Đừng đê âm thanh đánh lừa

 Âm nhạc là thứ âm thanh nhân tạo mà đa số con người muốn nghe. Nghe để rung động, để che lấp tâm trí, họ gọi là thưởng thức nghệ thuật. Nhưng thật ra toàn bộ âm nhạc là giả tạo. Từ sáng tác, chơi lại, ghi âm, lưu trữ và phát lại cần một dây chuyền sản xuất khổng lồ, để đổi lại vài giờ sao nhãng vui vẻ. Không giúp gì cho cuộc sống. Sao người ta không thấy tiếng trẻ con, thú vật, gió lay cây xào xạc.v.v... làm âm thanh giải trí, mà lại tạo ra thứ âm thanh riêng gọi là âm nhạc ? Vì nghe nó lọt tai, êm ái, dễ chịu, không khác gì uống rượu, bia và hút thuốc. Các nhạc sĩ, nhạc công và ca sĩ hầu hết đều vật vã với tài năng của mình để tạo ra thứ âm thanh mê hoặc đó.

Vì vậy không nên say đắm âm nhạc cũng như các đồ gây nghiện khác, và tâm trí của ta sẽ sáng tỏ hơn. Cũng như thuốc chữa bệnh, hay cây nạng, đến khi tự mình có thể tự chủ, ta cần bỏ sự dính mắc với chúng.

Về âm thanh , thứ duy nhất hữu ích là tin tức , ví như trên đài phát thanh, nhưng nó lại kèm theo nhiều điều vô bổ như quảng cáo và chính trị. Không nghe cũng không sao.

Lại nữa là tin tức chiến tranh, thảm họa, thể thao và những vụ lùm xùm trên đời, chúng không ảnh hưởng đến ta như khí thở và thức ăn và con cái, cho nên không xem cũng không sao.

Tin tức giúp chúng ta trên bàn trà nói năng lôi cuốn hơn mà thôi. Ngoài ra phần lớn chúng đều làm lãng phí tài nguyên quý báu của bản thân.

Về tụng kinh thì sao? Những bài kinh là khám phá vô giá của đạo Phật, ta cần hiểu thấu đáo , nhưng một khi đã hiểu rồi, việc nghe đi nghe lại để ru ngủ không còn cần thiết nữa, mà điều cần là thực hành và trải nghiệm bản thân thay vì học vẹt.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Tệ xá mùa đông

Giỗ đầu Bố vợ

Có liên quan tới mình hay không?