Bực mình chính là một tâm xấu

 Một ngày chúng ta gặp không ít những chuyện bực mình. Nhưng bực mình nhất có lẽ là với một người thân gàn dở.

Việc tốt nhất có thể làm là xác định ranh giới để không bị làm phiền. 

Về nguyên nhân sâu xa, sự phiền phức vốn dĩ là nghiệp giữa họ và ta. Khi nghiệp chưa được hóa giải xong thì vẫn còn phiền.

Ta cần điều chỉnh thái độ của mình để không còn cảm thấy phiền nữa mà là niềm vui khi được phụng sự.

Không có gì đến với ta một cách vô lý cả. Sự vô lý ở chỗ ta chưa hiểu hết chiều sâu của thế giới.

Bực mình là một tâm xấu ác , nó tồn tại khi ta vẫn cho rằng ta có điều gì đó hơn người, cống cao. Bằng chứng là sau khi bộc lộ sự bực mình bằng phàn nàn, chửi bới, lên giọng, thì ta cũng không hề cảm thấy thoải mái mà sự phiền muộn còn đeo bám một thời gian dài. 

Chỉ khi không còn bực mình, nghĩa là tâm sân , trong bất kỳ hoàn cảnh nào, ta mới có cơ hội tăng trưởng trí tuệ.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Giỗ đầu Bố vợ

Tệ xá mùa đông

Có liên quan tới mình hay không?