Đi

 Đi là gợi mở. Khi tâm trí tù mù thì đi cũng là cách tránh được sự bế tắc, tìm ra nhiều cách mới để cuộc sống đỡ khó khăn và trở nên phong phú hơn. 

Ô tô, máy bay, tàu hỏa ... là những phương tiện giúp ta đi xa. Xã hội càng phát triển thì các nhà ga, bến tàu, sân bay càng đông đúc và sầm uất. Thời bao cấp đi lại rất khó khăn , chen chúc khổ sở. Bây giờ hầu hết tàu xe đều đầy đủ tiện nghi.

Vì việc đi bây giờ dễ dàng nên người đi không còn độc đáo. Việc đi cũng đắt đỏ và tốn thời gian. Cho nên đi cần xác định mục đích , hình thành kỹ năng thành thạo rất có lợi cho công việc.

Lần đầu đi trí não còn bỡ ngỡ học hỏi. Nơi chốn con người đều có vẻ kỳ lạ. Lần sau đã quen . Lần sau nữa thông thuộc tự tin hơn lên. Đi nhiều thì mạnh dạn hơn đi ít.

Có người cả đời chẳng đi đâu. Không ai đi được mãi. Đến một tuổi nào đó người ta đành ở chết dí một nơi rồi chết.

Người là một giống loài kỳ lạ.

Có phước thì được đi nhiều. Có người bắt buộc phải đi rõ nhiều. Vậy phước hay không là do cách nghĩ. Miễn sao hài lòng. Nhưng đi là nhu cầu có thật. Nếu không có vấn đề trở ngại thì ai chả thích đi.

Ngành du lịch phục vụ việc đi lại cho con người là ngành vô cùng sôi động, phục vụ từ đi lại đến lưu trú và tham quan.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Hoàn cảnh xô đẩy

Ứng xử với các lời khuyên

Giỗ Bà Ngoại tôi