Luyện tâm từ bi
Từ bi nghe thì đơn giản nhưng từ bi với ai mới là quan trọng.
Ta có từ bi được với người già cả lẫn không? Với trẻ con tự kỷ không? Với người nói chung gọi là yếu thế hơn ta không ? Với người ốm liệt giường mà vẫn khó tính không? Với người nghèo gàn dở không? Với cấp dưới làm hỏng việc không ? Với các con vật nhỏ yếu không?...
Thường là không đâu. Ta sẽ chán nản, khó chịu rồi bỏ mặc họ đấy. Với côn trùng thì đánh giết vô tội vạ.
Thế là chưa có từ bi. Vì chưa có từ bi nên phải đi khất thực, ăn bằng đồ bố thí. Những người khất thực không phải do lười biếng mà là đạo lực của họ đã khá cao rồi, chấp nhận bị mắng nhiếc sỉ vả tâm vẫn không dao động.
Vì vậy tu không cần vào chùa, mà tu giữa đời mới khó hơn gấp bội.
Từ bi không phải là đóng kịch. Đóng kịch chỉ được một lúc thôi. Còn tâm từ bi khi đã rèn luyện xong thì nó trở thành bản năng tự nhiên.
Nhận xét
Đăng nhận xét