Bài đăng

Đa tài là khổ

 Những người đa tài yêu thích nhiều thứ. Bởi việc gì họ cũng nghĩ là có thể làm được. Nhưng đến một lúc nào đó, họ phải chấp nhận khoanh vùng khả năng của mình, chọn lấy một việc, và từ bỏ tất cả những ham mê mặt vặt khác. Thế giới đã chuyên môn hóa sâu sắc. Và từ lâu các cụ đã nói "một nghề thì sống, đống nghề thì chết". Luyện cho tinh thông một nghề ắt có đất dụng võ. Kể cả khi nghề ấy mai một thì những người còn trụ lại vẫn kiếm ăn tốt, thậm chí còn dễ dàng nổi tiếng hơn, làm không hết việc. Chuyên sâu một thứ, đào sâu tận gốc rễ, làm đến đỉnh cao của nó, điều này bắt buộc ta dành sự chú tâm cao độ, và do đó, phải bỏ qua những thứ ta cũng ham thích, nhưng không thể chuyên sâu đồng thời.

Ăn, ngủ, chơi

 Nếu một ngày không phải ăn Thì bạn sẽ làm được rất nhiều việc Nếu một ngày không phải ngủ Thì bạn sẽ làm được rất nhiều việc Nếu một ngày không chơi Thì bạn sẽ làm được rất nhiều việc Nhưng đừng tưởng bở Không có ăn, ngủ, vui chơi Thì bạn chẳng làm được gì đâu Ăn , ngủ, vui chơi Đó cũng là nhiệm vụ phải hoàn thành.

Thế giới không cần bạn

 Ảo tưởng vai trò khiến một vài người trở nên rất hoang tưởng, cho đến khi họ bị ốm nặng, thì lúc đó họ mới biết rằng thế giới về thực chất không cần sự tồn tại của bạn. Bạn nghèo, bạn giàu, bạn khỏe, bạn yếu, bạn hung hăng... tất cả không có ý nghĩa gì đối với nhân loại . Trừ khi bạn là vĩ nhân phát minh ra những thứ như lửa, máy bay, tàu con thoi... thì tên tuổi bạn được đưa vào sử sách và có một bộ phận dân chúng nào đó biết đến , thế thôi. Cho nên hãy thoải mái đi, làm điều mình cho là đúng và rút ra kết luận cho bản thân.

Vì sao chúng ta không thể lớn mạnh về tài chính?

Những người chúng ta chơi thì hầu hết không giỏi giang kinh tế. Ngược lại những người giỏi giang kinh tế không chơi với ta. Ở góc độ này ta thử tìm cách phân tích qua thông tin và cảm nhận vậy. 1. Nhân tài kinh tế rất tàn bạo và chúng ta không có tính cách đó 2. Chọn lọc xã hội khiến nhiều nhân tài kinh tế đã bị thất bại và chúng ta không biết đến họ 3. Tuy nhiên vẫn còn một số ít bạn bè anh em là nhân tài kinh tế thực sự đáng học hỏi. Nhưng ta lại tự cao để học hỏi họ không được bao nhiêu. Hoặc cảm thấy làm như họ thì quá mệt mỏi nên ta không bắt chước. 4. Muốn giàu lên thì phải chăm chỉ đúng hướng. Lười biếng và yếu đuối là nguyên nhân chính của cái nghèo. 5. Đột phá chỉ đến khi ta gặp đúng người. Khi chưa đúng người thì ta đang là một chiến binh đơn độc chỉ săn mồi nhỏ bé. 6. Bản thân ta đã từng là ngôi sao kinh tế rắn rỏi trong hai chục năm. Bây giờ ta tu tập chuyển hướng tính cách để giảm nghiệp xấu. Mọi sự không cần nóng vội, chỉ cần kiên trì là được.

Bệnh quên

 Giả sử ta bị mất toàn bộ trí nhớ thì sao nhỉ ? Toàn bộ thông tin tích lũy được đều bị xóa sạch, hoặc bị giam giữ đâu đó trong đầu mà không thể lấy ra được. Lúc đó có lẽ ta sẽ giống như đứa bé mới chào đời, cơ thể vẫn bình thường nhưng không hề biết gì. Tình huống này cực đoan quá. Nhưng người mất gần hết trí nhớ thì có. Khi đã bị mất trí nhớ thực sự thì gần như không thể chữa khỏi. Suy ra trí nhớ vô cùng quan trọng với cuộc sống của ta. Mọi hoạt động cao cấp như lái xe, chơi thể thao, làm việc ... đều cần trí nhớ. Tuy nhiên nhiều người lại không lo bảo quản mà luôn hủy hoại nó đi như thức khuya, uống rượu, ăn uống thiếu khoa học, để nhà cửa bừa bãi... khó tránh khỏi mất trí nhớ nghiêm trọng lúc về già.  Ngược lại, quá chỉn chu cũng tạo gánh nặng cho trí nhớ. Có những thứ không cần nhớ thì nên quên đi cho nhẹ cái đầu.

Đừng đê âm thanh đánh lừa

 Âm nhạc là thứ âm thanh nhân tạo mà đa số con người muốn nghe. Nghe để rung động, để che lấp tâm trí, họ gọi là thưởng thức nghệ thuật. Nhưng thật ra toàn bộ âm nhạc là giả tạo. Từ sáng tác, chơi lại, ghi âm, lưu trữ và phát lại cần một dây chuyền sản xuất khổng lồ, để đổi lại vài giờ sao nhãng vui vẻ. Không giúp gì cho cuộc sống. Sao người ta không thấy tiếng trẻ con, người già, bệnh nhân, thú vật, gió lay cây xào xạc.v.v... làm âm thanh giải trí, mà lại tạo ra thứ âm thanh riêng gọi là âm nhạc ? Vì nghe nó lọt tai, êm ái, dễ chịu, không khác gì uống rượu, bia và hút thuốc. Các nhạc sĩ, nhạc công và ca sĩ hầu hết đều vật vã với tài năng của mình để tạo ra thứ âm thanh mê hoặc đó. Vì vậy không nên say đắm âm nhạc cũng như các đồ gây nghiện khác, và tâm trí của ta sẽ sáng tỏ hơn. Cũng như thuốc chữa bệnh, hay cây nạng, đến khi tự mình có thể tự chủ, ta cần bỏ sự dính mắc với chúng. Về âm thanh , thứ duy nhất hữu ích là tin tức , ví như trên đài phát thanh, nhưng nó lại kèm theo nhi...

Quy luật vòng tròn xoắn ốc

 Trong triết học Marx có nói đến sự phát triển theo quy luật vòng tròn xoáy trôn ốc. Thực tế đúng là như vậy thật. Có những chuyện mấy năm trước ta đã gặp, nay lại gặp lại kịch bản y như cũ. Điều đó có chút thú vị , nhưng cũng lo lắng là ta có phải dậm chân tại chỗ trong khi xã hội đã tiến rất xa chăng?  Nếu như ta vẫn còn tồn tại và khỏe mạnh thì cũng không có gì đáng lo lắng . Nhưng nếu cái sự lặp lại ấy lại là ốm đau, nợ nần, nghèo đói, thì ta phải xem xét lại hành động trong quá khứ. Quy luật xoáy trôn ốc nói rằng thời điểm sau ta phải ở vị trí cao hơn thời điểm trước, chứ không phải gặp lại đúng điểm xuất phát. Bạn có thể hơn quá khứ được những gì thì đó chính là sự phát triển. (Đây là bài viết thứ 1000 trong blog, đúng là viết còn nhiều hơn bà con trồng rau).