Dể duôi
Theo từ điển Phật giáo, dể duôi là trạng thái lười biếng, thiếu nỗ lực, thích an nhàn hưởng thụ, ham ăn uống, ngủ nghỉ, nuôi cá, ngắm hoa , ngắm tranh, thưởng trà, nghe nhạc, làm thơ , viết truyện chỉ để cho vui, hay ôn chuyện quá khứ.
Đây là một trong những đại tội trong con đường tu tập, khiến lãng phí thời gian mà không tiến bộ.
Cũng như học trò lười ham chơi, không ôn luyện bài vở, học hành đì đẹt không có thành tích.
Dể duôi là thói quen của cơ thể và tâm trí, muốn trốn tránh vào nơi an nhàn sung sướng, không muốn suy nghĩ vất vả , lao động cực nhọc. Sau này đến lúc cơ thể già lão, suy yếu, mà không có tiền chi dùng, tâm linh không tăng trưởng, nhận thức ra được thì không còn thời gian và cơ hội làm lại nữa.
Đối trị với dể duôi là tinh tấn. Chuyên tâm công việc hàng ngày. Học kinh Phật để hiểu rõ và áp dụng, rèn luyện cơ thể và tâm trí cho vững vàng, tránh mê tín dị đoan. Hiểu rõ tác hại của dể duôi thì ta sẽ giảm tránh được nó.
Nhận xét
Đăng nhận xét