Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Rèn tâm

Cưỡng

Nhiều khi ta cần phải cưỡng lại cảm xúc, bởi vì cảm xúc là nguyên nhân của mọi xao động. Cảm giác thì tốt , đói, khát... là phục vụ cơ thể, còn cảm xúc phần lớn dựa trên ảo tưởng. Có những lúc muốn nhắn tin, gọi điện, chỉ phục vụ cảm xúc, biết rằng sau đó không có gì mới, không có gì lợi lạc, thì nên phanh lại. Cuộc sống nên co gọn lại thì mới tốt đẹp và bình yên .

Cố gắng hay từ bỏ?

 Có những việc làm chỉ vì thú vui thì cố gắng không bằng từ bỏ. Có những việc mang lại lợi lạc thì nên cố gắng. Cố gắng không phải bằng sức , vì dùng sức nhanh mệt, mà dùng suy ngẫm, phát minh và thử nghiệm. Thời gian bỏ ra có thể nhiều, phí tổn quy đổi trên thị trường lao động có thể đắt giá, nhưng lợi ích thu được là nhận thức. Nhận thức luôn luôn là vô giá. Dưới con mắt người sử dụng lao động, thế là lãng phí, gàn dở , đáng bị đuổi việc, nhưng gàn dở chẳng phải luôn xuất hiện trong xã hội loài người đó sao ?

Thiền chờ đèn đỏ

 Đi đường gặp đèn xanh đèn đỏ mà không lấy điện thoại ra xem thì cũng là thiền. Có khi phải đợi đến hơn 100 phút, cảm giác sốt ruột bèn lấy điện thoại ra xem và chơi. Điều đó phần lớn là vô bổ. Nhưng con người ngày nay phần nhiều là suy thoái độ kiên trì đến mức chỉ rời điện thoại ra vài phút mà không làm gì là cảm thấy bồn chồn.  Một khi đã sửa là sửa từ những việc nhỏ nhất. Nếu việc nhỏ như thế đã không làm được thì đừng nói gì việc lớn, quanh năm suốt tháng cứ hấp ta hấp tấp chẳng được thành quả gì. Âu cũng là do xã hội công nghệ thông tin quá bùng nổ và sẵn dùng. Trí não con người đã bị định hình theo lối đó. Muốn cưỡng lại phải dùng chút nghị lực , và ý chí, từng chút một không dễ dàng chút nào.  Ngay cả máy tính thời xưa dùng để lập trình làm gì có Internet và các thứ mạng xã hội. Nên ngồi đồng vài ngày liền để viết code cũng không khó lắm. Bây giờ lại thêm AI đơn giản hóa nhiều tác vụ cho nên đấu tranh với các thế lực vô hình chiếm dụng não trở nên vô cùng khó khăn...

Chứng bồn chồn

 Trước những chuyến đi , người ta thường rơi vào tâm trạng bồn chồn ( hồi hộp, sốt ruột, lo lắng) hỗn độn. Điều này là do hệ thần kinh phản ứng trước một điều chưa rõ ràng. Chuyến đi càng xa, càng dài ngày, càng làm đại sự thì độ bồn chồn càng lớn. Quả thực đây là tâm lý non nớt mà những người từng trải sẽ cảm thấy quen.  Kỳ thực, chúng ta không đi đâu cả. Tâm vẫn dính liền với thân. Chỉ là cảnh quan thay đổi. Giác quan và ngoại vi thay đổi. Thân khẩu ý thay đổi để tương tác với ngoại cảnh mới. Nếu như không nguy hiểm, ta không nhất thiết phải bồn chồn. Mà nếu có đi vào chỗ nguy hiểm đi nữa, coi như thân này chẳng có, có lẽ ta sẽ đi vào trạng thái dũng mãnh hơn. Quán sát hơi thở , để thân làm chỗ dựa cho tâm, thì bồn chồn vô ích sẽ không còn nữa.