Bài đăng

Ngã rẽ

 Con người ta phải có những ngã rẽ. Vì nếu đi mãi một con đường thì đến lúc nó sẽ rậm rạp khó đi và bị cụt. Một việc mà ta yêu thích nhưng khó khăn, vất vả và không quan trọng thì ta phải bỏ để làm những việc đúng chuyên môn nhưng quan trọng hơn. Không rẽ thì không những lụn bại mà còn có tội với thời cuộc .

Sai lầm lúc khởi nghiệp

 Những người mới khởi nghiệp thường thu gom dụng cụ, đồ đạc và thông tin rất nhiều để dành phục vụ trong quá trình làm ăn sau này. Ở thời chưa bùng nổ AI thì như thế là đúng. Nhưng sang thời nay , việc đó trở thành lực cản. Việc trang bị rất nhiều cho kho kiến thức không còn cần thiết vì mọi thông tin tra cứu rất nhanh, tiện và miễn phí.  Việc bạn cần là một cơ thể và trí não sạch sẵn sàng nắm bắt cơ hội.

Không ai hoàn hảo mà ai cũng đang hoàn hảo

 Trong vũ trụ này không có gì là hoàn hảo cả vì chúng đang trên con đường tiến hóa của chúng. Dù không hoàn hảo theo ý của ai đó, nhưng nó lại là trạng thái hoàn chỉnh của chính nó tại thời điểm ấy. Do đó chỉ cần vui vẻ tương tác hoặc không tương tác, không cần phán xét. Nếu tương tác, bạn phải sẵn lòng chịu lực tương tác có thể là xấu hoặc rất xấu. Nếu không tương tác, bạn có thể không thu được lợi ích nào đó. Bản thân sự tương tác cũng là hoàn hảo lúc ấy, chỉ có sau này nhìn lại thì thấy nhiều việc có vẻ ngớ ngẩn. Chỉ nên bỏ qua thôi.  Những ai thích đào lại quá khứ thì sẽ nhận được sự ngớ ngẩn.

Nghề của đàn ông

 Xã hội không biết từ bao giờ đã phân công cho đàn ông phải xông pha kiếm tiền . Những việc trong nhà dù đàn ông có giỏi đến mấy vẫn bị xem thường. Tóm lại đã là đàn ông lại có vợ con thì việc kiếm tiền mang về là đương nhiên. Ngày nay kinh tế biến đổi sâu sắc. Nhiều việc có thể làm ở nhà. Nhưng cái đuôi của tư duy trên vẫn còn mạnh lắm. Vì thế có nhiều người đi ra ngoài chỉ để hít thở cho khuất mắt rồi quay về hùng dũng hơn. Kể cũng bi hài thật. Vấn đề chính không hẳn là do định kiến, mà chính người trong cuộc chưa thích nghi với thay đổi. Họ vẫn thích đóng bộ, đi làm, trở về theo lịch trình cách nay mấy chục năm. Nếu ở nhà thì cũng không làm gì có lợi cho bản thân và gia đình. Họ bị coi là phế nhân cũng không có gì oan. Chúng ta trong một thời điểm đầy đủ cho tự do cá nhân. Đi lại, leo trèo, chấm công không còn cần thiết. Nhưng như một con chim cảnh, chúng ta vẫn bối rối trước viễn cảnh tự do quá lớn.  Nên làm gì đó trước khi quá già. Không phải cái nghề định hình đàn ông mà...

Say rượu

 Trong xã hội này sự say sưa ở khắp mọi nơi. Say trong quán, say ở nhà và say trong các bữa tiệc mừng. Không chỉ là một thú vui, say còn thể hiện sự bế tắc trong cuộc sống. Cứ như không có rượu thì không còn thứ gì kích hoạt được niềm vui thú. Đáng tiếc là rượu lại gây nghiện. Các chất gây nghiện đánh vào trung tâm thần kinh, khiến nạn nhân phải dùng nó thường xuyên và tăng liều. Người nghị lực mấy mà gặp chất gây nghiện phù hợp cũng không dứt nổi. Họ còn bao biện bằng đủ thứ cho thói nghiện. Không thể phủ nhận , rượu kéo con người trên bàn tiệc lại gần nhau hơn. Nhưng mặt trái của rượu quá nhiều. Uống một hai chén thì vui, sang chén thứ ba thì đã thành quá lố.

Đối trị với tâm khó chịu

 Chúng ta thường khó chịu với cảnh vật, thời tiết, côn trùng, tiếng ồn, con người, và với những thứ hiện ra trên điện thoại . Đó là xuất phát từ phản ứng tức thời của tâm. Chúng ta có thể xoay chuyển tình thế bằng cách lờ đi, ngăn chặn hoặc quan sát tâm . Tâm ta nó không ngoan như ta tưởng , mà chứa rất nhiều mầm độc hại . Càng quan sát nó ta càng khiến nó nhu mì hơn. Không ai chủ đích làm ta khó chịu cả. Họ chỉ đang cố gắng nói chuyện với ta theo cách của họ .  Ta cũng không phải ôm đồm ham muốn giúp đỡ. Nếu không cùng tần số thì muốn giúp đỡ cũng khó.

Ở một mình

Ở một mình vui hay không vui ? Lòai người thường thích bầy đàn Chén tạc chén thù , góp gạo thổi cơm chung Lúc ai cũng khỏe mạnh thì vui đấy Nhưng có người chỉ chờ bạn sểnh chân Rồi dúi thêm một cái cho té hẳn Để họ cao hơn ta một cái đầu Bạn hãy nghĩ xem  Ở một mình vui hay không vui ? Khi ta khác họ thì luôn như vậy Hãy vui lên vì đó chính là bản chất lòai người.