Ta là ai ?
Phải đi đến một nơi xa lạ , không ai biết mình, ta mới nhận thức được rằng ta không là gì cả. Chỉ vì khi còn ở nơi quen thuộc , có nhà, có cơ quan , có họ hàng bạn bè, thì ta mới hiện diện. Nó là cái vỏ bọc. Thực tình ta là con của Thượng đế mặc dù Ngài cũng không biết ta nhưng thường xuyên che chở và ban cho ta trí tuệ sống. Thân ta có hàng tỉ tế bào, hàng trăm cỗ máy vận hành không theo ý ta. Vậy mà chúng vẫn hoạt động nhịp nhàng.
Ta không có gì đặc biệt so với những sinh linh khác. Không có sinh linh nào là "đặc biệt " cả. Tất cả là do luật tự nhiên vận hành mà ra.
Cần loại bỏ định kiến, quan sát với tâm trong suốt , không tạo ồn ào, không cần thể hiện, không cố ghi nhớ, ta mới nhận thức được cuộc sống. Ta mới thoát cái nghèo đeo đẳng về nhận thức, tiền bạc, vì vật chất có nguồn gốc từ tâm linh.
Nhận xét
Đăng nhận xét