Bị ám ảnh
Tâm trí dường như luôn phải bám vào một điều gì đó để bị ám ảnh. Một thần tượng, một nạn nhân, hay một thú chơi... Đạo Phật gọi là sự dính mắc.
Ám ảnh giống như một điều tiêu cực hơn. Dù đã cố gắng nhưng tâm trí không thể rời khỏi đối tượng đó.
Thủ phạm của ám ảnh là tâm xấu xa trong tư duy của ta, ta không phân biệt được phải trái, đúng sai, một mực cho rằng nó phải thế này, phải thế nọ, do tầm nhìn hạn chế, và do định kiến.
Thoát khỏi ám ảnh bằng cách kích hoạt tâm từ bi. Từ là hiền lành. Bi là thông cảm và thấu hiểu. Khi bạn đã từ bi rồi, trí tuệ phát sinh và không thể bị ám ảnh bởi bất kỳ điều gì nữa.
Ám ảnh ở mức độ nhẹ có thể là tốt, nó giúp ta suy nghĩ sâu hơn để xử lý công việc hoặc mối quan hệ. Nhưng khi để nó ảnh hưởng đến ngôn ngữ của mình thì đã là tệ rồi.
Nhận xét
Đăng nhận xét