hỏi. Dù là ban ngày hay ban đêm, thiên nhiên luôn có vẻ kỳ thú. Nếu tâm trí cũng như thiên nhiên, thì chúng ta không thấy cô...