Bài đăng

Ái dục

 Đức Phật từng nói ái dục như ngọn lửa, lúc âm ỉ lúc bùng phát. Làm thế nào khống chế được nó không để nó thiêu cháy ta thì chúng ta không thể không biết. Ái dục là một cơn nghiện. Càng chạy theo nó thì nó khiến ta càng khó thỏa mãn hơn. Do đó chỉ có một cách là đoạn tuyệt. Giảm dần. Ngăn cản hình ảnh, âm thanh đi vào não bộ và dừng mọi suy nghĩ liên quan đến ái dục.  Câu hỏi đặt ra là, liệu các biện pháp ấy có hiệu quả không , hay chỉ là một lối kiêng khem khiên cưỡng ? Thực tế là nhiều nhà tu hành vẫn hưởng lạc ái dục bí mật trước khi bị phát giác đó thôi. Ở chỗ này ta nên thành thật với chính mình: ý muốn ái dục là bản năng và nó xuất hiện mọi lúc thuận lợi. Vậy việc tăng trưởng độ miễn nhiễm với ái dục nằm ở đạo lực của tu hành. Khi tâm thức lên tới những tầng cao, chúng ta mới thực sự thoát ly khỏi ái dục. Khi còn cơ thể sinh học này, việc giữ gìn giới hạnh là cần thiết, không thể buông lung phóng giật được, nếu không muốn sa vào con đường hủy hoại bản thân và kéo theo đó...

Buông cái điện thoại xuống

 Khi chúng ta mở điện thoại hay thậm chí cầm nó thì trí óc không được nghỉ ngơi . Phải điều khiển, phải chụp hình, quay phim, kiểm tra mạng xã hội, trả lời tin nhắm và cuộc gọi, phải kiểm tra pin, phải xử lý máy bị đơ, rồi lo nó rơi, nó bị trộm cướp... Khi buông nó xuống một tầm tay, bỗng nhiên cơ thể được nghỉ ngơi. Khí huyết điều hòa. Ngủ say. Không còn những kích thích hỗn tạp nữa. Hãy nên buông nó nhiều lần trong ngày và chỉ đụng đến nó khi cần xử lý công việc hay giải trí một lúc thôi.

Có nghĩa và vô nghĩa

 Có những thứ có nghĩa với người này nhưng vô nghĩa với người khác và ngược lại. Ví dụ như chất hữu cơ rất là hôi thối nhưng làm phân lại tốt. Vàng bạc kim cương rất đắt tiền nhưng gặp nạn đói không ăn được vẫn chết.  Khi dọn dẹp nơi làm việc, chúng ta giữ lại những thứ có nghĩa - tùy theo công việc đang làm - và vứt bỏ những thứ vô nghĩa . Khi dọn dẹp đúng thì nơi làm việc sẽ gọn gàng và tiện dụng.

Tưởng vậy mà không phải vậy

 Trong cuộc sống và công việc hàng ngày, chúng ta thường xuyên ngộ nhận. Điều đó có nghĩa là chúng ta cho rằng sự vật, hiện tượng nó phải như thế này, bám chấp vào quan niệm đó, trong khi thực chất nó lại là khác, hoặc nó đã rời khỏi trạng thái cũ rồi. Sở dĩ như vậy vì trí não luôn thích định nghĩa, giải thích mọi thứ, đó là bản năng sinh tồn. Kể cả khi định nghĩa , giải thích đó không đúng thì nó vẫn cần để chúng ta bám vào, để cảm giác ta vẫn tồn tại và quan trọng. Chúng ta không thể chịu nổi ý niệm rằng thực ra chúng ta không tồn tại. Xã hội loài người được xây dựng , vận hành dựa trên sự ngộ nhận ấy. Nếu muốn thực sự am hiểu điều gì đó, thì ta phản nghiên cứu chuyên sâu. Khảo sát và tra cứu nhiều nguồn dữ liệu và trực tiếp thực nghiệm. Điều này rất mất công và tốn kém. Nhưng vô cùng thú vị với những ai đam mê và có khả năng. Chúng ta có thể nghiên cứu trồng cây, nuôi chim cá, bố trí cách nghe nhạc cho hay, đồ chơi công nghệ, đánh cờ... Nhưng đó là các thú giải trí không có giá ...

IC chuyên dụng

 Trong thiết bị điện tử , càng nhỏ gọn thì IC càng tích hợp cao. Các hãng lớn độc quyền chế tạo IC không bán ra ngoài cho nên khi IC hỏng là rất khó mua để thay thế. IC không thể chế tạo lấy được chỉ có thể lai ghép câu kéo mà thôi. Mua lại của mấy nhà bán hàng tồn kho thì giá lại đắt quá. Thế mới biết các hãng lớn thật lợi hại, vừa có giá trị thương hiệu mạnh, vừa có thế độc quyền linh kiện chiến lược, đối thủ không thể làm nhái hoặc làm ăn khuất tất với họ được. Những IC bán trong nước chủ yếu là hàng phổ thông, lắp các máy móc đơn giản, không có IC chuyên dụng mua được dễ dàng đâu các bác ạ.

Kệ

 Nhiều khi chúng ta có ham muốn kết nối, giúp đỡ , xin xỏ . Nhưng điều quan trọng nhất là rèn luyện bản thân thì lại bỏ bê. Thế là sai. Cho nên, ngoài cái thân này ra, thì mọi việc xảy ra đều kệ. Kính chúc độc giả ngày mới an lành !

Luyện tâm từ bi

 Từ bi nghe thì đơn giản nhưng từ bi với ai mới là quan trọng. Ta có từ bi được với người già cả lẫn không? Với trẻ con tự kỷ không? Với người nói chung gọi là yếu thế hơn ta không ? Với người ốm liệt giường mà vẫn khó tính không? Với người nghèo gàn dở không? Với cấp dưới làm hỏng việc không ? Với các con vật nhỏ yếu không?... Thường là không đâu. Ta sẽ chán nản, khó chịu rồi bỏ mặc họ đấy. Với côn trùng thì đánh giết vô tội vạ. Thế là chưa có từ bi. Vì chưa có từ bi nên phải đi khất thực, ăn bằng đồ bố thí. Những người khất thực không phải do lười biếng mà là đạo lực của họ đã khá cao rồi, chấp nhận bị mắng nhiếc sỉ vả tâm vẫn không dao động. Vì vậy tu không cần vào chùa, mà tu giữa đời mới khó hơn gấp bội. Từ bi không phải là đóng kịch. Đóng kịch chỉ được một lúc thôi. Còn tâm từ bi khi đã rèn luyện xong thì nó trở thành bản năng tự nhiên.