Cái tôi và tâm sân
Hai cái này đi cặp với nhau như đôi bạn thân. Ta sân vì cái tôi của ta còn lớn và khi cái tôi lớn bị công kích, động chạm, khơi gợi thì cái tâm sân chòi ra. Sân thì cũng hay đấy, đôi khi làm ta dũng cảm , đôi khi ta thỏa mãn vì được nói không phải chọn ngôn từ lịch sự nữa. Đôi khi ta giải tỏa được oan ức bị đè nén. Nhưng sân và cái tôi đều là chất độc trong tâm và người tu cần phải giải trừ. Có người không ngần ngại thử thách, thăm dò độ sân của ta thì ta có nên cám ơn không ? Như trong trò chơi của lũ trẻ, luôn có đứa dẫn đầu, có đứa bắt nạt đứa khác. Nếu ta nhẫn đến độ không phản ứng thì có phải là ta nhu nhược quá không ? Đây là những nan đề đời thường mà chính ta phải giải được. Tu nhà, tu chợ , kể cả tu chùa, luôn luôn khó nhưng cần tinh tấn thực hành. Vô minh càng ít thì việc bỏ sân và cái tôi càng dễ dàng hơn. Chọn cái tôi tăng trưởng hay giảm trừ, không có sách vở, không có thầy , chỉ là do ta thôi.