Bài đăng

Không nên giảng đạo

 Cuộc sống con người có những hoạt động cơ bản hàng ngày và công việc. Trên nữa ở góc độ tư tưởng là tôn giáo và các thứ chủ nghĩa , cũng gần tương đồng với chính trị. Phần lớn các cuộc trò chuyện là ở mức độ cơ bản và công việc. Đối với vấn đề tư tưởng mỗi người có niềm tin khác nhau và đây là vấn đề dễ động chạm. Ném cho ai đó một niềm tin cũng như tát người ta một cái. Điều này rất nên thận trọng vì người ta đa phần là không nhận thức được , sẽ lấy làm lạ và xa lánh anh không thật cần thiết. Trừ khi được hỏi trực tiếp và người ta sẵn sàng lắng nghe, còn thì nên tránh. Niềm tin là thứ khó thay đổi nhất và không có lợi gì cho người truyền bá niềm tin. Đức tin giữ cho mình và trong nhóm tín ngưỡng là đủ rồi.

An toàn tâm lý

 An toàn tâm lý là một nhu cầu căn bản. Đó là trạng thái không bị đe dọa, mất mát tạm thời. Nếu ta cảm thấy bản thân và gia đình và tài sản của ta ổn định thì ra cảm thấy an toàn. Sự cảm thấy có thể là sai. Ví như trong bạn có tế bào ung thư mới mọc, con bạn đang trốn đi chơi, vợ/ chồng bạn làm điều khuất tất mà bạn không thấy, thì bạn vẫn cảm thấy an toàn như thường. Ngay khi cảm nhận được sự vi phạm tiêu chuẩn an toàn do bạn đặt ra ấy thì bạn bất an, sợ hãi hoặc nổi giận . Đó là trạng thái đáng sợ , ai ai cũng muốn tránh. Người tu hành thì khác. Ngay khi quy y , họ được học quy luật vô thường, khổ và điều này rất dễ lĩnh hội. Có những thứ ta không thể kiểm soát được mà sự kiếm soát chỉ dẫn tới sai trái và vô vọng. Vậy nên chỉ cần điều chỉnh tiêu chuẩn an toàn của bạn mà thôi. Trừ khi là một em bé hoặc người trẻ. Khi đã trưởng thành, bạn phải có tiêu chuẩn an toàn độc lập của riêng mình. Cuộc sống xét cho cùng chỉ là sự biến đổi, ta mất đi thứ này và ta có thứ khác, chuỗi tuần hoà...

Dính mắc

 Những lúc mà ta đang cảm thấy trống trải  thì tự nhiên có nhu cầu liên lạc với ai đó để tìm kiếm sự hỗ trợ hoặc đồng cảm. Đó là một bản năng tự nhiên, nhưng hàm chứa những điều vô thức , vô minh: - Lãng phí thời gian cho những việc quan trọng cần kíp hơn - Một cuộc liên lạc sẽ phát sinh ra những điều vô ích , vô minh mới - Xa rời hoặc loanh quanh gần mục tiêu của bản thân thay vì nhắm thẳng đến mục tiêu đó. - Làm mồi cho những kẻ khôn ngoan hơn lợi dụng. Cho nên tỉnh táo, tĩnh trí, tập trung vào việc chủ chốt là quan trọng nhất.

Nếu muốn làm gì thì hãy sờ ví

 Kẻ sĩ hay mắc cái bệnh sĩ, coi tiền như cỏ rác , lý tưởng mới là quan trọng. Họ muốn làm nhiều điều tốt đẹp bao phủ mọi mối quan hệ họ có nhưng không nghĩ mình tài hèn sức mọn. Nhưng quy luật thị trường là tiền trao - cháo múc. Bất kể gánh hàng rong hay giao dịch quốc tế.  Vì vậy , hãy sờ ví trước khi làm gì.

Không lời

 Không phải điều gì cũng thể hiện bằng lời nói . - Khi một phát biểu mà không trả lời được các câu hỏi phản biện, phát biểu ấy sai hoặc chưa chín chắn - Một lý luận dài dòng lặp đi lặp lại qua nhiều năm là một lý thuyết không đáng tin - Im lặng là không quan tâm, lui lại dò xét hoặc chịu thua, cũng không biết được thâm ý của họ như thế nào. - Người khôn không hề thông minh. Họ quăng vấn đề ra và kín đáo thu thập ý kiến của mọi người. Nhưng họ ít khi để lộ bí mật sinh tồn cho bè bạn . - Tình và tài luôn đi kèm với nhau như hình với bóng. Tình là nền tảng, tài là phép thử. Thiếu tài thì tình dễ nhạt theo. - Tiền tài và sức khỏe là những thứ người ta không thể cho nhau được mà ai cũng đang cố gắng để có thật nhiều - Quan hệ rộng giống như cơn khát nước, càng nhiều càng muốn có thêm , nhưng cuối cùng chỉ tạo ra sự mệt mỏi và trống rỗng.

Mệt mỏi

 Có đôi khi ta cảm thấy chán nản Vì con đường gập ghềnh còn xa quá Cũng chẳng biết đích đến là gì Ai là người giúp sức cùng ta Con đường nào dễ đi Vẫn cứ phải tiến bước Dù chậm nhưng không gục ngã Tinh gọn lại hành trang Bước tiếp...

Đứng trước cái đẹp

 Khi đứng trước cái đẹp , phản ứng đầu tiên của tâm là ngỡ ngàng, vui thích, mê say rồi sinh ra tâm ham muốn sở hữu càng lâu càng tốt , càng nhiều càng tốt. Nhưng trí tuệ sẽ dừng lại để hỏi. Bản chất của cái đẹp này là gì ? Nó có thực sự "đẹp" như vẻ ngoài của nó hay không ? Khi đã biết rõ sự thật rồi, tâm sẽ ly tham, rời đi và không còn bám chấp nữa. Mọi cái đẹp đều có cạm bẫy và giá để sở hữu nó là vô cùng lớn. Đẹp xấu đều là do trí não quy định mà thôi.