Bài đăng

Những việc đáng ghét

 Trên đời này có 3 việc đáng ghét nhất là tắm, cắt tóc và đổ xăng. Dĩ nhiên là có lý do chính đáng cả. Vấn đề ở đây là vì sao ghét mà ta không tránh được việc làm nó nhỉ ? Vậy thì đang có chuyện thú vị ở đây. Về tâm lý, những gì đem lại cảm hứng thì ta thích làm, những gì đem lại sự khó chịu thì ta ghét làm. Có những việc không thích không ghét, khi cần thì cứ làm thôi không cảm hứng hay chán ghét gì cả. Những việc ghét làm là khi làm nó tự nhiên sinh ra một kháng lực, làm cho ta có ý nghĩ " việc này thật vô ích và lãng phí" . Ví như lao động chân tay nó ra mồ hôi, mỏi cơ khớp, mệt nhưng ta lại nghĩ " việc này tốt cho sức khỏe" thì ta không ngại nữa mà lần sau thích làm. Thể dục , thể thao nó như vậy, mặc dù mệt nhưng vẫn thích làm. Ba cái việc cắt tóc, tắm và đổ xăng thì không thể nào mà yêu thích được, chỉ là đến lúc cần quá thì phải làm thôi.

Mê tín

 Mê tín là tin vào thứ không đáng tin. Do tư duy của con người được hình thành từ bé, trải qua vô số lĩnh hội trong đời rồi cố định thành quan niệm, lòng tin, tôn giáo. Khi đã theo tôn giáo là có thần linh để tôn thờ , thì những giáo huấn dù phi lý đến mấy họ vẫn làm theo không chút đắn đo. Ấy gọi là mê tín. Rất khó định nghĩa cái gì là chánh tín, cái gì là mê tín, nếu ta không có kiến thức, hiểu biết, vì mê tín cũng thay đổi như kiểu thời trang. Thời tiết và thời gian, hoàn toàn sáng tỏ bằng khoa học rồi, nhưng vẫn có người luận giải thần bí và rất nhiều người tin theo đấy thôi. Mê tín thì hại thân, hại gia đình, thất bại không hiểu tại sao, lại bị mấy ông thầy dắt mũi tiếp. Tâm linh là có thật, ma tà cũng là có thật, nhưng mê tín thì không bao giờ hiểu chúng mà chỉ tăng nỗi sợ hãi thần quyền .  Cũng nhiều quốc gia thần quyền nơi phụ nữ không được tôn trọng đấy . Chủ nghĩa thần quyền luôn đi theo mê mờ và tàn bạo mang danh nghĩa tốt.

Sợ chết

 Môi trường sống dần văn minh cho nên tuổi thọ trung bình của người đã khá cao. Con người không còn bị các bệnh đơn giản làm cho chết sớm nữa. Tuy vậy vẫn còn bệnh nan y chưa có thuốc chữa điển hình là ung thư, đột quỵ hoặc tai nạn. Xưa kia với tinh thần võ sĩ đạo người ta tự sát để đỡ phải chịu đau đớn. Ngày nay y học tìm cách kéo dài sự sống, khai thác bệnh nhân với số tiền rất lớn nhưng nhiều khi vẫn không qua khỏi. Vì sao con người muốn kéo dài sự sống ? Là do vô minh , không hiểu luân hồi, vô thường, và tâm tham ái. Mạng sống là quý báu nhưng không nên níu kéo bằng mọi giá. Khi sống không còn ý nghĩa thì chết đi để tái sinh là lựa chọn hay hơn.  Vì ham sống , sợ chết cho nên người ta bày đặt các phép kiêng khem và bồi bổ đến mức cuồng tín. Vô hình chung rước họa vào thân và phải ra đi sớm hơn.  Hãy cứ thong dong, tự tại, Trời cho đến đâu hưởng đến đó, làm việc trong khả năng, biết ước mơ và thực hiện nó, khi tử thần đến thì đón nhận. Con người không có lựa chọn nào h...

Cái tôi và tâm sân

 Hai cái này đi cặp với nhau như đôi bạn thân. Ta sân vì cái tôi của ta còn lớn và khi cái tôi lớn bị công kích, động chạm, khơi gợi thì cái tâm sân chòi ra. Sân thì cũng hay đấy, đôi khi làm ta dũng cảm , đôi khi ta thỏa mãn vì được nói không phải chọn ngôn từ lịch sự nữa. Đôi khi ta giải tỏa được oan ức bị đè nén.  Nhưng sân và cái tôi đều là chất độc trong tâm và người tu cần phải giải trừ. Có người không ngần ngại thử thách, thăm dò độ sân của ta thì ta có nên cám ơn không ? Như trong trò chơi của lũ trẻ, luôn có đứa dẫn đầu, có đứa bắt nạt đứa khác. Nếu ta nhẫn đến độ không phản ứng thì có phải là ta nhu nhược quá không ? Đây là những nan đề đời thường mà chính ta phải giải được. Tu nhà, tu chợ , kể cả tu chùa, luôn luôn khó nhưng cần tinh tấn thực hành. Vô minh càng ít thì việc bỏ sân và cái tôi càng dễ dàng hơn. Chọn cái tôi tăng trưởng hay giảm trừ, không có sách vở, không có thầy , chỉ là do ta thôi.

Mùa xuân

 Mùa xuân là mùa của hy vọng, ôn tập, đúc kết và sum vầy . Bên cạnh vui chơi, hưởng thụ thì đáng tiếc là còn xảy ra các vụ cãi cọ, say xỉn, tai nạn ...  Con người chọn mùa Xuân để chuyển sang một năm mới có lẽ là do tính ẩn tàng của mùa Đông để mùa Xuân nở rộ. Tất cả chỉ do quan niệm, truyền thống, văn hóa , không phản ánh đúng bản chất của tự nhiên. Nhưng người người, nhà nhà hô hào , hưởng ứng khiến nó trở thành cuộc lên đồng tập thể. Vẫn có người phản ứng lại . Bằng cách không về quê. Bằng cách làm việc xuyên Tết. Bằng cách đi xa... . Tuy còn là thiểu số nhưng đến một lúc nào đó loài người sẽ nhận ra và sống tỉnh thức hơn. Còn bây giờ, mưa dầm gió bấc, người dân chen chúc trên vành đai và cửa ngõ thủ đô , biếu tặng, mua sắm, trang hoàng cũng bởi mùa xuân vậy đó.

Bạn và thù đều không có thực

 Quan niệm bạn và thù được hình thành từ những câu chuyện cổ tích mà ta yêu thích lúc ấu thơ. Lớn rồi , ta dần nhận ra bạn hay thù là từng hoàn cảnh, có thể chuyển hóa sang nhau và do cách phân tích sâu đến đâu. Bạn mà không giúp được gì lại còn lẵng nhẵng, đã thế lại chơi kiểu bề trên Thù mà khiêu khích để ta thay đổi Con cái mà ăn bám bố mẹ, hở ra là đục đẽo Người họ hàng mà ghen ghét Người lạ mà mua hàng của ta Chó cắn mèo cào hay thú cưng ... Vô số ví dụ đều đi đến kết luận: bạn thù đều do hoàn cảnh và không có thực.

Ích kỷ

 Ích kỷ là chỉ biết lo cho bản thân. Một đứa bé có cả trời ích kỷ vì nó chỉ lo ăn, chơi, quấy nhiễu để người lớn đáp ứng. Dần lớn lên, ích kỷ chuyển sang hình thức trao đổi thiên về lợi ích của mình , thậm chí trộm, cướp để có tài sản. Ở mức nào đó, ích kỷ cần cho sinh tồn. Nhưng trên mức đó ích kỷ làm ta bị bó buộc, khó phát triển trí sáng tạo, hào hiệp. Liều lượng ích kỷ vì vậy quan trọng . Pháp luật phát triển thì ích kỷ càng khó thấy. Trong văn hóa thôn xóm ai ích kỷ là lộ ra ngay. Người lớn ích kỷ khá nguy hiểm vì họ tạo ra đổ vỡ ở mọi nơi họ động vào. Dù sao, ích kỷ cũng gắn với bản tĩnh động vật, mà người là động vật, cho nên không thể triệt bỏ hoàn toàn được,