Bài đăng

Thời gian

 Đôi khi trong cuộc sống Có những thứ không có giải pháp Thời gian sẽ tự chữa lành Như cái xác không hồn sẽ có vi khuẩn phân hủy  Cây cối và động vật làm sạch Nếu còn động lực bạn hãy đứng lên Nếu không thì chờ thời gian chữa lành tất cả Thế giới không hề suy suyển khi không có bạn.

Không ham lợi lộc

 Lợi và lộc là những thứ người đời đều yêu thích. Gọi chung là lợi lộc. Đó có thể là thức ăn hoặc của cải, đất đai, tiền bạc, chế độ đãi ngộ, phúc lợi hoặc sắc đẹp . Khi muốn trưng dụng một ai, người chủ phải đem lợi lộc ra chiêu dụ. Khi muốn tình cảm của một ai, người tán tỉnh cũng đem lợi lộc ra mua chuộc. Hứa cho người ta sở hữu những thứ ấy để họ đi theo mình. Nó tương tự như mồi nhử trong cái bẫy chim thú. Con vật thông minh không nghe theo tiếng gọi của lợi lộc mà dựa trên linh tính của bản thân, nhằm bảo vệ tự do và bình yên của mình. Vì không ham lợi lộc ta có thể nghèo trước mắt. Ta cần tìm ra cách làm giàu bằng lối đi riêng ít hoặc không có người từng biết đến. Đó là cách tiền nhân lập nghiệp khi xưa. 

Tĩnh lặng

 Tâm trí con người không được rèn giũa trong âm thanh. Nó cần sự tĩnh lặng. Kể cả các bản nhạc hay nhất cũng cần tắt đi. Chỉ có trong yên tĩnh, sự nghỉ ngơi mới được hoàn toàn và ý tưởng mới trong sáng mới được phát sinh. Mỗi người cần có một không gian riêng nơi không còn một âm thanh nào của đời sống có thể chui vào.  Sự giao tiếp rất cần thiết nhưng cũng có lúc cần tạm ngưng. Quá ồn ào, quá triết lý cũng chỉ đem thêm rác vào tâm trí. Và rác cần sự tĩnh lặng để đào thải ra. Tâm trí là một thực thể khó chiều nhưng điều tốt nhất cho tâm trí là nghỉ ngơi.

Cưỡng

Nhiều khi ta cần phải cưỡng lại cảm xúc, bởi vì cảm xúc là nguyên nhân của mọi xao động. Cảm giác thì tốt , đói, khát... là phục vụ cơ thể, còn cảm xúc phần lớn dựa trên ảo tưởng. Có những lúc muốn nhắn tin, gọi điện, chỉ phục vụ cảm xúc, biết rằng sau đó không có gì mới, không có gì lợi lạc, thì nên phanh lại. Cuộc sống nên co gọn lại thì mới tốt đẹp và bình yên .

Bên trong và bên ngoài

Cùng là một sự việc đang diễn ra nhưng cảm nhận về nó khác hẳn nhau đối với người bên trong và người bên ngoài. Ở trong thì thiếu khách quan do nó thao túng tâm trạng và cơ thể của anh ta ở mức cao nhất. Họ rất bối rối và mất bình tĩnh khó tìm được giải pháp cho những vấn đề khó. Ở ngoài thì thấy khá bình tĩnh hoặc dửng dưng lý giải vanh vách. Kết luận là ở trong và ở ngoài là 2 vị trí quan sát khác nhau cho nên kết quả thấy được cũng khác nhau , không nên tranh cãi, khuyên nhủ bừa bãi mà khi nào rơi vào trong ta mới có thực chứng chuẩn xác được. 

Đòi hỏi quá cao

 Khi thực tế đối tượng là a, nhưng ta lại muốn nó là 2a, 5a... 10a... thì gọi là đòi hỏi quá cao về lượng. Ngoài lượng ra thì còn nhiều chiều kích thước khác như là hướng đi, độ ổn định, độ trung thực... gọi chung là tố chất của đối tượng. Ta sẽ dùng mọi biện pháp rèn giũa, tác động để đối tượng đó đạt kỳ vọng cú ta một cách nhanh nhất. Và đấy chính là nóng vội. Muốn đạt mục tiêu, không thể nóng vội , nhưng cũng không nên buông thả. Những việc làm có mục đích của con người đều phải kiểm soát, từ nông nghiệp cho tới công nghệ cao, giáo dục , đào tạo và quản lý tròn mọi lĩnh vực.

Không nên lặp lại lối mòn

 Con người tích lũy kiến thức , thông tin và kỹ năng từ quá khứ cho nên khi gặp tình huống mới họ đều dùng lối suy nghĩ và hành động cũ để xử trí. Ưu điểm của điều này là mọi việc được tự động hóa nhanh chóng. Nhưng nhược điểm chí mạng là không giải quyết được vấn đề cho những bài toán lớn. Càng nhiều lối mòn chúng ta càng yếu kém, cuối cùng thua cuộc rút vào một nơi khu trú an toàn. Cần mạnh mẽ sử dụng các ý tưởng mới, táo bạo, đó mới là cách xử lý vấn đề hay nhất.