Được và mất

 Chúng ta ra đời , làm lụng, tích trữ rồi qua đời thực sự về mặt toán học được và mất có tổng bằng nhau.

Phát minh ra cái này thì lại tiêu tốn một cái khác tương đương bù vào.

Rất nhiều tiện nghi của chúng ta chỉ nhằm xoa dịu cảm xúc. Đê bù lại, chúng ta tốn chi phí mua sắm, lắp đặt , vận hành, bảo dưỡng, sửa chữa và thanh lý.

Không có phát minh thì sao? Thì ta rảnh hơn để cho tu tập tâm linh, điều đó có ý nghĩa hơn nhiều đấy.

Nhưng vì sao chúng ta không ở nhà tranh, đun củi và thắp đèn dầu nữa? Không phải những điều đó quá tệ mà chúng ta đã quen với nhà xây, bếp điện và đèn điện rồi. Ngoài ra khi gió bão thì nhà tranh thực sự không an toàn. Phát minh ra sắt và bê tông đúng là hữu ích. Con người lấy sắt từ quặng, luyện thép bằng điện hoặc than , nung đá thành xi măng là những phát minh liên ngành của hóa học, vật lý và địa chất. Những người ở nhà ngói hoặc gỗ có tuổi thọ kém hơn do không được bảo vệ đủ tốt.



Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Giỗ đầu Bố vợ

Tệ xá mùa đông

Có liên quan tới mình hay không?