Ái dục
Đức Phật từng nói ái dục như ngọn lửa, lúc âm ỉ lúc bùng phát. Làm thế nào khống chế được nó không để nó thiêu cháy ta thì chúng ta không thể không biết. Ái dục là một cơn nghiện. Càng chạy theo nó thì nó khiến ta càng khó thỏa mãn hơn. Do đó chỉ có một cách là đoạn tuyệt. Giảm dần. Ngăn cản hình ảnh, âm thanh đi vào não bộ và dừng mọi suy nghĩ liên quan đến ái dục. Câu hỏi đặt ra là, liệu các biện pháp ấy có hiệu quả không , hay chỉ là một lối kiêng khem khiên cưỡng ? Thực tế là nhiều nhà tu hành vẫn hưởng lạc ái dục bí mật trước khi bị phát giác đó thôi. Ở chỗ này ta nên thành thật với chính mình: ý muốn ái dục là bản năng và nó xuất hiện mọi lúc thuận lợi. Vậy việc tăng trưởng độ miễn nhiễm với ái dục nằm ở đạo lực của tu hành. Khi tâm thức lên tới những tầng cao, chúng ta mới thực sự thoát ly khỏi ái dục. Khi còn cơ thể sinh học này, việc giữ gìn giới hạnh là cần thiết, không thể buông lung phóng giật được, nếu không muốn sa vào con đường hủy hoại bản thân và kéo theo đó...