Ảo tưởng
Một người trẻ có năng lực thường ảo tưởng về khả năng của mình. Rằng sẽ làm được việc gì đó lớn để đời. Xã hội khuyến khích ảo tưởng ấy lớn hơn nữa. Cho đến khi trung tuổi, gặp phải bức tường kiên cố khiến họ phải dừng lại suy xét. Thực tế họ đã sai ngay từ lúc còn trẻ. Họ đã cưỡi con hổ dữ mà không nhận ra. Họ bỏ ngoài tai mọi lời can gián. Có lẽ ai cũng đều như vậy..
Qua tuổi trung niên, cần biết yêu bản thân. Tim , não, cơ thể của mình. Rồi đến gia đình. Rồi đến những thứ khác. Chú trọng hơi thở, ăn uống lành mạnh. Đối với tinh thần, cần tháo bỏ những phần mềm ảo tưởng , trên mây, thiếu thực tế. Dù là vĩ nhân, được trời ban trí tuệ siêu phàm đi nữa, mà dính ảo tưởng thì kết cục đều không tốt đẹp. Cứu thế giới, cứu nhân loại, phát minh bước ngoặt... nghe thì hay đấy, nhưng nếu không làm cho chính mình yên ổn thì cũng chỉ như một cái gợn trong dòng mênh mông của lịch sử.
Xã hội lúc nào cũng cần nhân tài. Nhưng là nhân tài có thực lực. Làm được và không ảo tưởng. Muốn vậy con người phải tìm về gốc rễ, nguồn cội, nắm bắt vấn đề và giải quyết từ bản chất của chúng.
Nhận xét
Đăng nhận xét