Bài đăng

Nổi giận

 Nóng giận vốn là một trong tam độc. Nó bùng lên khi thời cơ đến. Nhưng nếu không nổi giận, liệu đối phương có đê cho ta yên?  Có lẽ nổi giận là một vũ khí phòng thủ hữu hiệu. Để làm được nó, ta cần chút sức mạnh, sự dũng cảm và phần thắng nắm chắc trong tay. Nếu không dám tự vệ , ta trở nên ươn hèn mà nhân gian gọi là quá hiền lành. Chừng nào không cần phải nóng giận? Khi không còn ai chọc tức ta nữa. Xung quanh ta toàn là người biết đối thoại . Khi còn sống trong gia đình, thì không nóng giận là điều không thể.

Vô thường

 Bây giờ thì trừ trẻ con và những người kém trí tuệ ra, ai cũng biết luật vô thường rồi. Nhiều thứ nay còn mai mất, không dự báo hay kiểm soát được gì. Động đất mạnh là một ví dụ. Nó phá hủy cả vùng đất rộng, hàng vạn người thương vong. Quy luật chung là vạn vật đều đến lúc bị phá hủy. Nhưng, sau phá hủy đó, sự vật mới lại hình thành, chu trình hồi sinh, thịnh vượng mới lại bắt đầu. Dưới con mắt tạo hóa, không có thành bại, không có đẹp xấu, không có kinh khủng. Chỉ là các quy luật vật lý, hóa học và sinh học đang vận hành. Con người thông minh hiểu các quy luật đó nhưng chưa hoàn toàn kiểm soát kết quả. Có lẽ không bao giờ con người đủ mạnh để kiểm soát các quá trình đó hoàn toàn theo ý của họ. Đó là lẽ thường của vũ trụ này.

Hệ thống kinh doanh

 Một hệ thống kinh doanh phải có lãi, nghĩa là tự nó nuôi được nó, dù là bằng giá trị thật hay giá trị thương hiệu (niềm tin thị trường vào tên tuổi vô hình của công ty). Muốn vậy thì nó phải thế nào? - Có doanh thu và lợi nhuận - Có thị phần đủ lớn - Có sự nổi danh nhất định ở địa phương hay quốc gia - Tự vận hành không phụ thuộc người sáng lập - Có bí quyết kinh doanh và/ hoặc công nghệ nổi trội - Sở hữu tài sản có thể thanh khoản và hoặc nhân công trình độ điêu luyện. Vì vậy nếu không muốn mờ nhạt và tắt ngúm, người chủ phải có tầm nhìn hoạch định, không chỉ biết làm cho qua ngày. Nghe cũng khó đấy, nhất là trong bối cảnh lúc này. Sai lầm của những người làm ăn tay mơ là không đo lường kết quả, chỉ sử dụng kênh quen biết , cho nên mãi lẹt đẹt , suốt đời không làm nên cơm cháo gì cả .

Quên ăn ngủ vì sao?

 Phiền não Tất cả những tâm tác động xấu đến cơ thể và trí não ta, Phật gọi là phiền não. Nó bao gồm, nhưng không giới hạn, những tâm buồn, giận, lo lắng, ham muốn, tiếc rẻ... Đối trị phiền não rất dễ, nhưng không phải nhiều người muốn thực hành, bởi vì nhãn quan hạn hẹp. Không nhìn xa trông rộng được thì chỉ thấy chiếc hộp trong đó cái ta là trung tâm. Tinh vi hơn, ta có thể bao bọc, cách ly phiền não bằng những thủ thuật. Nhưng một khi nó còn trong tàng thức thì cũng phải đến lúc nó nảy mầm bám rễ thành to lớn che mờ mọi tâm khác. Cuộc sống không ai có thể tính toán trước điều gì. Nhưng không phiền não thì ở đâu làm gì hoặc như thế nào ta cũng như đang ở Niết bàn.  Muốn giảm trừ và dứt hẳn phiền não chúng ta phải thực hành. Kể như không nghe, thấy, biết gì hết cả ngoài chuyện tu tâm thôi. Không bàn tính chuyện gì ngoài những cái thiết thực gần ta nhất. Như vậy không những thân tâm khỏe khoắn mà trí tuệ tăng trưởng, không tranh cãi mà lại thắng.

Cáp sạc

 Cáp sạc DC hóa ra càng ngắn càng tốt. Dây không cần to. Chỉ cần đoạn dây AC nhỏ nhưng an toàn làm ổ cắm nối dài. Có những thứ đơn giản mà mãi ta mới hiểu và áp dụng. Tư duy thật là kỳ lạ.

Văn hóa người

 Chúng ta có ngôn ngữ, chữ viết và nhiều công cụ vật chất và tinh thần để làm nên nền văn hóa của loài người trên Trái Đất này. Những khoa học, tôn giáo, tín ngưỡng đều do loài người tạo ra để hiểu và điều khiển thế giới xung quanh mình. Thế giới rộng lớn bao la mà con người thì nhỏ bé cả về kích thước lẫn hiểu biết. Cho nên những người có trí họ chỉ mô tả sự việc, sự vật mà không kết luận gì.  Cả về quá khứ và tương lai, vi mô và vĩ mô, con người đều đang khám phá . Tuy gần đây có nhiều đột phá nhưng còn xa mới đến lúc con người hiểu hoàn toàn vũ trụ. Thậm chid là không bao giờ. Ví như các loài sinh vật, văn hóa của chúng ra sao thì con người cũng chỉ hiểu phần nào thôi. Chỉ chúng mới biết mà chúng lại không truyền đạt cho con người được, do ngôn ngữ khác nhau.

Đọc ngược

 Đọc sách báo mà cứ đọc xuôi thì lâu lắm. Lâu vì không biết nó hết lúc nào, nhất là trên màn hình điện thoại bé tí và không có độ dày. Cho nên trừ truyện ra thì ta cứ đọc ngược. Đọc từ 2 đầu lại giữa hoặc từ giữa ra 2 bên, hoặc cứ chỗ nào mới lạ là đọc, không những tiết kiệm thời gian mà nắm bắt vấn đề cũng chóng vánh hơn. Như sĩ tử đi thi, phải xem vài chồng sách trong thời gian ngắn rồi trả bài, phải có kỹ năng sao chụp sách rất tốt thì mới tốt nghiệp được . Đây cũng là "bí quyết" để ai cũng đọc được các tài liệu dầy cộp mà không chỉ hài lòng với các video chế biến sẵn hoặc những đoạn văn ngắn và trở nên "uyên bác" hơn.