Chuyện ăn
Ăn trong ngôn ngữ Phật giáo gọi là thọ thực, là hành động chúng ta cung cấp chất dinh dưỡng cho cơ thể. Nếu ăn mà như cái xe đổ xăng, thì chúng ta có thể phát chán, nên thiên nhiên ưu ái cho chúng ta khoái cảm khi ăn. Vì có khoái cảm nên phát sinh ăn nhiều và ăn và cả uống lung tung, dẫn đến hại răng, họng, vòm họng, thực quản, dạ dày, ruột, đại tràng, gan thận, thần kinh... nghĩa là sinh ra vô số bệnh do ăn sai, bao gồm cả ung thư. Vì vậy ăn nên vừa đủ, có chất lượng không những là kỹ năng cần thiết mà còn là nhiệm vụ của giới trung niên và cao tuổi, để hạn chế phải đi gặp bác sĩ.
Ăn còn là cơ hội giao lưu bạn bè, đối tác, các thành viên gia đình. Là một khía cạnh văn hóa vùng miền và quốc gia. Ứng xử trên bàn ăn không đúng thì có thể mất hợp đồng lớn.
Không phải ai cũng có đủ thức ăn. Khi hết tuổi thiếu niên , gia đình không còn chu cấp nữa, mà lại thất nghiệp, thì ăn có thể trở nên một nhu cầu lớn. Nếu không có chánh mạng (nghề nghiệp chân chính), không có lương hưu, không có phúc lợi xã hội, thì thiếu đói ắt sẽ xảy ra , có khi phải đi khất thực. Mà tu sĩ đi khất thực thì cũng phải ban pháp cho người cung tiến, không phải chỉ xin ăn như những người ăn mày.
Xem ra chuyện ăn không hề nhỏ. Mỗi ngày chúng ta đi chợ, nấu nướng, ăn , rửa bát , cũng mất ba bốn tiếng đồng hồ không phải là ít thời gian.
Về nguyên lý, người trưởng thành đổi sức lao động lấy thức ăn. Người nào biết trao đổi đúng cách thì mới có nhiều đồ ăn mà thôi.
Hiện tại, có đồ ăn và đủ sức ăn là một loại phước mà chúng ta nên trân trọng và bảo trì trong cuộc sống này.
Nhận xét
Đăng nhận xét