Bài đăng

Đòi hỏi quá cao

 Khi thực tế đối tượng là a, nhưng ta lại muốn nó là 2a, 5a... 10a... thì gọi là đòi hỏi quá cao về lượng. Ngoài lượng ra thì còn nhiều chiều kích thước khác như là hướng đi, độ ổn định, độ trung thực... gọi chung là tố chất của đối tượng. Ta sẽ dùng mọi biện pháp rèn giũa, tác động để đối tượng đó đạt kỳ vọng cú ta một cách nhanh nhất. Và đấy chính là nóng vội. Muốn đạt mục tiêu, không thể nóng vội , nhưng cũng không nên buông thả. Những việc làm có mục đích của con người đều phải kiểm soát, từ nông nghiệp cho tới công nghệ cao, giáo dục , đào tạo và quản lý tròn mọi lĩnh vực.

Không nên lặp lại lối mòn

 Con người tích lũy kiến thức , thông tin và kỹ năng từ quá khứ cho nên khi gặp tình huống mới họ đều dùng lối suy nghĩ và hành động cũ để xử trí. Ưu điểm của điều này là mọi việc được tự động hóa nhanh chóng. Nhưng nhược điểm chí mạng là không giải quyết được vấn đề cho những bài toán lớn. Càng nhiều lối mòn chúng ta càng yếu kém, cuối cùng thua cuộc rút vào một nơi khu trú an toàn. Cần mạnh mẽ sử dụng các ý tưởng mới, táo bạo, đó mới là cách xử lý vấn đề hay nhất.

Kiêng điện thoại

 Kiêng điện thoại chỉ cần vài tiếng là khỏe hơn hẳn. Rời xa cái điện thoại đúng là một ân huệ cho bản thân. Chúng ta nên thay thế việc sử dụng điện thoại bằng các phương tiện giải trí khác , mà không có sóng cao tần cường độ cao phát xạ ra xung quanh. Hơn thế nữa, những nội dung lộn xộn, đột ngột khi đi vào não nó có độ rối trí rất cao. Não giống như một máy tính già cỗi phải xử lý lượng tin thức liên thiên khổng lồ, không ngừng lý giải và sắp xếp đống rác khổng lồ đó, cuối cùng đơ, lag, giật là điều hiển nhiên. Đây là vấn đề chung của toàn xã hội, còn lên các nghị trường để ban hành luật hẳn hoi. Nhưng chúng ta cần nhận thức và đi trước, không nên chờ luật. Tiến hành thay thế cách làm việc và giải trí, thay điện thoại bằng những thứ khác lành hơn. Chỉ khi nào không có cách nào khác, chúng ta mới nên dùng điện thoại mà thôi.

Sai lầm nên tránh

 Chơi nhầm người, chọn nhầm nghề, đó là hai sai lầm lớn nhất mà một người nên tránh. Chơi nhầm người bạn sẽ luôn căng thẳng mà không có lợi ích gì đáng kể.  Chọn nhầm nghề bạn sẽ làm việc trong sự mệt mỏi cho đến lúc nghỉ hưu. Cô đơn là một diễm phúc. Làm nghề mình yêu thích luôn có lợi .

Cần và đủ

 Trong học toán chúng ta đã biết đến điều kiện cần và đủ, nghĩa là một sự tương đương, rằng một kết quả dẫn đến là sự hội tụ đủ các yếu tố cần thiết. Câu này thường gặp trong môn hình học sơ cấp.  Trong kinh doanh, muốn đạt mục tiêu thì cũng phải có những điều kiện cần và đủ nhất định. Muốn có lợi nhuận, thì phải có vốn, kiến thức, tay nghề, máy móc , quan hệ thị trường và tư duy kinh tế. Nếu không có đủ điều kiện mà lại muốn thành công, thậm chí giàu to, thì không khả thi, theo đuổi mất công. Thà đi đánh Vietlot cơ hội còn cao hơn. Đùa thôi, Vietlot xác suất trúng thấp lắm, cho nên anh em kinh doanh phải đi xây dựng những điều kiện cần và đủ nói trên, vài ba năm sau mới có cơ may thành công.

Bực mình chính là một tâm xấu

 Một ngày chúng ta gặp không ít những chuyện bực mình. Nhưng bực mình nhất có lẽ là với một người thân gàn dở. Việc tốt nhất có thể làm là xác định ranh giới để không bị làm phiền.  Về nguyên nhân sâu xa, sự phiền phức vốn dĩ là nghiệp giữa họ và ta. Khi nghiệp chưa được hóa giải xong thì vẫn còn phiền. Ta cần điều chỉnh thái độ của mình để không còn cảm thấy phiền nữa mà là niềm vui khi được phụng sự. Không có gì đến với ta một cách vô lý cả. Sự vô lý ở chỗ ta chưa hiểu hết chiều sâu của thế giới. Bực mình là một tâm xấu ác , nó tồn tại khi ta vẫn cho rằng ta có điều gì đó hơn người, cống cao. Bằng chứng là sau khi bộc lộ sự bực mình bằng phàn nàn, chửi bới, lên giọng, thì ta cũng không hề cảm thấy thoải mái mà sự phiền muộn còn đeo bám một thời gian dài.  Chỉ khi không còn bực mình, nghĩa là tâm sân , trong bất kỳ hoàn cảnh nào, ta mới có cơ hội tăng trưởng trí tuệ.

Ảo tưởng (tiếp theo)

 Tất cả những gì mà ta nghĩ là mình biết chẳng qua là một loại ảo tưởng thiên kiến. Trí não không thể chịu được việc không giải thích , quy nạp mọi thứ vào khuôn khổ đã biết. Đọc sách nhiều cũng làm rối trí thêm vì nội dung sách đó là ảo tưởng của tác giả được phép phát hành. Mong muốn gom trí khôn nhân loại vào một cái bồ và dùng dần cũng chỉ khiến ta trở thành mớ sáo rỗng. Chỉ có cách làm nó. Làm rồi ta có một là kinh nghiệm , cái này chắc chắn là có, và điều thứ hai là thành công là điều không chắc chắn lắm. Những mớ sáo rỗng nay dễ bắt gặp còn con người kinh nghiệm thì ít hơn, vừa kinh nghiệm vừa thành công thì hãn hữu mới gặp mà thôi. Kinh nghiệm , đến lượt nó, cũng là một mớ ảo tưởng kết dính bền chặt nhất. Hiện tại trôi chảy không quan tâm kinh nghiệm của ta. Người bán hàng cứ thu tiền, hàng hóa cứ được trao đi, vi phạm điều này là tranh chấp, không còn hòa bình nữa. Thực tại là cú đánh thức hữu hiệu nhất. Mọi giấc mơ đều sực tỉnh. Dĩ nhiên ta có quyền mơ tiếp cho đến khi bị...