Bài đăng

Kẻ khuấy động

 Đôi khi một chuyến thăm hỏi , một cầu bình luận cũng biến ta thành kẻ đi khuấy động sự bình yên của ai đó. Khi họ đang rất hài lòng với cuộc sống, niềm vui, sở ghét, sự tham gia của ta chỉ thêm một vài dao động vô nghĩa trong tâm hồn của họ, thì ta trở thành kẻ có tội. Hãy nên tập trung vào việc của bản thân thay vì trở thành kẻ khuấy động vô nghĩa, ta sẽ tập trung năng lượng tốt hơn cho mình và cho xã hội nói chung.

Tìm lại cảm xúc cũ là vô ích

 Cuộc sống như một dòng chảy mà bạn phải luôn trôi chảy theo . Có những cảm xúc đẹp từ trong quá khứ bây giờ cứ muốn tái tạo lại như là phim ảnh, âm nhạc , kể chuyện ... thì nó cũng chỉ như sự níu giữ vô vọng và hoài phí. Hãy cứ trôi chảy hoặc bay nhảy tiếp và bạn sẽ gặp những cảm xúc đẹp mới , bởi lẽ đơn giản là cảm xúc đã trôi đi rồi thì không bao giờ có lại nữa.

Hiệu quả của quảng cáo

 Ngày nay hiển nhiên là khách hàng không mua hàng theo quảng cáo . Thế nhưng quảng cáo lại không thể thiếu. Nếu như ta có một mặt hàng ta nhất định phải quảng cáo để gieo khái niệm cho khách hàng tương lai. Có khi phải mất một vài năm họ mới đủ điều kiện và quyết định mua hàng của ta. Không như bài đăng đánh vào cảm xúc thông thường , bài quảng cáo cần có tính thương trường phù hợp với đối tượng cần nhắm đến. 

Đi

 Đi là gợi mở. Khi tâm trí tù mù thì đi cũng là cách tránh được sự bế tắc, tìm ra nhiều cách mới để cuộc sống đỡ khó khăn và trở nên phong phú hơn.  Ô tô, máy bay, tàu hỏa ... là những phương tiện giúp ta đi xa. Xã hội càng phát triển thì các nhà ga, bến tàu, sân bay càng đông đúc và sầm uất. Thời bao cấp đi lại rất khó khăn , chen chúc khổ sở. Bây giờ hầu hết tàu xe đều đầy đủ tiện nghi. Vì việc đi bây giờ dễ dàng nên người đi không còn độc đáo. Việc đi cũng đắt đỏ và tốn thời gian. Cho nên đi cần xác định mục đích , hình thành kỹ năng thành thạo rất có lợi cho công việc. Lần đầu đi trí não còn bỡ ngỡ học hỏi. Nơi chốn con người đều có vẻ kỳ lạ. Lần sau đã quen . Lần sau nữa thông thuộc tự tin hơn lên. Đi nhiều thì mạnh dạn hơn đi ít. Có người cả đời chẳng đi đâu. Không ai đi được mãi. Đến một tuổi nào đó người ta đành ở chết dí một nơi rồi chết. Người là một giống loài kỳ lạ. Có phước thì được đi nhiều. Có người bắt buộc phải đi rõ nhiều. Vậy phước hay không là do cách nghĩ....

Cư xử cứng và mềm

 Phong cách cư xử của con người ta phụ thuộc vào nghề nghiệp cũng nhiều. Bộ đội , giám đốc, chỉ huy công trường thường cư xử cứng rắn, 1 là 1, 2 là 2, dễ nổi nóng, còn công an, dân vận, nhà ngoại giao, đại khái những người va chạm nhiều luồng tư duy khác nhau thì hay và buộc phải cư xử mềm, đi sâu vào lòng quần chúng, thì mới được việc. Nóng quá, thẳng quá, sổ toẹt quá không phải là hay. Nhưng mềm như cây cỏ thì cũng chẳng ngóc đầu lên cao được. Học ăn học nói cả đời là vậy. Trong kinh doanh làm ăn đừng cư xử cứng. Đối tác , khách hàng không thích thế. Nhưng cần hiểu luật để không bị nhũn quá , dễ bị bắt nạt và lợi nhuận mỏng.

Càng quan tâm nhiều thứ ta càng vô dụng

 Năng lượng của một người là hữu hạn. Nệ nguồn năng lượng cần dùng một cách tiết kiệm và có định hướng. Trí não thì bản chất lan man cho nên nó thường quan tâm hơn mức cần thiết đến mọi điều xảy ra xung quanh. Nào là chuyện trong nhà , ngoài phố, nào là chuyện trên mạng, rồi chuyện bạn bè, anh em, cứ rùm beng hết cả lên. Những thứ náo loạn đó khiến tâm ít khi được an ổn. Kỳ thực những thứ chuyện mà liên quan trực tiếp đến ta không nhiều. Cũng như khi ngồi ghế nhà trường, chỉ cần văn ôn võ luyện, bây giờ chỉ cần tập trung luyện tay nghề và kiến thức là đủ. 

Cẩn thận với người hiểu bạn

 Những người không hiểu ta không đáng sợ. Chỉ những người rất rất hiểu ta mới nên đáng sợ mà thôi. Vì họ biết chân tơ kẽ tóc về ta.  Thân nhau lắm cắn nhau đau các cụ đã dạy rồi. Cho nên phải phòng bị cho mình một khoảng cách xã giao.  Những ai muốn mở rộng mạng lưới xã hội, dù để làm ăn hay vui chơi cũng phải biết giữ ý, giành cho bạn bè khoảng riêng tư, kể cả online và offline.