Ái dục

 Đức Phật từng nói ái dục như ngọn lửa, lúc âm ỉ lúc bùng phát. Làm thế nào khống chế được nó không để nó thiêu cháy ta thì chúng ta không thể không biết.

Ái dục là một cơn nghiện. Càng chạy theo nó thì nó khiến ta càng khó thỏa mãn hơn. Do đó chỉ có một cách là đoạn tuyệt. Giảm dần. Ngăn cản hình ảnh, âm thanh đi vào não bộ và dừng mọi suy nghĩ liên quan đến ái dục. 

Câu hỏi đặt ra là, liệu các biện pháp ấy có hiệu quả không , hay chỉ là một lối kiêng khem khiên cưỡng ? Thực tế là nhiều nhà tu hành vẫn hưởng lạc ái dục bí mật trước khi bị phát giác đó thôi. Ở chỗ này ta nên thành thật với chính mình: ý muốn ái dục là bản năng và nó xuất hiện mọi lúc thuận lợi. Vậy việc tăng trưởng độ miễn nhiễm với ái dục nằm ở đạo lực của tu hành. Khi tâm thức lên tới những tầng cao, chúng ta mới thực sự thoát ly khỏi ái dục.

Khi còn cơ thể sinh học này, việc giữ gìn giới hạnh là cần thiết, không thể buông lung phóng giật được, nếu không muốn sa vào con đường hủy hoại bản thân và kéo theo đó là gia đình của mình.

Ái dục có ba loại, một là ham mê một người nhất định và muốn chiếm hữu tình cảm và thể xác người đó. Hai là chỉ cần thỏa mãn bản năng tình dục của bản thân bất kể đối tượng là ai. Và ba là sự đan xen giữa hai loại đó. Loại nào cũng nguy hại như nhau, khiến ta đánh mất bản thân và rơi vào vòng xoáy hiểm nguy.

Cô đơn là điểm khởi đầu. Khi cô đơn ta sẽ cần có bạn tâm sự, rồi đến tâm đầu ý hợp, rồi đến ái dục tham luyến không muốn rời xa. Khi cô đơn không nên trò chuyện phóng túng mà phải chú tâm vào việc đang làm. Công việc chính là trụ cột cho việc xa lánh ái dục.

Kết luận, việc sa vào chủ nghĩa ái dục không đem lại kết quả tốt đẹp. Bằng cách thực hành giới, chúng ta có thể đạt được hạnh phúc chân thật và trường tồn hơn.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Tệ xá mùa đông

Có liên quan tới mình hay không?

Giỗ đầu Bố vợ