Bài đăng

Không có ông Bụt nào cả

Càng trưởng thành chúng ta càng thấy vận mệnh của mình phụ thuộc vào chính mình, không có ông Bụt nào hiện ra trợ giúp lúc ta cần đến như trong truyện cổ tích cả. Tiên, Bụt, Phật, Thánh, Thần là những đấng toàn năng trong tâm trí trẻ em. Chúng kêu khóc gọi tên các vị đó ra với hi vọng được cứu vớt. Người lớn thì vào đền, chùa, nhà thờ, miếu... để cầu xin phúc, lộc, thọ. Đó là sự lừa dối lâu đời nhất. Cuối cùng không ai thoát khỏi nhân quả và luân hồi.  Vậy tại sao chúng ta có đạo Phật? Bởi vì dù không thể ban phát, Phật chỉ ra cách thoát khổ. 

Trì trệ

 Mỗi việc diễn ra có chủ đích của con người nào đó. Nó là một luồng các sự kiện vật lý , hóa học, sinh học có khởi đầu và kết thúc. Khi diễn biến chậm lại hoặc dừng hẳn, ta nó việc đó bị trì trệ. Nếu điều này xảy ra trong làm ăn, nó dẫn đến thua lỗ rồi phá sản. Nếu xảy ra trong đời thường nó cũng gây thiệt hại, bực bội hoặc thất bại, mất mát. Do đó nhìn chung là nên tránh sự trì trệ. Có những việc trong tầm tay, ta cần cố gắng hoàn thành. Có những việc quá tầm, ta cần đóng lại và dọn dẹp hậu quả. Trì trệ là tín hiệu cho thấy tầm nhìn và kế hoạch ban đầu đã thiếu sót hoặc sai trái. Thay vì bỏ bê, ta cần rút ra bài học và có hành động phát triển phù hợp hơn.

Giới hạn chia sẻ

 Tâm sự, trò chuyện, nay gọi là chia sẻ, tiếng Anh là share infomation, là tiết lộ những bí mật của mình cho ai đó. Điều khó khăn nhất đối với chúng ta là chia sẻ đến đâu là vừa. Ít quá thì trở nên mờ ám, khó hiểu, trong khi nhiều quá thì lại làm lộ thiên cơ. Hoặc nói lòng vòng thì lại mất gian mà còn làm người ta hiểu sai . Một cuộc nói chuyện có ý nghĩa là sau đó hai bên có tiếp những hành động chung. Mình chia sẻ sao cho sau đó người ta còn muốn gặp lại, không thừa, không thiếu, thì là vừa . Về thời gian, chia sẻ cần đúng lúc, sớm quá thì không ai tin, rồi bảo là ảo giác, chậm quá thì không còn giá trị. Với những thứ trừu tượng như tầm nhìn, tâm linh ... thì sự chia sẽ không mấy ý nghĩa ngoài giết thời gian. Người đời bao giờ cũng cần vật chất để chứng minh những thứ còn lại. Khi có niềm vui, chia sẻ trên MXH cho mọi người chia vui cũng là một sở thích . Tuy nhiên thói quen chia sẻ gây mất thời gian, chưa chắc đem lại hiệu quả mong muốn mà lại sinh ra ghen tị. Nếu vui chỉ mình h...

Tiên trách kỷ

 Tất cả những phiền não mà ta gặp trong ngày, bao gồm mệt mỏi, nóng bức, kẹt xe, mắc mưa... ta dễ dàng đổ lỗi cho bên ngoài, tức là khoảng không gian từ lớp da của ta trở ra, trong khi thực tế lại xuất phát từ bên trong cơ thể, cụ thể là những luồng suy nghĩ và quyết định xảy ra bên trong não bộ. Thế giới lý tưởng không có phiền não của đời người chỉ có 9 tháng trong bụng mẹ. Còn khi ra đời, phiền não là tất yếu.  Để chấm dứt phiền não chỉ có mỗi một cách: không coi phiền não là phiền não nữa, mà là những bài học mà ta phải thuộc lòng và vượt qua và không gặp lại cảm giác tồi tệ đó nữa.

Toán học

 Môn Toán phổ thông ngày xưa các lớp đầu đời cho trẻ con gọi là Học tính. Vì sao phải học tính, mà không học ăn, học đi, vì tính toán không phải là bản năng tự nhiên của bộ não. Học sinh phải học cách tính nhẩm, tính trên giấy, rất nhiều năm rồi mới có phản xạ tính toán những thông số phức tạp. Tuy đã học phổ thông, trung cấp, đại học rồi nhưng khi tính toán thì đa số vẫn phải dùng máy tính.  Để kiếm tiền và làm giàu, có cần giỏi toán không? Không cần giỏi quá, nhưng trình độ cơ bản thì phải biết , mới làm cho tiền sinh sản được. Nếu làm ăn và chi tiêu theo cảm tính thì không bao giờ giàu có.

Vui quá thì sao?

 Khi ta gặt hái thành công lớn hoặc nhỏ nhưng lặp lại nhiều lần , trí não lúc đó rất vui vẻ và điều này không hề tốt cho sức khỏe hoặc quá trình thành công lớn tiếp theo. Cơ thể và tâm trí cần sự quân bình và tĩnh lặng, không phải sự huyên náo, ồn ĩ hoặc ngưỡng mộ. Chỉ cái tôi trong tâm trí là cần sự vui vẻ. Nhưng cái tôi luôn là kẻ thù của trí tuệ. Do đó chúng ta nên để cho thành công trôi đi và tiếp tục công việc đang làm của mình.

Tư tưởng tà dâm

 Tà dâm trong tư tưởng xuất hiện dễ dàng hơn bạn tưởng. Khi điều kiện thân cận người khác giới xuất hiện, liền kèm theo đó trí tưởng tượng về quan hệ gần gũi nảy sinh trong đầu. Người tu hành có giới luật còn dễ, nhưng chúng ta sống trong đời thường thì cơ hội ấy xuất hiện khá thường xuyên. Mọi người cần có một hàng rào phòng hộ cho chuyện này. Cũng như mọi suy nghĩ tự động khác, không thể dập tắt tà dâm bằng ngăn cản. Chúng ta cần dùng nhãn quan thiền quan sát nó cho đến khi nó biến mất. Tuyệt đối không nuôi dưỡng cho nó lớn mạnh trở thành hành động vô tình hay hữu ý.