Thành phố

 Thành phố với nhà xây, đường và vỉa hè, xe buýt tàu điện chạy, điện sáng hơn sao, xăng dầu trạm sạc hàng quán khắp nơi, chỉ cần quét mã QR là mua được, thang máy lên xuống mấy chục tầng...

Đồng ruộng đồi núi đều biến thành thành phố nhờ ngành xây dựng. 

Thành phố tuy sầm uất như vậy nhưng cũng khá mong manh, vì nó dựa trên ngành cấp thoát nước, điện lực, viễn thông, thu gom rác, bảo trì xe buýt, xe điện , thang máy và nhân lực thực hiện các việc đó.

Nếu như ta có bệnh nền, thì chỉ cần thiếu ăn, thuốc chữa bệnh - thứ phụ thuộc vào nền công nghiệp hóa chất, hệ thống kinh doanh và vận chuyển phân phối  - thì sinh mệnh cũng trở nên mong manh.

Thành phố suy tàn cũng có nhiều , khi hệ sinh thái không còn phù hợp nữa.

Thành phố cũng như làng mạc và miền sơn cước, cũng là những ngoại cảnh mà thân người khu trú, trong thân có tâm. 

Khi tâm có giới, định, tuệ, thì nơi ở không còn là vấn đề.

Tâm còn lang bang thì ở đâu cũng thấy ảo tưởng, địa ngục, ma tà... hỗn loạn.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Hoàn cảnh xô đẩy

Ứng xử với các lời khuyên

Giỗ Bà Ngoại tôi