Vai trò của tôn giáo
Con người sinh ra với cái tâm hoặc là bất kham, hoặc là yếu nhược. Rồi họ cùng khổ. Tôn giáo khi đó như cái cọc để họ bám vào, như cái neo để họ khỏi trôi lăn. Sau khi định thần lại rồi, họ cần phát hiện ra rằng tôn giáo không phải là thứ để bám chấp cả đời, cần buông ra và đi tiếp. Bởi vì sau hàng ngàn năm, kinh sách và huấn thị của tôn giáo không khỏi có chỗ sai lệch, hoặc vô tình hoặc cố ý của người biên soạn. Buông bỏ tôn giáo khác với vô thần. Vô thần là chưa được giác ngộ, còn buông bỏ là áp dụng tôn giáo rồi và thấy được những điểm bất toàn và tiến lên tiếp. Trên tất cả, tôn giáo thuộc văn hóa và chúng ta đều đi kế thừa những điểm ưu việt của người xưa. Tôn giáo , cũng như triết học, không phải là nơi làm kinh tế, mà là phương tiện để ta hiểu thế giới và hoàn thiện bản thân.
Nhận xét
Đăng nhận xét