Bài đăng

Không có tiền

 Không có tiền là do bạn làm mọi thứ đều dang dở. Người ta chỉ trả tiền cho những việc hoàn thiện . Sản phẩm dang dở còn 0,01% thì họ cũng không mua. Vì vậy hãy cố gắng hoàn thiện kỹ năng hoàn thiện sản phẩm.

Tham

Bản chất cơ bản của con người là tham. Tham ăn, tham yêu, tham chiếm giữ. Có tài năng một chút thì tham làm việc lớn. Có biết việc thiện thì tham đi giúp người. Gặp bạn bè thì tham nói. Có năng lực thì tham làm việc không để ý đến sức khỏe. Tham hiểu biết nên luôn hóng hớt tin tức. Tâm tham giúp chúng ta tồn tại , nhưng không giúp trưởng thành tâm linh. Cần xả bỏ cái tham này, không còn nữa thì ta mới an yên thực sự. An yên quá thì chán lại nghĩ ra việc để làm. Như vậy vòng xoáy lại phát sinh kiểu như con người không bao giờ hết tham. Chỉ có cách tu thiền lên các cõi giới cao , thấy rõ sinh diệt, khổ do tham như thế nào, thì ta mới đoạn diệt được tham. Hành trình đó xa và khó khăn lắm, chỉ các bậc trưởng thượng mới thành tựu được. Còn chúng ta , hãy bớt tham đi, và phòng vệ cái tham của công chúng.

Đọc quá nhiều

 Đọc quá ít đương nhiên là thiếu kiến thức , nhưng đọc quá nhiều cũng tác hại rất lớn. Nhân gian gọi là mọt sách. Nghĩa là luôn luôn dùng mắt để đọc cái gì đó. Giấy, báo, phim ảnh, màn hình máy tính, điện thoại, hễ rời ra một lát là không chịu nổi. Đọc nhiều khiến mắt kém, não hoạt động nhiều, cơ thể ì ạch, dần dần thành phế nhân không làm được việc gì, ngay cả kiếm tiền lẻ hay nấu ăn cũng không biết làm. Chúng ta cần sống cho cân bằng, thì mới khỏe được. Cái gì cũng có tỉ lệ vừa phải mới là tốt đẹp. Bế quan là cách hiệu nghiệm nhất cho việc nghiện đọc. Bế là ngăn lại. Quan là giác quan. Không chỉ mắt mà cả 5 giác quan gồm mắt, tai, mũi, lưỡi, da, đều cần ngăn không cho tiếp xúc với môi trường xung quanh, để cơ thể và trí não hoàn trả lại những năng lực tự nhiên vốn có.  Đấy là một cái gì đó gần với thiền minh sát ( Vipasana - quan sát mọi thứ như nó là ).

Lưỡng lự

 Lưỡng lự hay đắn đo là khi ta đứng trước tình huống cần quyết định nhưng lại chưa đủ dữ liệu để quyết, nên còn chần chừ chờ đợi thêm thời gian. Điều này là tốt vì tránh được hậu quả đáng tiếc, chưa làm gì thì chưa sao, nhưng ta không thể kéo dài sự chần chừ vô thời hạn được. Đến một lúc nào đó, ta cũng phải quyết hoặc ai đó sẽ quyết định thay ta. Trí não là một thiết bị xử lý chậm chạp, cho nên mọi quyết định nhanh chóng đều trở nên hấp tấp, trừ khi đã được lên quy trình và tập dượt nhiều lần. Từ việc ăn nói, nấu ăn, công việc to nhỏ trên đời, cũng phải làm nhiều lần mới thành thạo. Việc kéo dài thời gian kèm theo tổn thất tài chính. Vì vậy những người chậm chạp thường nghèo, làm ăn thua lỗ, vay nợ. Nhưng những kẻ cơ hội không hẳn là dễ giàu. Thói quen chụp giật, hấp tấp làm họ thành công cũng có ngày làm họ suy sụp. Vì cơ hội không có mãi . Mà cách thành công trong thời kỳ này sang thời kỳ sau không còn hữu dụng, tri thức không thể cập nhật khiến cho họ lỗi thời nhanh chóng. Xem ...

Khi trở về già

Tuổi già nó không đến ngay. Dần dần nó tiếp cận chúng ta từng ngày từng ngày một. Theo tiến trình đó, con người ai cũng già, bệnh và chết như một quy luật tự nhiên. Đứng trước thực tế không thể bác bỏ này, chúng ta luôn có 2 cách tiếp cận. 1 là thu vén thật nhiều để chuẩn bị cho tuổi già sung túc nhất có thể 2 là buông xả dần để khi ra đi không còn gì hối tiếc. Ở tuổi già , mà cố gắng có thêm danh vọng, tài sản, vòng tròn quan hệ, thì cũng tốt thôi, nhưng nó trái với quy luật của thiên, địa, nhân. Nên bớt dần đi, tham vọng, dự án, vật chất, con người trong danh mục "tài sản" của bạn. Chăm làm việc từ thiện. Cho đi sức lực, trí tuệ và thời gian cho những hoàn cảnh khó khăn hơn bạn. Bớt ăn chơi, du ngoạn, bảo trì sức khỏe và thanh lọc tâm trí. Bỏ hết những gì không thuộc về ta, làm cho linh hồn nhẹ gánh, mới có thể rung động ở các tầng tần số cao. Buông tha cho người nhà, con cái , không cố kiểm soát chúng. Không nên nuôi thú cưng để giải khuây vì ta với chúng hiểu biết khác xa...

Con cái

 Con cái là những người ở với ta từ lúc nó sinh ra . Sống chung với nhau tự nhiên trở thành gắn bó cũng như ta nuôi chó , mèo , chim cảnh vậy. Tuy gắn bó nhưng mối quan hệ này không cân bằng. Khi vui , con có thể quên cha mẹ. Cha mẹ trưởng thành chỉ mong con hạnh phúc là được. Tuy không ít cha mẹ coi con là tài sản. Trách nhiệm của cha mẹ là nuôi, dạy cho con khôn lớn đủ sức bươn trải với đời. Trách nhiệm của con cái là lo cho cha mẹ lúc già, yếu, chết. Trong lúc thực thi những trách nhiệm này, nhiều khi không tròn vai khiến cho sự bất hòa trở nên phổ biến hơn là sự hóa hiếu. Người có tu thì biết buông bỏ đúng lúc, không bám víu vị kỷ. Con cái có thể khôn dại , ngoan hư, thành đạt hoặc không. Chỉ cần cha mẹ không vô trách nhiệm thì có thể coi là hoàn thành nghĩa vụ với con. Yêu con bất kể nó ra sao , để nó tự do bay nhảy vẫy vùng theo nguyện vọng của nó, không cấm cản. Khuyên can vừa đủ và để nó tự quyết. Có quyền công dân rồi thì dám làm dám chịu, cha mẹ chỉ hỗ trợ phần nào. ...

Chuyện tu

 Trong lịch sử dài của mình, con người đã luôn cố gắng tìm ra cách sống tốt nhất. Không phải tất cả, nhưng các triết gia và lãnh đạo tôn giáo đã không ngừng truyền bá một lối sống để đạt được hạnh phúc viên mãn.  Hiện tại cũng có rất nhiều sách hướng dẫn tu tập. Muốn tu, thì bạn phải đọc , đó là chuyện đương nhiên. Cũng như tại sao cần tu, thì là do đến một lúc nào đó cuộc sống nói cho bạn là phải tu. Nhưng đọc thuộc kinh sách không làm bạn chứng đạo. Chứng đạo là một kết quả chỉ xảy ra khi bạn thực hành đúng hướng và bền bỉ.  Trong cuộc sống, chỉ có hành động bằng hết sức lực và đam mê, để dẫn đến thành công và thất bại, lúc đó bạn mới có đủ nguyên liệu cho tu tập. Còn nếu cứ ngồi đó, rong chơi và mơ ước thứ nọ thứ kia thì vẫn là đang ở một chỗ mà thôi. Kinh sách , mặc dù quá phong phú và hoàn hảo, nhưng lại không thể đáp ứng nhu cầu hạnh phúc toàn hảo của con người trước vô thường của đời sống. Dù con người có trải qua bao nhiêu thời gian trên địa cầu thì chiến tranh, t...