Vô hình

 Giá như ta có thể tàng hình

Để đi vào trong đám đông

Nghe người ta xì xào bàn tán

Ta sẽ thôi ảo mộng

Rằng ta là thế nọ thế kia

Ta chỉ là hạt bụi 

Cả bạn và tôi

Gặp nhau là quý

Không gặp cũng chẳng sao

Vì chúng ta chưa thể tàng hình

Nên vẫn còn mơ ngủ đấy thôi.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Hoàn cảnh xô đẩy

Ứng xử với các lời khuyên

Giỗ Bà Ngoại tôi