Ngủ & thức
Điều khá vô lý xảy ra khi chúng ta thức để đợi cơn buồn ngủ rồi lại ngủ cho đến khi tỉnh dậy, vòng tuần hoàn cứ thế trôi đi không để lại di sản có ý nghĩa nào .
Các tế bào đồng hóa, dị hóa liên tục chỉ để chúng ta già đi mỗi ngày .
Vậy mà cũng gọi là cuộc sống sao.
Rồi đến khi có bệnh, chúng ta cố gắng điều trị cho khỏe và tiếp tục vòng lặp này.
Chúng ta có gia đình, sinh con và nuôi con, mong cho chúng lớn lên tự lập, chăm sóc cha mẹ già, vui chơi với chúng bạn, để rồi già đi, tất cả thành kỷ niệm.
Hòa bình và chiến tranh, no và đói, giàu và nghèo, khỏe và bệnh , toàn bộ tạo thành bức tranh nhạc đầy màu sắc.
Cũng chẳng có ý nghĩa gì cả sau khi ta chết đi.
Cuộc sống là vở kịch. Chỉ có nợ và tội là có thật.
Chúng ta dùng thời gian còn lại để thoát tội và nợ của chính mình.
Ông bà , cha mẹ của chúng ta cũng vậy.
Sự khác nhau là có ngộ ra sự thật hay không.
Nhận xét
Đăng nhận xét